Chương 01: "Đinh ——" Một tiếng "đinh" lạ vang lên. Gần như phản xạ, Tần Túc lập tức mở to mắt. Nơi tầm mắt anh nhìn đến, ngoài hình bóng quen thuộc của chính mình phản chiếu trong tấm pha lê cách đó không xa, thì là cảnh tượng bên ngoài cửa sổ sát đất. Trên thảm cỏ xanh biếc, bốn người trẻ trung đầy khí phách đang ngồi, hoặc nằm, hoặc đứng, hoặc khom người. Môi họ mấp máy, nét mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ. Ánh mặt trời dường như đặc biệt ưu ái, rọi sáng lên người họ, chói lòa đến mức không thể rời mắt. Dưới tán cây cách đó không xa, mơ hồ có thể thấy một bóng người, ẩn sau thân đại thụ che kín bầu trời. Đây là đâu? Màu tóc, ngũ quan, trang phục của họ... sao lại quen thuộc đến vậy? Trong khoảnh khắc nghi hoặc trước khung cảnh xa lạ này, trong đầu Tần Túc đồng thời vang lên âm thanh điện tử máy móc. Một giao diện ánh sáng xanh lục nhạt hiện ra ngay trước mặt anh: 【Nhân vật: Tần Túc.】 Chiều cao: 1m90 Giới tính: ? (Qua kiểm tra, ký chủ không phải Alpha mạnh mẽ tự tin, cũng không phải…

