Takemichi làm ra vẻ từ chối, nói thật chứ phục vụ ở đấy toàn những người có quyền có chức, không cẩn thận thì bị đuổi việc như tong!!! Cậu thắt lại chiếc nơ màu trắng trên cổ, chào mọi người rồi ra khỏi phòng. Sau khi lấy rượu chỉnh lại đầu tóc và bộ đồng phục màu xanh dương đậm Takemichi hít một hơi sâu rồi đẩy cửa bước vào. Bỏ bên ngoài những tiếng nhạc xập xình, la hét. Bên trong là một căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Takemichi không nhìn rõ được người ngồi trên ghế, bóng tối trên mắt khuôn mặt của những người đó. Cậu cũng chẳng mảy may quan tâm, quỳ xuống bên bàn cẩn thận rót rượu vào ly thủy tinh đưa đến người trước mặt "Mời người bên cạnh mày kìa." Takemichi liếc sang, khác với những người ngồi bên cạnh, tên này ăn mặc hết sức giản dị đi đôi dép tông màu đen chiếc quần cùng màu vừa dài đến cổ chân "Mời ngài." Bàn tay thon gọn đón lấy Ly rượu vang đỏ, hắn ngay lập tức nhận ra đôi mắt màu xanh dương đặc trưng ấy khi cậu ngước lên. Trong lòng nghĩ không ngờ có một ngày lại gặp lại…
Chương 31: Hơi ấm.
[Mitake] Song SongTác giả: JenicasTruyện Đam Mỹ, Truyện Sắc, Truyện SủngTakemichi làm ra vẻ từ chối, nói thật chứ phục vụ ở đấy toàn những người có quyền có chức, không cẩn thận thì bị đuổi việc như tong!!! Cậu thắt lại chiếc nơ màu trắng trên cổ, chào mọi người rồi ra khỏi phòng. Sau khi lấy rượu chỉnh lại đầu tóc và bộ đồng phục màu xanh dương đậm Takemichi hít một hơi sâu rồi đẩy cửa bước vào. Bỏ bên ngoài những tiếng nhạc xập xình, la hét. Bên trong là một căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Takemichi không nhìn rõ được người ngồi trên ghế, bóng tối trên mắt khuôn mặt của những người đó. Cậu cũng chẳng mảy may quan tâm, quỳ xuống bên bàn cẩn thận rót rượu vào ly thủy tinh đưa đến người trước mặt "Mời người bên cạnh mày kìa." Takemichi liếc sang, khác với những người ngồi bên cạnh, tên này ăn mặc hết sức giản dị đi đôi dép tông màu đen chiếc quần cùng màu vừa dài đến cổ chân "Mời ngài." Bàn tay thon gọn đón lấy Ly rượu vang đỏ, hắn ngay lập tức nhận ra đôi mắt màu xanh dương đặc trưng ấy khi cậu ngước lên. Trong lòng nghĩ không ngờ có một ngày lại gặp lại… Cậu cứ nghĩ Mikey sẽ về sớm, bởi hôm nay lôi được cái thân xác của cậu về. Nhưng đến hơn mười giờ rưỡi tối hắn mới về, hơn nữa còn được Sanzu dìu vào trong. Gã nhìn thấy cậu liền tỏ ra ghét cay ghét đắng, để Mikey lại cho cậu rồi nhanh chóng rời khỏi đây.Thật mừng vì tên đó còn biết dìu hắn lên lầu, Mikey nồng nặc mùi rượu, bước đi còn loạng choạng. Không lâu sau đổ ngã vào người cậu, Takemichi mất thăng bằng ngã rầm xuống sàn, chân hắn vô tình đè lên mắt cá chân cậu"Đau đau đau!!! Manjiro đau!!!!!"Hắn nghe tiếng la oai oái của cậu ngay lập tức như tỉnh rượu, ngồi bật dậy đỡ cậu lên"Xin lỗi Takemicchi, tôi xin lỗi. Em không sao chứ?""