Ngực đau đớn càng lúc càng dữ dội. Tô Thành mí mắt nặng trĩu, không sao mở ra nổi. Vừa định cử động một chút, cơn đau nơi vết thương liền ập tới khiến nàng bật ra tiếng r*n r*. Trên tay hình như còn mang găng, quần áo trên người cũng không phải loại rộng thùng thình thường ngày, mà ngay ngắn thẳng thớm như một bộ chế phục. Rõ ràng trước đó nàng vẫn còn ngủ ở nhà, sao lại biến thành thế này? Ngực giống như bị bắn một phát súng, chỉ hơi nhúc nhích cũng đau tới chết đi sống lại. Nếu đây là mơ thì cũng quá thật đi! Mũi nàng thoáng động, vậy mà lại ngửi thấy mùi máu tươi... "Ồ? Ăn một thương của Nguyệt Tịch mà còn chưa chết?" Giọng nữ lạ lẫm vang lên từ gần đó. Cái quái gì vậy? Chẳng lẽ nàng thật sự bị đâm một thương? Đầu óc rối loạn, nghe lời kia xong Tô Thành mới để ý đến việc trên người mình vẫn còn chảy máu. Nàng cắn răng đưa tay che ngực, lập tức cảm nhận máu thấm ướt găng. th* d*c khó nhọc, mỗi lần hít vào ngực như bị xé toạc. Đau đến mức ngay cả khóc cũng quên. …
Tác giả: