Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 1255 "Ngạc nhiên lắm đúng không?"
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… "Thất Ấn Diệt Sinh!" "Kiếm Cổn Thương Khung!" Hai tiếng gầm đồng thời vang lên, bóng dáng Ngũ Hành Động Thiên và Mục Vỹ bay qua bay lại trên trời. Tiếng rít gào và âm thanh đao kiếm chạm nhau bao trùm khắp nơi. Giờ đây, hai bóng người ấy đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Ngũ Hành Động Thiên là vô địch, còn Mục Vỹ thì giết được Ngũ Hành Hóa Vũ và Ngũ Hành Ngọc Minh, tại đây chỉ một mình hắn mới có thể đối đầu với Ngũ Hành Động Thiên mà thôi! Ngược lại, trừ Trần Tư Minh - một trong tám đệ tử hạt nhân còn sống thì hình như trong Ngũ Hành Thiên Phủ chỉ còn mỗi Ngũ Hành Động Thiên là chống lại được Mục Vỹ. Hai người này, một khi phe nào thua thì phe còn lại sẽ giành chiến thắng. Kết quả cuộc chiến thuộc về hai người! "Kiếm thuật của ngươi lợi hại lắm đấy!" Ngũ Hành Động Thiên nhìn Mục Vỹ, cười nói. "Ngươi cũng khá đấy, mạnh phết!" "Muốn chết à!" "Ngươi cũng thế!" "..." Ngũ Hành Động Thiên chẳng biết nói gì với thái độ của Mục Vỹ. Mặt dày! Lưu manh! Những từ này hoàn toàn không đủ đô để hình dung hắn. "Lạc Thiên Cửu Thức!" Quát một tiếng, Ngũ Hành Động Thiên chém một nhát. Tiếng ầm ầm vang lên, chỉ một nhát kiếm nhưng tựa như có đến chín thanh. Kiếm khí bạt ngàn dốc thẳng lên cao. Nhát kiếm ấy vừa rơi xuống, Mục Vỹ lập tức lùi ra sau. Hắn phải lùi lại để tránh mũi kiếm. Nhưng khoảnh khắc ấy, người Mục Vỹ đang bước lùi thì bỗng nhiên khựng lại. "Lạc Thiên Cửu Thức!" Thế rồi hắn thình lình ra đòn y hệt Ngũ Hành Động Thiên. Mà uy thế của một kiếm này còn dữ dội hơn của Ngũ Hành Động Thiên nữa! Ngũ Hành Động Thiên vô cùng hoảng hốt khi cảm nhận được uy lực của nó. "Sao ngươi biết Lạc Thiên Cửu Thức?" Kiếm thuật này vốn là bí kỹ có một không hai của Ngũ Hành Thiên Phủ, người ngoài không thể nào biết được. "Vì sao ta không được biết?" Mục Vỹ nhếch mép. Thật ra bộ kiếm thuật này hắn tình cờ lấy được ở kiếp trước, bây giờ thấy Ngũ Hành Động Thiên thi triển thì dại gì không tranh thủ trêu người này một phen. "Chết tiệt!" Nét mặt Ngũ Hành Động Thiên trở nên lạnh lùng. Thành tựu và khả năng lĩnh ngộ kiếm thuật của người này ở một đẳng cấp mà ngay cả hắn ta cũng không đuổi kịp. Mục Vỹ rất có tiềm năng về kiếm đạo! "Kiếm thuật của ngươi lợi hại đấy, chẳng qua không biết thực lực có bằng kiếm thuật hay không thôi! Ngũ Hành Động Thiên cười nhưng biểu cảm lạnh như băng. "Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp!" Hắn ta cất kiếm rồi gầm lên, vầng sáng năm màu bỗng bao phủ toàn thân hắn ta. Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp là một bí tịch cực kỳ hùng mạnh của Ngũ Hành Thiên Phủ. Sức công phá có được khi tu luyện bí tịch này không hề thua kém Ngũ Hành Thần Ấn, và đây là võ kỹ luyện thể của Ngũ Hành Thiên Phủ, người tu luyện nó sẽ có được cơ thể rắn chắc không ai bằng! "Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp, dùng ngũ hành để vượt qua thiên địa kiếp, luyện thể thành công thì cường độ thể chất sẽ tăng lên đáng kể!" Mục Vỹ khẽ cười, ra tay ngay