Ở đấy mà không sao cái đầu anh!"Hắn mặt đỏ như trái cherry, cẩn thận đỡ cậu lên giường"Xin lỗi em, hôm nay có đối tác, anh ta cứ dây dưa mãi, nếu không tôi đã về từ sớm rồi. " Giọng hắn lại dịu dàng một cách lạ, như thể đang hối lỗi với cậu "Em tắm rồi đúng không, ngủ trước nhé. Tôi đi tắm đây."Takemichi cảm thấy tên này cứ thế nào, đang say bí tỉ đột nhiên lại thay đổi một trăm tám mươi độ thế? Cậu không để ý lắm, lên giường nhắm mắt lại.Thế nhưng cũng đã qua hơn nửa giờ, Mikey làm gì bên trong mà lâu vậy? Cậu không nghe thấy tiếng nước lách tách cũng đã hơn mười lăm phút.Cậu thiết nghĩ, hay hắn ngã chết trong đó rồi? Cậu cầm lấy cặp nạng tập tễnh mở cửa bước vào. Mikey đang ngâm mình trong bồn nước, mắt đã nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.Takemichi chạm xuống nước, là nước lạnh. Giờ đã tháng mười một, trời cũng bắt đầu vào đông. Hắn làm như vậy là muốn bị cảm hay sao? Takemichi đánh thức Mikey, đi lấy chiếc khăn tắm "Anh làm trò gì vậy? Muốn ốm à, ngồi trong này lâu như vậy."Mikey không biết Takemichi sẽ vào đây, cũng nhanh chóng bước ra ngoài, khoác lên mình khăn choàng tắm"Xin lỗi em, tôi ngủ quên mất.""Anh bị cái gì vậy? Có ổn không đó?"Hắn nói mình không sao, chỉ là do cậu nghĩ nhiều quá. Takemichi lấy máy sấy tóc sấy cho anh, tên này, không cẩn thận mai lại bị ốm lại phiền cậu.Sau khi xong xuôi tất cả, cả hai lên giường nằm ngủ. Mikey tinh tế tránh động chạm vết thương cậu, cũng cố gắng kiềm chế cơn thú tính trong người, cho dù hắn đã nhịn hơn một tuần qua. Sáng tuy có làm nhưng cũng chỉ một lần, biết chân cậu như vậy cũng tránh động mạnh, chủ yếu là tự giải quyết, không chịu nổi mới cắn lên cổ Takemichi.Mikey vẫn như cũ, để tay cho thiếu niên gối đầu, tay kia ôm cậu vào lòng. Takemichi cả ngày mệt mỏi, nằm lại trong hơi thở vốn dĩ đã dần dần trở nên quen thuộc này đã sớm ngủ ngon.____________Chap này chủ khá ngăn, chủ yếu do tâm trạng mình đang vui và tạm thời bí ý tưởng nên cho cảnh ngọt ngào của hai đứa nó cho mọi người có những khoảnh khắc vui vẻ trong những ngày cuối năm.Và lí do mình vui ư, đó là đâybác mình vừa lì xì sớm cho mình, một cục gồm 100 tờ 10k, tức là một triệu =)))))))năm nay bác độc lạ quá bác =))nếu lì xì cho mình 2 tờ năm trăm mình không thích lắm đâu, nhưng lì lì một cục vậy thì khoái lắm =)) mặc dù giá trị của chúng bằng nhaukakaka vô tri quá -))))____________Jenicas.
Cậu cứ nghĩ Mikey sẽ về sớm, bởi hôm nay lôi được cái thân xác của cậu về. Nhưng đến hơn mười giờ rưỡi tối hắn mới về, hơn nữa còn được Sanzu dìu vào trong. Gã nhìn thấy cậu liền tỏ ra ghét cay ghét đắng, để Mikey lại cho cậu rồi nhanh chóng rời khỏi đây.
Thật mừng vì tên đó còn biết dìu hắn lên lầu, Mikey nồng nặc mùi rượu, bước đi còn loạng choạng. Không lâu sau đổ ngã vào người cậu, Takemichi mất thăng bằng ngã rầm xuống sàn, chân hắn vô tình đè lên mắt cá chân cậu
"Đau đau đau!!! Manjiro đau!!!!!"
Hắn nghe tiếng la oai oái của cậu ngay lập tức như tỉnh rượu, ngồi bật dậy đỡ cậu lên
"Xin lỗi Takemicchi, tôi xin lỗi. Em không sao chứ?"
"Ở đấy mà không sao cái đầu anh!"
Hắn mặt đỏ như trái cherry, cẩn thận đỡ cậu lên giường
"Xin lỗi em, hôm nay có đối tác, anh ta cứ dây dưa mãi, nếu không tôi đã về từ sớm rồi. " Giọng hắn lại dịu dàng một cách lạ, như thể đang hối lỗi với cậu "Em tắm rồi đúng không, ngủ trước nhé. Tôi đi tắm đây."
