Tác giả:

Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…

Chương 1229 “Ăn nói bậy bạ!”

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Bọn họ đều biết Mục Vỹ không hề yếu ớt.               Nếu họ tuỳ ý xông lên thì chính mình mới bị thiệt.               “Ba người các ngươi thương lượng xong chưa?”               Mục Vỹ mỉm cười nói: “Ba con chó săn cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ chín đối phó với một mình ta cũng ở cùng cảnh giới mà các ngươi còn sợ cái gì? Lẽ nào sợ bị ta giết à? Nếu đã không dám đánh thì biến đi được không? Ta tìm Ngũ Hành Ngọc Minh có việc đây”.               “Ngươi tìm Ngọc Minh sư huynh làm gì?”               “Để giết hắn”.               Giọng nói của Mục Vỹ chợt trở nên rất lạnh lùng, sắc mặt cũng rất u ám.               “Ngươi chán sống rồi đúng không?”               Ba người kia đã bị lời nói ngông cuồng của Mục Vỹ chọc cho không nhịn được nữa.               Khoảng chục người ở hai bên lập tức tấn công Mục Vỹ.               Dù Mục Vỹ có mạnh đến mấy thì họ cũng đông người hơn, đã vậy còn toàn là đệ tử ở tầng thứ bảy, thứ tám và sáu, bảy người ở tầng thứ chín cảnh giới Vũ Tiên.               Còn Mục Vỹ chỉ có một mình, dù hắn có lợi hại đến mấy cũng không thể chống lại đông người thế này được.               Bọn họ cùng liên thủ có lẽ không thể giết được hắn, nhưng cầm chân thì thừa sức. Chỉ cần Mục Vỹ không hể làm phiền Ngũ Hành Ngọc Minh thì tên này chết chắc rồi.               “Ỷ đông hiếp yếu à?”               Mục Vỹ mỉm cười rồi nắm chặt hai tay thành nắm đấm, một tiếng uỳnh vang lên.               Ngay sau đó, chín nguyên khí đã bùng nổ.               “Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ, ngươi có thể chất ngũ hành ư?”               Thấy vậy, Tịnh Vũ ngẩn người.               “Không, không đúng, không chỉ vậy, mà ngươi còn có sấm, sét và… và hai sức mạnh đặc biệt nữa!”               Mọi người xung quanh đều sững người nhìn Mục Vỹ.               “Rốt cuộc ngươi là ai?”               Mục Vỹ bật cười, trong mắt ánh lên tia sát ý: “Ta là Mục Vỹ, người tới giết các ngươi”.               “Ngũ Hành Thiên Phủ hốch hách đã nhiều năm, lần này, các ngươi đã giết đệ tử của Hoả Hành Sơn, cùng là đệ tử của môn phái nên đương nhiên ta không thể khoanh tay đứng nhìn được”.               “Thế nên hôm nay, tất cả các ngươi sẽ được chứng kiến toàn bộ thực lực của ta, ta nghĩ chắc các ngươi biết kết cục của mình rồi chứ?”               “Ngươi mà cũng đòi ư?”, Tịnh Vũ hừ nói: “Một mình ngươi mà đòi giết hết hơn bốn mươi người chúng ta sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình”.               “Giết!”               Tịnh Vũ hạ lệnh rồi vung tay.               Ầm…               Phần Thiên Nhất Chưởng xuất hiện, lửa bay khắp trời.               Nhưng trong số bốn mươi người này, có không ít người đã tu luyện công pháp Hoả Hành, một người thì có lẽ không thể chống lại Mục Vỹ, nhưng nhiều người hợp sức lại thì hoàn toàn có thể.               “Lợi hại đấy!”               Thấy bọn họ đã cản được đòn tấn công của mình, Mục Vỹ không giận mà lại cười nói: “Xem ra dùng công pháp ngũ hành để đối phó các người là quá đơn giản rồi. Công pháp ngũ hành mà các người tu luyện khá mạnh, được đấy! Nhưng không biết có đọ được với chín nguyên khí của ta hay không?”               “Được hay không thì phải thử mới biết được!”               Tịnh Vũ khẽ hô lên rồi rút một thanh đại đao ra tấn công Mục Vỹ.               “Cửu Nguyên Tụ Thiên, Tụ Thiên Quy Nhất!”               Chín Nguyên Cầu với màu sắc khác nhau tập hợp thành một quanh người Mục Vỹ, sức mạnh chấn động đất trời bùng nổ.               Chín Nguyên Cầu đã hợp làm một.               Viên Nguyên Cầu ấy có nguyên lực to lớn.               “Biến!”               Mục Vỹ khẽ hô lên một tiếng, viên Nguyên Cầu đó lập tức bay đi.               Chín loại sức mạnh điên cuồng đã hoàn toàn bùng nổ.               Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.               Uỳnh! Gần như khiến màng nhĩ của ai cũng phải rung lên.               “Chết tiệt!”               Nghe thấy các tiếng kêu rên đau đớn, Tịnh Vũ lập tức biến sắc mặt.               Võ kỹ chết tiệt gì vậy?               Tiểu thế giới Ngũ Hành thịnh hành sức mạnh ngũ hành, từ khi nào lại có loại sức mạnh hung hãn này xuất hiện vậy?               Khi thấy nhiều người bị nổ tung, thậm chí các kiểu phòng ngự đều không có bất kỳ tác dụng gì, Tịnh Vũ nhăn mặt.               Đây đều là các tinh anh của Ngũ Hành Thiên Phủ.               “Giết hắn!”  Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Bọn họ đều biết Mục Vỹ không hề yếu ớt.  