tắp lự. "Vậy thì để xem là Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp của ngươi lợi hại hơn hay là Hóa rồng của ta lợi hại hơn!" Hắn lao vụt đến với tốc độ rất nhanh. Tiếng đùng đùng vang lên. Khoảnh khắc ấy, một vầng sáng bảy màu dịu nhẹ hiện ra trên mặt ngoài cơ thể Mục Vỹ, thấp thoáng nhìn thấy vảy rồng lóe sáng trên hào quang bảy màu ấy. Uỳnh! Hai người va uỳnh vào nhau làm phát ra âm thanh kinh thiên động địa. Sao có thể! Ngũ Hành Động Thiên vô cùng sửng sốt khi cảm nhận được cú húc đầy mạnh bạo đến từ Mục Vỹ. Sau cú va chạm ấy, hắn ta có thể cảm giác được cơ thể Mục Vỹ mạnh đến nhường nào. Võ kỹ hắn ta tu luyện là Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp chứ có phải võ kỹ luyện thể bình thường đâu, sao lại không bằng võ kỹ luyện thể của Mục Vỹ chứ? "Ngạc nhiên lắm đúng không?" Mục Vỹ phá lên cười: "Thế vẫn chưa hết đâu!" Dứt lời, hắn xông đến thật nhanh. Âm thanh đùng đùng lại vang lên lần nữa. Lúc này, từng chiếc vảy rồng hiện ra trên da Mục Vỹ. Những chiếc vảy rồng ấy đều trông oai phong, bất phàm và tràn trề khí thế! "Vảy rồng?" Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
"Thất Ấn Diệt Sinh!"
"Kiếm Cổn Thương Khung!"
Hai tiếng gầm đồng thời vang lên, bóng dáng Ngũ Hành Động Thiên và Mục Vỹ bay qua bay lại trên trời.
Tiếng rít gào và âm thanh đao kiếm chạm nhau bao trùm khắp nơi.
Giờ đây, hai bóng người ấy đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
Ngũ Hành Động Thiên là vô địch, còn Mục Vỹ thì giết được Ngũ Hành Hóa Vũ và Ngũ Hành Ngọc Minh, tại đây chỉ một mình hắn mới có thể đối đầu với Ngũ Hành Động Thiên mà thôi!
Ngược lại, trừ Trần Tư Minh - một trong tám đệ tử hạt nhân còn sống thì hình như trong Ngũ Hành Thiên Phủ chỉ còn mỗi Ngũ Hành Động Thiên là chống lại được Mục Vỹ.
Hai người này, một khi phe nào thua thì phe còn lại sẽ giành chiến thắng.
Kết quả cuộc chiến thuộc về hai người!
"Kiếm thuật của ngươi lợi hại lắm đấy!"
Ngũ Hành Động Thiên nhìn Mục Vỹ, cười nói.
"Ngươi cũng khá đấy, mạnh phết!"
"Muốn chết à!"
"Ngươi cũng thế!"
"..."
Ngũ Hành Động Thiên chẳng biết nói gì với thái độ của Mục Vỹ.
Mặt dày!
Lưu manh!
Những từ này hoàn toàn không đủ đô để hình dung hắn.
"Lạc Thiên Cửu Thức!"
Quát một tiếng, Ngũ Hành Động Thiên chém một nhát.
Tiếng ầm ầm vang lên, chỉ một nhát kiếm nhưng tựa như có đến chín thanh. Kiếm khí bạt ngàn dốc thẳng lên cao.
Nhát kiếm ấy vừa rơi xuống, Mục Vỹ lập tức lùi ra sau.
Hắn phải lùi lại để tránh mũi kiếm.
Nhưng khoảnh khắc ấy, người Mục Vỹ đang bước lùi thì bỗng nhiên khựng lại.
"Lạc Thiên Cửu Thức!"
Thế rồi hắn thình lình ra đòn y hệt Ngũ Hành Động Thiên.
Mà uy thế của một kiếm này còn dữ dội hơn của Ngũ Hành Động Thiên nữa!
Ngũ Hành Động Thiên vô cùng hoảng hốt khi cảm nhận được uy lực của nó.
"Sao ngươi biết Lạc Thiên Cửu Thức?"
Kiếm thuật này vốn là bí kỹ có một không hai của Ngũ Hành Thiên Phủ, người ngoài không thể nào biết được.
"Vì sao ta không được biết?"
Mục Vỹ nhếch mép.
Thật ra bộ kiếm thuật này hắn tình cờ lấy được ở kiếp trước, bây giờ thấy Ngũ Hành Động Thiên thi triển thì dại gì không tranh thủ trêu người này một phen.