Takemichi cảm thấy tên này cứ thế nào, đang say bí tỉ đột nhiên lại thay đổi một trăm tám mươi độ thế? Cậu không để ý lắm, lên giường nhắm mắt lại.
Thế nhưng cũng đã qua hơn nửa giờ, Mikey làm gì bên trong mà lâu vậy? Cậu không nghe thấy tiếng nước lách tách cũng đã hơn mười lăm phút.
Cậu thiết nghĩ, hay hắn ngã chết trong đó rồi? Cậu cầm lấy cặp nạng tập tễnh mở cửa bước vào. Mikey đang ngâm mình trong bồn nước, mắt đã nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.
Takemichi chạm xuống nước, là nước lạnh. Giờ đã tháng mười một, trời cũng bắt đầu vào đông. Hắn làm như vậy là muốn bị cảm hay sao? Takemichi đánh thức Mikey, đi lấy chiếc khăn tắm "Anh làm trò gì vậy? Muốn ốm à, ngồi trong này lâu như vậy."
Mikey không biết Takemichi sẽ vào đây, cũng nhanh chóng bước ra ngoài, khoác lên mình khăn choàng tắm
"Xin lỗi em, tôi ngủ quên mất."
"Anh bị cái gì vậy? Có ổn không đó?"
Hắn nói mình không sao, chỉ là do cậu nghĩ nhiều quá. Takemichi lấy máy sấy tóc sấy cho anh, tên này, không cẩn thận mai lại bị ốm lại phiền cậu.
Sau khi xong xuôi tất cả, cả hai lên giường nằm ngủ. Mikey tinh tế tránh động chạm vết thương cậu, cũng cố gắng kiềm chế cơn thú tính trong người, cho dù hắn đã nhịn hơn một tuần qua. Sáng tuy có làm nhưng cũng chỉ một lần, biết chân cậu như vậy cũng tránh động mạnh, chủ yếu là tự giải quyết, không chịu nổi mới cắn lên cổ Takemichi.
Mikey vẫn như cũ, để tay cho thiếu niên gối đầu, tay kia ôm cậu vào lòng. Takemichi cả ngày mệt mỏi, nằm lại trong hơi thở vốn dĩ đã dần dần trở nên quen thuộc này đã sớm ngủ ngon.
____________Chap này chủ khá ngăn, chủ yếu do tâm trạng mình đang vui và tạm thời bí ý tưởng nên cho cảnh ngọt ngào của hai đứa nó cho mọi người có những khoảnh khắc vui vẻ trong những ngày cuối năm.
Và lí do mình vui ư, đó là đây
bác mình vừa lì xì sớm cho mình, một cục gồm 100 tờ 10k, tức là một triệu =)))))))
năm nay bác độc lạ quá bác =))
nếu lì xì cho mình 2 tờ năm trăm mình không thích lắm đâu, nhưng lì lì một cục vậy thì khoái lắm =)) mặc dù giá trị của chúng bằng nhau
kakaka vô tri quá -))))
____________Jenicas.
[Mitake] Song SongTác giả: JenicasTruyện Đam Mỹ, Truyện Sắc, Truyện SủngTakemichi làm ra vẻ từ chối, nói thật chứ phục vụ ở đấy toàn những người có quyền có chức, không cẩn thận thì bị đuổi việc như tong!!! Cậu thắt lại chiếc nơ màu trắng trên cổ, chào mọi người rồi ra khỏi phòng. Sau khi lấy rượu chỉnh lại đầu tóc và bộ đồng phục màu xanh dương đậm Takemichi hít một hơi sâu rồi đẩy cửa bước vào. Bỏ bên ngoài những tiếng nhạc xập xình, la hét. Bên trong là một căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Takemichi không nhìn rõ được người ngồi trên ghế, bóng tối trên mắt khuôn mặt của những người đó. Cậu cũng chẳng mảy may quan tâm, quỳ xuống bên bàn cẩn thận rót rượu vào ly thủy tinh đưa đến người trước mặt "Mời người bên cạnh mày kìa." Takemichi liếc sang, khác với những người ngồi bên cạnh, tên này ăn mặc hết sức giản dị đi đôi dép tông màu đen chiếc quần cùng màu vừa dài đến cổ chân "Mời ngài." Bàn tay thon gọn đón lấy Ly rượu vang đỏ, hắn ngay lập tức nhận ra đôi mắt màu xanh