Chương 159

Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABOTác giả: Thiên Thu Tuế Dẫn PhátTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên Không Chương 01: "Đinh ——" Một tiếng "đinh" lạ vang lên. Gần như phản xạ, Tần Túc lập tức mở to mắt. Nơi tầm mắt anh nhìn đến, ngoài hình bóng quen thuộc của chính mình phản chiếu trong tấm pha lê cách đó không xa, thì là cảnh tượng bên ngoài cửa sổ sát đất. Trên thảm cỏ xanh biếc, bốn người trẻ trung đầy khí phách đang ngồi, hoặc nằm, hoặc đứng, hoặc khom người. Môi họ mấp máy, nét mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ. Ánh mặt trời dường như đặc biệt ưu ái, rọi sáng lên người họ, chói lòa đến mức không thể rời mắt. Dưới tán cây cách đó không xa, mơ hồ có thể thấy một bóng người, ẩn sau thân đại thụ che kín bầu trời. Đây là đâu? Màu tóc, ngũ quan, trang phục của họ... sao lại quen thuộc đến vậy? Trong khoảnh khắc nghi hoặc trước khung cảnh xa lạ này, trong đầu Tần Túc đồng thời vang lên âm thanh điện tử máy móc. Một giao diện ánh sáng xanh lục nhạt hiện ra ngay trước mặt anh: 【Nhân vật: Tần Túc.】 Chiều cao: 1m90 Giới tính: ? (Qua kiểm tra, ký chủ không phải Alpha mạnh mẽ tự tin, cũng không phải… ……Chỉ nghĩ đến lát nữa sẽ được nhìn vẻ mặt túng quẫn của Hạ Ôn Viễn, cả đám đã thấy khoái trá.【Ủng hộ Khâu Vĩnh Ngôn tạo phản!】【Không ngờ tới, @ôn thần】【Túc Bảo vừa ra tay, liền biết kết quả】——Khu vực mô phỏng thực chiến.Học sinh ban 6 đang ngóng chờ, bóng dáng thẳng tắp quen thuộc của Tần Túc xuất hiện trong tầm mắt.Từng tốp học sinh ban 6 tụ lại thành nhóm, cố kìm chế không lao đến vây quanh Tần Túc.Ai nấy đều bất giác đứng ngay ngắn.Ánh mắt Tần Túc lướt qua mọi người. Thấy bọn họ không cần anh ra lệnh, mà đã tự giác thay đồ tác chiến chuyên dụng cho mô phỏng thực chiến, anh liền mở miệng khen:“Rất tốt.”“?!” Bọn họ sao tự nhiên được Tần Túc khen? Vì ngoan ngoãn nghe lệnh ở đây, không đi nhìn lén à?Thực ra là vì bọn họ không dám nhìn lén nha.Được khen đến bất ngờ, học sinh ban 6 lúc đầu còn thoáng chần chừ, lập tức liền vui mừng ra mặt.Kệ đi.Được khen là đủ vui rồi.Ngay sau đó, bọn họ lại nghe thấy giọng trầm lạnh của Tần Túc.“Chờ một lát.”Vừa nói xong, Tần Túc lấy trang phục huấn luyện từ thiết bị máy móc, nhanh chóng bước vào phòng thay đồ.“Được!”“Rõ!”……“Miếng dán ngăn cách tin tức tố không có dấu hiệu bị xé, vẫn dán y như trước. Chứng minh nó chưa từng bị Tần Túc gỡ ra.” Hạ Mục Chi vuốt cằm, giọng chắc chắn.Sophia tiếp lời:“Trên tay Tần Túc cũng sạch sẽ, không dính một giọt máu nào!”“Trang phục huấn luyện bình thường không thấy có vết nhăn.Chắc chắn không phải vừa đánh nhau xong!” Raymond chen vào.“Người ban 7 cũng không đi theo nữa.”“Đã biết Tần Túc không thích lớp trưởng ban 7. Mà lớp trưởng ban 7 kia cũng chẳng phải loại người biết giữ thể diện.Giao tiếp bình thường khả năng gần như bằng không.”“Vậy vấn đề là: Tần Túc lần này đã dùng cách gì khiến ban 7 dừng bước?”“Tôi vẫn không hiểu được, lớp trưởng ban 7 vì sao lại muốn học theo lớp chúng ta? Lười nghĩ nội dung huấn luyện? Loại người không biết chịu trách nhiệm này, cũng xứng làm lớp trưởng hả?”……Thấy bóng dáng Tần Túc vừa biến mất.Học sinh ban 6 lập tức tụ lại, tự cầm “kính lúp” soi kỹ từng chi tiết trên người anh, muốn tìm một chút thông tin.Phân tích tới phân tích lui, chẳng tìm được lỗ hổng nào, tất cả đều rơi vào trầm tư.Thịnh Song bất lực nói:“Các cậu, hay là mở diễn đàn xem thử đi?”“!”“Đúng rồi nha! Chỉ cần chuyện có liên quan đến lớp trưởng của chúng ta.Mở diễn đàn chắc chắn sẽ có những cao nhân miệng không giữ được, thay phiên nhau bát quái!”Một câu của Thịnh Song như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Đại quân ban 6 sôi nổi mở quang não, dũng mãnh tràn vào diễn đàn Trường quân đội số 4, tìm kiếm manh mối.【Tần Túc nhấc bổng cậu ta lên cao (mỉm cười)】[1][2][3]……[6][7][8][9]……new】Vừa thấy tiêu đề đó, mày ai nấy nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi.Trong đầu không ngừng nhảy nhót:‘Để tôi xem ai dám để Tần ca nhà chúng tôi phải ra tay nhấc người lên?’‘Cái gì? Lão đại Tần Túc lại phải nhấc bổng cái tên khốn không biết xấu hổ nào vậy?’‘Thật hay giả thế?’‘Dám động tới Túc ca của bọn này à? Chỉ cần một ngọn lửa thôi là bùng nổ ngay!’Trong nháy mắt, bàn tay bọn họ không khống chế nổi mà ấn vào xem.[0L: Không nhiều lời nữa, hiện trường cho mọi người cùng xem (hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)][1L: Trước khi ấn vào tôi liền nổi trận lôi đình. Xem xong hình, tôi lập tức chuyển hỏa lực sang tên bị Tần Túc nhấc lên.Để tôi phụ Túc ca một tay, bổn phận của tôi là góp thêm một viên gạch!][2L: Thấy tiêu đề thì tôi nghĩ “ĐM đứa nào…”. Xem xong nội dung thì tôi phải nói “ĐM tuyệt diệu, điên đến mức xương cốt kêu răng rắc”!][3L: Hạ Ôn Viễn: Chắc cậu ta không nghĩ đời này có nhiều người nhìn mình đến thế? (icon đầu chó)][4L: (đô đô môi)(chu môi) Làm được đẹp mắt quá!][5L: Sức cánh tay kh*ng b* thật.Một lần nhấc chính là ngàn tấn thuốc nổ cộng thêm Mục Thiên Đà.Người nào đó chắc vụng trộm cười rồi.][6L:!!! Cảm ơn hình ảnh, dừng bước.][7L: Dừng bước + thân phận ID][8L: …May quá bọn tôi động tác chậm, không kịp tham gia “nhấc lên cao” (hoảng sợ).]……[86L: Tin mới nhất, tập thể ban 7 “tạo phản” đổ lên đầu ai đó][87L: Theo lời một người ban 7 không tiện nêu tên họ Khâu nào đó.Tất cả đều là nhờ Lão Đại chúng ta nhắc nhở][88L: Khâu Vĩnh Ngôn: Này đánh chữ hay không đánh chữ có khác gì nhau đâu.Cảm ơn nha (mỉm cười)][88L: Tôi là người thành thật, mau tới trả lời tôi với, vì sao phương thức huấn luyện của Tần Túc không thể học theo?]……“……”Học sinh ban 6 đồng loạt đều thấy lạnh sống lưng.Đừng nói ban khác, ngay cả chính bọn họ cũng rất tò mò.Tần Túc rốt cuộc vì sao nghiêm khắc cấm học sinh ban khác, học theo phương thức huấn luyện của mình.