"Chết tiệt!"
Nét mặt Ngũ Hành Động Thiên trở nên lạnh lùng.
Thành tựu và khả năng lĩnh ngộ kiếm thuật của người này ở một đẳng cấp mà ngay cả hắn ta cũng không đuổi kịp. Mục Vỹ rất có tiềm năng về kiếm đạo!
"Kiếm thuật của ngươi lợi hại đấy, chẳng qua không biết thực lực có bằng kiếm thuật hay không thôi!
Ngũ Hành Động Thiên cười nhưng biểu cảm lạnh như băng.
"Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp!"
Hắn ta cất kiếm rồi gầm lên, vầng sáng năm màu bỗng bao phủ toàn thân hắn ta.
Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp là một bí tịch cực kỳ hùng mạnh của Ngũ Hành Thiên Phủ.
Sức công phá có được khi tu luyện bí tịch này không hề thua kém Ngũ Hành Thần Ấn, và đây là võ kỹ luyện thể của Ngũ Hành Thiên Phủ, người tu luyện nó sẽ có được cơ thể rắn chắc không ai bằng!
"Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp, dùng ngũ hành để vượt qua thiên địa kiếp, luyện thể thành công thì cường độ thể chất sẽ tăng lên đáng kể!"
Mục Vỹ khẽ cười, ra tay ngay tắp lự.
"Vậy thì để xem là Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp của ngươi lợi hại hơn hay là Hóa rồng của ta lợi hại hơn!"
Hắn lao vụt đến với tốc độ rất nhanh.
Tiếng đùng đùng vang lên.
Khoảnh khắc ấy, một vầng sáng bảy màu dịu nhẹ hiện ra trên mặt ngoài cơ thể Mục Vỹ, thấp thoáng nhìn thấy vảy rồng lóe sáng trên hào quang bảy màu ấy.
Uỳnh!
Hai người va uỳnh vào nhau làm phát ra âm thanh kinh thiên động địa.
Sao có thể!
Ngũ Hành Động Thiên vô cùng sửng sốt khi cảm nhận được cú húc đầy mạnh bạo đến từ Mục Vỹ.
Sau cú va chạm ấy, hắn ta có thể cảm giác được cơ thể Mục Vỹ mạnh đến nhường nào.
Võ kỹ hắn ta tu luyện là Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp chứ có phải võ kỹ luyện thể bình thường đâu, sao lại không bằng võ kỹ luyện thể của Mục Vỹ chứ?
"Ngạc nhiên lắm đúng không?"
Mục Vỹ phá lên cười: "Thế vẫn chưa hết đâu!"
Dứt lời, hắn xông đến thật nhanh.
Âm thanh đùng đùng lại vang lên lần nữa. Lúc này, từng chiếc vảy rồng hiện ra trên da Mục Vỹ. Những chiếc vảy rồng ấy đều trông oai phong, bất phàm và tràn trề khí thế!
"Vảy rồng?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… "Thất Ấn Diệt Sinh!" "Kiếm Cổn Thương Khung!" Hai tiếng gầm đồng thời vang lên, bóng dáng Ngũ Hành Động Thiên và Mục Vỹ bay qua bay lại trên trời. Tiếng rít gào và âm thanh đao kiếm chạm nhau bao trùm khắp nơi. Giờ đây, hai bóng người ấy đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Ngũ Hành Động Thiên là vô địch, còn Mục Vỹ thì giết được Ngũ Hành Hóa Vũ và Ngũ Hành Ngọc Minh, tại đây chỉ một mình hắn mới có thể đối đầu với Ngũ Hành Động Thiên mà thôi! Ngược lại, trừ Trần Tư Minh - một trong tám đệ tử hạt nhân còn sống thì hình như trong Ngũ Hành Thiên Phủ chỉ còn mỗi Ngũ Hành Động Thiên là chống lại được Mục Vỹ. Hai người này, một khi phe nào thua thì phe còn lại sẽ giành chiến thắng. Kết quả cuộc chiến thuộc về hai người! "Kiếm thuật của ngươi lợi hại lắm đấy!" Ngũ Hành Động Thiên nhìn Mục Vỹ, cười nói. "Ngươi cũng khá đấy, mạnh phết!" "Muốn chết à!" "Ngươi cũng thế!" "..." Ngũ Hành Động Thiên chẳng biết nói gì với thái độ của Mục