dương đặc trưng ấy khi cậu ngước lên. Trong lòng nghĩ không ngờ có một ngày lại gặp lại… Cậu cứ nghĩ Mikey sẽ về sớm, bởi hôm nay lôi được cái thân xác của cậu về. Nhưng đến hơn mười giờ rưỡi tối hắn mới về, hơn nữa còn được Sanzu dìu vào trong. Gã nhìn thấy cậu liền tỏ ra ghét cay ghét đắng, để Mikey lại cho cậu rồi nhanh chóng rời khỏi đây.Thật mừng vì tên đó còn biết dìu hắn lên lầu, Mikey nồng nặc mùi rượu, bước đi còn loạng choạng. Không lâu sau đổ ngã vào người cậu, Takemichi mất thăng bằng ngã rầm xuống sàn, chân hắn vô tình đè lên mắt cá chân cậu"Đau đau đau!!! Manjiro đau!!!!!"Hắn nghe tiếng la oai oái của cậu ngay lập tức như tỉnh rượu, ngồi bật dậy đỡ cậu lên"Xin lỗi Takemicchi, tôi xin lỗi. Em không sao chứ?""Ở đấy mà không sao cái đầu anh!"Hắn mặt đỏ như trái cherry, cẩn thận đỡ cậu lên giường"Xin lỗi em, hôm nay có đối tác, anh ta cứ dây dưa mãi, nếu không tôi đã về từ sớm rồi. " Giọng hắn lại dịu dàng một cách lạ, như thể đang hối lỗi với cậu "Em tắm rồi đúng không, ngủ trước nhé. Tôi đi tắm đây."Takemichi cảm thấy tên này cứ thế nào, đang say bí tỉ đột nhiên lại thay đổi một trăm tám mươi độ thế? Cậu không để ý lắm, lên giường nhắm mắt lại.Thế nhưng cũng đã qua hơn nửa giờ, Mikey làm gì bên trong mà lâu vậy? Cậu không nghe thấy tiếng nước lách tách cũng đã hơn mười lăm phút.Cậu thiết nghĩ, hay hắn ngã chết trong đó rồi? Cậu cầm lấy cặp nạng tập tễnh mở cửa bước vào. Mikey đang ngâm mình trong bồn nước, mắt đã nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.Takemichi chạm xuống nước, là nước lạnh. Giờ đã tháng mười một, trời cũng bắt đầu vào đông. Hắn làm như vậy là muốn bị cảm hay sao? Takemichi đánh thức Mikey, đi lấy chiếc khăn tắm "Anh làm trò gì vậy? Muốn ốm à, ngồi trong này lâu như vậy."Mikey không biết Takemichi sẽ vào đây, cũng nhanh chóng bước ra ngoài, khoác lên mình khăn choàng tắm"Xin lỗi em, tôi ngủ quên mất.""Anh bị cái gì vậy? Có ổn không đó?"Hắn nói mình không sao, chỉ là do cậu nghĩ nhiều quá. Takemichi lấy máy sấy tóc sấy cho anh, tên này, không cẩn thận mai lại bị ốm lại phiền cậu.Sau khi xong xuôi tất cả, cả hai lên giường nằm ngủ. Mikey tinh tế tránh động chạm vết thương cậu, cũng cố gắng kiềm chế cơn thú tính trong người, cho dù hắn đã nhịn hơn một tuần qua. Sáng tuy có làm nhưng cũng chỉ một lần, biết chân cậu như vậy cũng tránh động mạnh, chủ yếu là tự giải quyết, không chịu nổi mới cắn lên cổ Takemichi.Mikey vẫn như cũ, để tay cho thiếu niên gối đầu, tay kia ôm cậu vào lòng. Takemichi cả ngày mệt mỏi, nằm lại trong hơi thở vốn dĩ đã dần dần trở nên quen thuộc này đã sớm ngủ ngon.____________Chap này chủ khá ngăn, chủ yếu do tâm trạng mình đang vui và tạm thời bí ý tưởng nên cho cảnh ngọt ngào của hai đứa nó cho mọi người có những khoảnh khắc vui vẻ trong những ngày cuối năm.Và lí do mình vui ư, đó là đâybác mình vừa lì xì sớm cho mình, một cục gồm 100 tờ 10k, tức là một triệu =)))))))năm nay bác độc lạ quá bác =))nếu lì xì cho mình 2 tờ năm trăm mình không thích lắm đâu, nhưng lì lì một cục vậy thì khoái lắm =)) mặc dù giá trị của chúng bằng nhaukakaka vô tri quá -))))____________Jenicas.