……

Chỉ nghĩ đến lát nữa sẽ được nhìn vẻ mặt túng quẫn của Hạ Ôn Viễn, cả đám đã thấy khoái trá.

【Ủng hộ Khâu Vĩnh Ngôn tạo phản!】

【Không ngờ tới, @ôn thần】

【Túc Bảo vừa ra tay, liền biết kết quả】

——

Khu vực mô phỏng thực chiến.

Học sinh ban 6 đang ngóng chờ, bóng dáng thẳng tắp quen thuộc của Tần Túc xuất hiện trong tầm mắt.

Từng tốp học sinh ban 6 tụ lại thành nhóm, cố kìm chế không lao đến vây quanh Tần Túc.

Ai nấy đều bất giác đứng ngay ngắn.

Ánh mắt Tần Túc lướt qua mọi người. Thấy bọn họ không cần anh ra lệnh, mà đã tự giác thay đồ tác chiến chuyên dụng cho mô phỏng thực chiến, anh liền mở miệng khen:

“Rất tốt.”

“?!” 

Bọn họ sao tự nhiên được Tần Túc khen? Vì ngoan ngoãn nghe lệnh ở đây, không đi nhìn lén à?

Thực ra là vì bọn họ không dám nhìn lén nha.

Được khen đến bất ngờ, học sinh ban 6 lúc đầu còn thoáng chần chừ, lập tức liền vui mừng ra mặt.

Kệ đi.Được khen là đủ vui rồi.

Ngay sau đó, bọn họ lại nghe thấy giọng trầm lạnh của Tần Túc.

“Chờ một lát.”

Vừa nói xong, Tần Túc lấy trang phục huấn luyện từ thiết bị máy móc, nhanh chóng bước vào phòng thay đồ.

“Được!”

“Rõ!”

……

“Miếng dán ngăn cách tin tức tố không có dấu hiệu bị xé, vẫn dán y như trước. Chứng minh nó chưa từng bị Tần Túc gỡ ra.” 

Hạ Mục Chi vuốt cằm, giọng chắc chắn.

Sophia tiếp lời:

“Trên tay Tần Túc cũng sạch sẽ, không dính một giọt máu nào!”

“Trang phục huấn luyện bình thường không thấy có vết nhăn.Chắc chắn không phải vừa đánh nhau xong!” 

Raymond chen vào.

“Người ban 7 cũng không đi theo nữa.”

“Đã biết Tần Túc không thích lớp trưởng ban 7. Mà lớp trưởng ban 7 kia cũng chẳng phải loại người biết giữ thể diện.Giao tiếp bình thường khả năng gần như bằng không.”

“Vậy vấn đề là: Tần Túc lần này đã dùng cách gì khiến ban 7 dừng bước?”