Vỹ. Mặt dày! Lưu manh! Những từ này hoàn toàn không đủ đô để hình dung hắn. "Lạc Thiên Cửu Thức!" Quát một tiếng, Ngũ Hành Động Thiên chém một nhát. Tiếng ầm ầm vang lên, chỉ một nhát kiếm nhưng tựa như có đến chín thanh. Kiếm khí bạt ngàn dốc thẳng lên cao. Nhát kiếm ấy vừa rơi xuống, Mục Vỹ lập tức lùi ra sau. Hắn phải lùi lại để tránh mũi kiếm. Nhưng khoảnh khắc ấy, người Mục Vỹ đang bước lùi thì bỗng nhiên khựng lại. "Lạc Thiên Cửu Thức!" Thế rồi hắn thình lình ra đòn y hệt Ngũ Hành Động Thiên. Mà uy thế của một kiếm này còn dữ dội hơn của Ngũ Hành Động Thiên nữa! Ngũ Hành Động Thiên vô cùng hoảng hốt khi cảm nhận được uy lực của nó. "Sao ngươi biết Lạc Thiên Cửu Thức?" Kiếm thuật này vốn là bí kỹ có một không hai của Ngũ Hành Thiên Phủ, người ngoài không thể nào biết được. "Vì sao ta không được biết?" Mục Vỹ nhếch mép. Thật ra bộ kiếm thuật này hắn tình cờ lấy được ở kiếp trước, bây giờ thấy Ngũ Hành Động Thiên thi triển thì dại gì không tranh thủ trêu người này một phen. "Chết tiệt!" Nét mặt Ngũ Hành Động Thiên trở nên lạnh lùng. Thành tựu và khả năng lĩnh ngộ kiếm thuật của người này ở một đẳng cấp mà ngay cả hắn ta cũng không đuổi kịp. Mục Vỹ rất có tiềm năng về kiếm đạo! "Kiếm thuật của ngươi lợi hại đấy, chẳng qua không biết thực lực có bằng kiếm thuật hay không thôi! Ngũ Hành Động Thiên cười nhưng biểu cảm lạnh như băng. "Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp!" Hắn ta cất kiếm rồi gầm lên, vầng sáng năm màu bỗng bao phủ toàn thân hắn ta. Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp là một bí tịch cực kỳ hùng mạnh của Ngũ Hành Thiên Phủ. Sức công phá có được khi tu luyện bí tịch này không hề thua kém Ngũ Hành Thần Ấn, và đây là võ kỹ luyện thể của Ngũ Hành Thiên Phủ, người tu luyện nó sẽ có được cơ thể rắn chắc không ai bằng! "Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp, dùng ngũ hành để vượt qua thiên địa kiếp, luyện thể thành công thì cường độ thể chất sẽ tăng lên đáng kể!" Mục Vỹ khẽ cười, ra tay ngay tắp lự. "Vậy thì để xem là Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp của ngươi lợi hại hơn hay là Hóa rồng của ta lợi hại hơn!" Hắn lao vụt đến với tốc độ rất nhanh. Tiếng đùng đùng vang lên. Khoảnh khắc ấy, một vầng sáng bảy màu dịu nhẹ hiện ra trên mặt ngoài cơ thể Mục Vỹ, thấp thoáng nhìn thấy vảy rồng lóe sáng trên hào quang bảy màu ấy. Uỳnh! Hai người va uỳnh vào nhau làm phát ra âm thanh kinh thiên động địa. Sao có thể! Ngũ Hành Động Thiên vô cùng sửng sốt khi cảm nhận được cú húc đầy mạnh bạo đến từ Mục Vỹ. Sau cú va chạm ấy, hắn ta có thể cảm giác được cơ thể Mục Vỹ mạnh đến nhường nào. Võ kỹ hắn ta tu luyện là Ngũ Hành Thiên Địa Kiếp chứ có phải võ kỹ luyện thể bình thường đâu, sao lại không bằng võ kỹ luyện thể của Mục Vỹ chứ? "Ngạc nhiên lắm đúng không?" Mục Vỹ phá lên cười: "Thế vẫn chưa hết đâu!" Dứt lời, hắn xông đến thật nhanh. Âm thanh đùng đùng lại vang lên lần nữa. Lúc này, từng chiếc vảy rồng hiện ra trên da Mục Vỹ. Những chiếc vảy rồng ấy đều trông oai phong, bất phàm và tràn trề khí thế! "Vảy rồng?" Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!