             Nếu họ tuỳ ý xông lên thì chính mình mới bị thiệt.  

             “Ba người các ngươi thương lượng xong chưa?”  

             Mục Vỹ mỉm cười nói: “Ba con chó săn cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ chín đối phó với một mình ta cũng ở cùng cảnh giới mà các ngươi còn sợ cái gì? Lẽ nào sợ bị ta giết à? Nếu đã không dám đánh thì biến đi được không? Ta tìm Ngũ Hành Ngọc Minh có việc đây”.  

             “Ngươi tìm Ngọc Minh sư huynh làm gì?”  

             “Để giết hắn”.  

             Giọng nói của Mục Vỹ chợt trở nên rất lạnh lùng, sắc mặt cũng rất u ám.  

             “Ngươi chán sống rồi đúng không?”  

             Ba người kia đã bị lời nói ngông cuồng của Mục Vỹ chọc cho không nhịn được nữa.  

             Khoảng chục người ở hai bên lập tức tấn công Mục Vỹ.  

             Dù Mục Vỹ có mạnh đến mấy thì họ cũng đông người hơn, đã vậy còn toàn là đệ tử ở tầng thứ bảy, thứ tám và sáu, bảy người ở tầng thứ chín cảnh giới Vũ Tiên.  

             Còn Mục Vỹ chỉ có một mình, dù hắn có lợi hại đến mấy cũng không thể chống lại đông người thế này được.  

             Bọn họ cùng liên thủ có lẽ không thể giết được hắn, nhưng cầm chân thì thừa sức. Chỉ cần Mục Vỹ không hể làm phiền Ngũ Hành Ngọc Minh thì tên này chết chắc rồi.  

             “Ỷ đông hiếp yếu à?”  

             Mục Vỹ mỉm cười rồi nắm chặt hai tay thành nắm đấm, một tiếng uỳnh vang lên.  

             Ngay sau đó, chín nguyên khí đã bùng nổ.  

             “Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ, ngươi có thể chất ngũ hành ư?”  

             Thấy vậy, Tịnh Vũ ngẩn người.  

             “Không, không đúng, không chỉ vậy, mà ngươi còn có sấm, sét và… và hai sức mạnh đặc biệt nữa!”  

             Mọi người xung quanh đều sững người nhìn Mục Vỹ.  

             “Rốt cuộc ngươi là ai?”  

             Mục Vỹ bật cười, trong mắt ánh lên tia sát ý: “Ta là Mục Vỹ, người tới giết các ngươi”.  

             “Ngũ Hành Thiên Phủ hốch hách đã nhiều năm, lần này, các ngươi đã giết đệ tử của Hoả Hành Sơn, cùng là đệ tử của môn phái nên đương nhiên ta không thể khoanh tay đứng nhìn được”.  