“Tôi vẫn không hiểu được, lớp trưởng ban 7 vì sao lại muốn học theo lớp chúng ta? Lười nghĩ nội dung huấn luyện? Loại người không biết chịu trách nhiệm này, cũng xứng làm lớp trưởng hả?”

……

Thấy bóng dáng Tần Túc vừa biến mất.

Học sinh ban 6 lập tức tụ lại, tự cầm “kính lúp” soi kỹ từng chi tiết trên người anh, muốn tìm một chút thông tin.

Phân tích tới phân tích lui, chẳng tìm được lỗ hổng nào, tất cả đều rơi vào trầm tư.

Thịnh Song bất lực nói:

“Các cậu, hay là mở diễn đàn xem thử đi?”

“!”

“Đúng rồi nha! Chỉ cần chuyện có liên quan đến lớp trưởng của chúng ta.Mở diễn đàn chắc chắn sẽ có những cao nhân miệng không giữ được, thay phiên nhau bát quái!”

Một câu của Thịnh Song như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. 

Đại quân ban 6 sôi nổi mở quang não, dũng mãnh tràn vào diễn đàn Trường quân đội số 4, tìm kiếm manh mối.

【Tần Túc nhấc bổng cậu ta lên cao (mỉm cười)】[1][2][3]……[6][7][8][9]……new】

Vừa thấy tiêu đề đó, mày ai nấy nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi.Trong đầu không ngừng nhảy nhót:

‘Để tôi xem ai dám để Tần ca nhà chúng tôi phải ra tay nhấc người lên?’

‘Cái gì? Lão đại Tần Túc lại phải nhấc bổng cái tên khốn không biết xấu hổ nào vậy?’

‘Thật hay giả thế?’

‘Dám động tới Túc ca của bọn này à? Chỉ cần một ngọn lửa thôi là bùng nổ ngay!’

Trong nháy mắt, bàn tay bọn họ không khống chế nổi mà ấn vào xem.

[0L: Không nhiều lời nữa, hiện trường cho mọi người cùng xem (hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)]

[1L: Trước khi ấn vào tôi liền nổi trận lôi đình. Xem xong hình, tôi lập tức chuyển hỏa lực sang tên bị Tần Túc nhấc lên.Để tôi phụ Túc ca một tay, bổn phận của tôi là góp thêm một viên gạch!]

[2L: Thấy tiêu đề thì tôi nghĩ “ĐM đứa nào…”. Xem xong nội dung thì tôi phải nói “ĐM tuyệt diệu, điên đến mức xương cốt kêu răng rắc”!]

[3L: Hạ Ôn Viễn: Chắc cậu ta không nghĩ đời này có nhiều người nhìn mình đến thế? (icon đầu chó)]

[4L: (đô đô môi)(chu môi) Làm được đẹp mắt quá!]

[5L: Sức cánh tay kh*ng b* thật.Một lần nhấc chính là ngàn tấn thuốc nổ cộng thêm Mục Thiên Đà.Người nào đó chắc vụng trộm cười rồi.]

[6L:!!! Cảm ơn hình ảnh, dừng bước.]

[7L: Dừng bước + thân phận ID]

[8L: …May quá bọn tôi động tác chậm, không kịp tham gia “nhấc lên cao” (hoảng sợ).]

……

[86L: Tin mới nhất, tập thể ban 7 “tạo phản” đổ lên đầu ai đó]

[87L: Theo lời một người ban 7 không tiện nêu tên họ Khâu nào đó.Tất cả đều là nhờ Lão Đại chúng ta nhắc nhở]

[88L: Khâu Vĩnh Ngôn: Này đánh chữ hay không đánh chữ có khác gì nhau đâu.Cảm ơn nha (mỉm cười)]

[88L: Tôi là người thành thật, mau tới trả lời tôi với, vì sao phương thức huấn luyện của Tần Túc không thể học theo?]

……

“……”

Học sinh ban 6 đồng loạt đều thấy lạnh sống lưng.

Đừng nói ban khác, ngay cả chính bọn họ cũng rất tò mò.

Tần Túc rốt cuộc vì sao nghiêm khắc cấm học sinh ban khác, học theo phương thức huấn luyện của mình.

Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABOTác giả: Thiên Thu Tuế Dẫn PhátTruyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên Không Chương 01: "Đinh ——" Một tiếng "đinh" lạ vang lên. Gần như phản xạ, Tần Túc lập tức mở to mắt. Nơi tầm mắt anh nhìn đến, ngoài hình bóng quen thuộc của chính mình phản chiếu trong tấm pha lê cách đó không xa, thì là cảnh tượng bên ngoài cửa sổ sát đất. Trên thảm cỏ xanh biếc, bốn người trẻ trung đầy khí phách đang ngồi, hoặc nằm, hoặc đứng, hoặc khom người. Môi họ mấp máy, nét mặt tràn đầy nụ cười rạng rỡ. Ánh mặt trời dường như đặc biệt ưu ái, rọi sáng lên người họ, chói lòa đến mức không thể rời mắt. Dưới tán cây cách đó không xa, mơ hồ có thể thấy một bóng người, ẩn sau thân đại thụ che kín bầu trời. Đây là đâu? Màu tóc, ngũ quan, trang phục của họ... sao lại quen thuộc đến vậy? Trong khoảnh khắc nghi hoặc trước khung cảnh xa lạ này, trong đầu Tần Túc đồng thời vang lên âm thanh điện tử máy móc. Một giao diện ánh sáng xanh lục nhạt hiện ra ngay trước mặt anh: 【Nhân vật: Tần Túc.】 Chiều cao: 1m90 Giới tính: ? (Qua kiểm tra, ký chủ không phải Alpha mạnh mẽ tự tin, cũng không phải… ……Chỉ nghĩ đến lát nữa sẽ được nhìn vẻ mặt túng quẫn của Hạ Ôn Viễn, cả đám đã thấy khoái trá.【Ủng hộ Khâu Vĩnh Ngôn tạo phản!】【Không ngờ tới, @ôn thần】【Túc Bảo vừa ra tay, liền biết kết quả】——Khu vực mô phỏng thực chiến.Học sinh ban 6 đang ngóng chờ, bóng dáng thẳng tắp quen thuộc của Tần Túc xuất hiện trong tầm mắt.Từng tốp học sinh ban 6 tụ lại thành nhóm, cố kìm chế không lao đến vây quanh Tần Túc.Ai nấy đều bất giác đứng ngay ngắn.Ánh mắt Tần Túc lướt qua mọi người. Thấy bọn họ không cần anh ra lệnh, mà đã tự giác thay đồ tác chiến chuyên dụng cho mô phỏng thực chiến, anh liền mở miệng khen:“Rất tốt.”“?!” Bọn họ sao tự nhiên được Tần Túc khen? Vì ngoan ngoãn nghe lệnh ở đây, không đi nhìn lén à?Thực ra là vì bọn họ không dám nhìn lén nha.Được khen đến bất ngờ, học sinh ban 6 lúc đầu còn thoáng chần chừ, lập tức liền vui mừng ra mặt.Kệ đi.Được khen là đủ vui rồi.Ngay sau đó, bọn họ lại nghe thấy giọng trầm lạnh của Tần Túc.“Chờ một lát.”Vừa nói xong, Tần Túc lấy trang phục huấn luyện từ thiết bị máy móc, nhanh chóng bước vào phòng thay đồ.“Được!”“Rõ!”……“Miếng dán ngăn cách tin tức tố không có dấu hiệu bị xé, vẫn dán y như trước. Chứng minh nó chưa từng bị Tần Túc gỡ ra.” Hạ Mục Chi vuốt cằm, giọng chắc chắn.Sophia tiếp lời:“Trên tay Tần Túc cũng sạch sẽ, không dính một giọt máu nào!”“Trang phục huấn luyện bình thường không thấy có vết nhăn.Chắc chắn không phải vừa đánh nhau xong!” Raymond chen vào.“Người ban 7 cũng không đi theo nữa.”“Đã biết Tần Túc không thích lớp trưởng ban 7. Mà lớp trưởng ban 7 kia cũng chẳng phải loại người biết giữ thể diện.Giao tiếp bình thường khả năng gần như bằng không.”“Vậy vấn đề là: Tần Túc lần này đã dùng cách gì khiến ban 7 dừng bước?”