             “Thế nên hôm nay, tất cả các ngươi sẽ được chứng kiến toàn bộ thực lực của ta, ta nghĩ chắc các ngươi biết kết cục của mình rồi chứ?”  

             “Ngươi mà cũng đòi ư?”, Tịnh Vũ hừ nói: “Một mình ngươi mà đòi giết hết hơn bốn mươi người chúng ta sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình”.  

             “Giết!”  

             Tịnh Vũ hạ lệnh rồi vung tay.  

             Ầm…  

             Phần Thiên Nhất Chưởng xuất hiện, lửa bay khắp trời.  

             Nhưng trong số bốn mươi người này, có không ít người đã tu luyện công pháp Hoả Hành, một người thì có lẽ không thể chống lại Mục Vỹ, nhưng nhiều người hợp sức lại thì hoàn toàn có thể.  

             “Lợi hại đấy!”  

             Thấy bọn họ đã cản được đòn tấn công của mình, Mục Vỹ không giận mà lại cười nói: “Xem ra dùng công pháp ngũ hành để đối phó các người là quá đơn giản rồi. Công pháp ngũ hành mà các người tu luyện khá mạnh, được đấy! Nhưng không biết có đọ được với chín nguyên khí của ta hay không?”  

             “Được hay không thì phải thử mới biết được!”  

             Tịnh Vũ khẽ hô lên rồi rút một thanh đại đao ra tấn công Mục Vỹ.  

             “Cửu Nguyên Tụ Thiên, Tụ Thiên Quy Nhất!”  

             Chín Nguyên Cầu với màu sắc khác nhau tập hợp thành một quanh người Mục Vỹ, sức mạnh chấn động đất trời bùng nổ.  

             Chín Nguyên Cầu đã hợp làm một.  

             Viên Nguyên Cầu ấy có nguyên lực to lớn.  

             “Biến!”  

             Mục Vỹ khẽ hô lên một tiếng, viên Nguyên Cầu đó lập tức bay đi.  

             Chín loại sức mạnh điên cuồng đã hoàn toàn bùng nổ.  

             Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.  

             Uỳnh! Gần như khiến màng nhĩ của ai cũng phải rung lên.  

             “Chết tiệt!”  

             Nghe thấy các tiếng kêu rên đau đớn, Tịnh Vũ lập tức biến sắc mặt.  

             Võ kỹ chết tiệt gì vậy?  

             Tiểu thế giới Ngũ Hành thịnh hành sức mạnh ngũ hành, từ khi nào lại có loại sức mạnh hung hãn này xuất hiện vậy?  

             Khi thấy nhiều người bị nổ tung, thậm chí các kiểu phòng ngự đều không có bất kỳ tác dụng gì, Tịnh Vũ nhăn mặt.  

             Đây đều là các tinh anh của Ngũ Hành Thiên Phủ.  

             “Giết hắn!”  