“Tôi vẫn không hiểu được, lớp trưởng ban 7 vì sao lại muốn học theo lớp chúng ta? Lười nghĩ nội dung huấn luyện? Loại người không biết chịu trách nhiệm này, cũng xứng làm lớp trưởng hả?”……Thấy bóng dáng Tần Túc vừa biến mất.Học sinh ban 6 lập tức tụ lại, tự cầm “kính lúp” soi kỹ từng chi tiết trên người anh, muốn tìm một chút thông tin.Phân tích tới phân tích lui, chẳng tìm được lỗ hổng nào, tất cả đều rơi vào trầm tư.Thịnh Song bất lực nói:“Các cậu, hay là mở diễn đàn xem thử đi?”“!”“Đúng rồi nha! Chỉ cần chuyện có liên quan đến lớp trưởng của chúng ta.Mở diễn đàn chắc chắn sẽ có những cao nhân miệng không giữ được, thay phiên nhau bát quái!”Một câu của Thịnh Song như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng. Đại quân ban 6 sôi nổi mở quang não, dũng mãnh tràn vào diễn đàn Trường quân đội số 4, tìm kiếm manh mối.【Tần Túc nhấc bổng cậu ta lên cao (mỉm cười)】[1][2][3]……[6][7][8][9]……new】Vừa thấy tiêu đề đó, mày ai nấy nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi.Trong đầu không ngừng nhảy nhót:‘Để tôi xem ai dám để Tần ca nhà chúng tôi phải ra tay nhấc người lên?’‘Cái gì? Lão đại Tần Túc lại phải nhấc bổng cái tên khốn không biết xấu hổ nào vậy?’‘Thật hay giả thế?’‘Dám động tới Túc ca của bọn này à? Chỉ cần một ngọn lửa thôi là bùng nổ ngay!’Trong nháy mắt, bàn tay bọn họ không khống chế nổi mà ấn vào xem.[0L: Không nhiều lời nữa, hiện trường cho mọi người cùng xem (hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)][1L: Trước khi ấn vào tôi liền nổi trận lôi đình. Xem xong hình, tôi lập tức chuyển hỏa lực sang tên bị Tần Túc nhấc lên.Để tôi phụ Túc ca một tay, bổn phận của tôi là góp thêm một viên gạch!][2L: Thấy tiêu đề thì tôi nghĩ “ĐM đứa nào…”. Xem xong nội dung thì tôi phải nói “ĐM tuyệt diệu, điên đến mức xương cốt kêu răng rắc”!][3L: Hạ Ôn Viễn: Chắc cậu ta không nghĩ đời này có nhiều người nhìn mình đến thế? (icon đầu chó)][4L: (đô đô môi)(chu môi) Làm được đẹp mắt quá!][5L: Sức cánh tay kh*ng b* thật.Một lần nhấc chính là ngàn tấn thuốc nổ cộng thêm Mục Thiên Đà.Người nào đó chắc vụng trộm cười rồi.][6L:!!! Cảm ơn hình ảnh, dừng bước.][7L: Dừng bước + thân phận ID][8L: …May quá bọn tôi động tác chậm, không kịp tham gia “nhấc lên cao” (hoảng sợ).]……[86L: Tin mới nhất, tập thể ban 7 “tạo phản” đổ lên đầu ai đó][87L: Theo lời một người ban 7 không tiện nêu tên họ Khâu nào đó.Tất cả đều là nhờ Lão Đại chúng ta nhắc nhở][88L: Khâu Vĩnh Ngôn: Này đánh chữ hay không đánh chữ có khác gì nhau đâu.Cảm ơn nha (mỉm cười)][88L: Tôi là người thành thật, mau tới trả lời tôi với, vì sao phương thức huấn luyện của Tần Túc không thể học theo?]……“……”Học sinh ban 6 đồng loạt đều thấy lạnh sống lưng.Đừng nói ban khác, ngay cả chính bọn họ cũng rất tò mò.Tần Túc rốt cuộc vì sao nghiêm khắc cấm học sinh ban khác, học theo phương thức huấn luyện của mình.

Chương 159