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Bọn họ đều biết Mục Vỹ không hề yếu ớt.               Nếu họ tuỳ ý xông lên thì chính mình mới bị thiệt.               “Ba người các ngươi thương lượng xong chưa?”               Mục Vỹ mỉm cười nói: “Ba con chó săn cảnh giới Vũ Tiên tầng thứ chín đối phó với một mình ta cũng ở cùng cảnh giới mà các ngươi còn sợ cái gì? Lẽ nào sợ bị ta giết à? Nếu đã không dám đánh thì biến đi được không? Ta tìm Ngũ Hành Ngọc Minh có việc đây”.               “Ngươi tìm Ngọc Minh sư huynh làm gì?”               “Để giết hắn”.               Giọng nói của Mục Vỹ chợt trở nên rất lạnh lùng, sắc mặt cũng rất u ám.               “Ngươi chán sống rồi đúng không?”               Ba người kia đã bị lời nói ngông cuồng của Mục Vỹ chọc cho không nhịn được nữa.               Khoảng chục người ở hai bên lập tức tấn công Mục Vỹ.               Dù Mục Vỹ có mạnh đến mấy thì họ cũng đông người hơn, đã vậy còn toàn là đệ tử ở tầng thứ bảy, thứ tám và sáu, bảy người ở tầng thứ chín cảnh giới Vũ Tiên.               Còn Mục Vỹ chỉ có một mình, dù hắn có lợi hại đến mấy cũng không thể chống lại đông người thế này được.               Bọn họ cùng liên thủ có lẽ không thể giết được hắn, nhưng cầm chân thì thừa sức. Chỉ cần Mục Vỹ không hể làm phiền Ngũ Hành Ngọc Minh thì tên này chết chắc rồi.               “Ỷ đông hiếp yếu à?”               Mục Vỹ mỉm cười rồi nắm chặt hai tay thành nắm đấm, một tiếng uỳnh vang lên.               Ngay sau đó, chín nguyên khí đã bùng nổ.               “Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ, ngươi có thể chất ngũ hành ư?”               Thấy vậy, Tịnh Vũ ngẩn người.               “Không, không đúng, không chỉ vậy, mà ngươi còn có sấm, sét và… và hai sức mạnh đặc biệt nữa!”               Mọi người xung quanh đều sững người nhìn Mục Vỹ.               “Rốt cuộc ngươi là ai?”               Mục Vỹ bật cười, trong mắt ánh lên tia sát ý: “Ta là Mục Vỹ, người tới giết các ngươi”.               “Ngũ Hành Thiên Phủ hốch hách đã nhiều năm, lần này, các ngươi đã giết đệ tử của Hoả Hành Sơn, cùng là đệ tử của môn phái nên đương nhiên ta không thể khoanh tay đứng nhìn được”.               “Thế nên hôm nay, tất cả các ngươi sẽ được chứng kiến toàn bộ thực lực của ta, ta nghĩ chắc các ngươi biết kết cục của mình rồi chứ?”               “Ngươi mà cũng đòi ư?”, Tịnh Vũ hừ nói: “Một mình ngươi mà đòi giết hết hơn bốn mươi người chúng ta sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình”.               “Giết!”               Tịnh Vũ hạ lệnh rồi vung tay.               Ầm…               Phần Thiên Nhất Chưởng xuất hiện, lửa bay khắp trời.               Nhưng trong số bốn mươi người này, có không ít người đã tu luyện công pháp Hoả Hành, một người thì có lẽ không thể chống lại Mục Vỹ, nhưng nhiều người hợp sức lại thì hoàn toàn có thể.               “Lợi hại đấy!”               Thấy bọn họ đã cản được đòn tấn công của mình, Mục Vỹ không giận mà lại cười nói: “Xem ra dùng công pháp ngũ hành để đối phó các người là quá đơn giản rồi. Công pháp ngũ hành mà các người tu luyện khá mạnh, được đấy! Nhưng không biết có đọ được với chín nguyên khí của ta hay không?”               “Được hay không thì phải thử mới biết được!”               Tịnh Vũ khẽ hô lên rồi rút một thanh đại đao ra tấn công Mục Vỹ.               “Cửu Nguyên Tụ Thiên, Tụ Thiên Quy Nhất!”               Chín Nguyên Cầu với màu sắc khác nhau tập hợp thành một quanh người Mục Vỹ, sức mạnh chấn động đất trời bùng nổ.               Chín Nguyên Cầu đã hợp làm một.               Viên Nguyên Cầu ấy có nguyên lực to lớn.               “Biến!”               Mục Vỹ khẽ hô lên một tiếng, viên Nguyên Cầu đó lập tức bay đi.               Chín loại sức mạnh điên cuồng đã hoàn toàn bùng nổ.               Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.               Uỳnh! Gần như khiến màng nhĩ của ai cũng phải rung lên.               “Chết tiệt!”               Nghe thấy các tiếng kêu rên đau đớn, Tịnh Vũ lập tức biến sắc mặt.               Võ kỹ chết tiệt gì vậy?               Tiểu thế giới Ngũ Hành thịnh hành sức mạnh ngũ hành, từ khi nào lại có loại sức mạnh hung hãn này xuất hiện vậy?               Khi thấy nhiều người bị nổ tung, thậm chí các kiểu phòng ngự đều không có bất kỳ tác dụng gì, Tịnh Vũ nhăn mặt.               Đây đều là các tinh anh của Ngũ Hành Thiên Phủ.               “Giết hắn!”  Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Chương 1229 “Ăn nói bậy bạ!”