Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…
Chương 1291 “Ta nói sai à?”
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Nhưng lần này, trông bóng trắng ấy có vẻ yếu ớt hơn mọi khi rất nhiều. Phía trước bóng trắng ấy là các con quái thú khổng lồ với hình thù kỳ lạ dài mấy nghìn mét. Người chúng to như những ngọn núi, trông rất đáng sợ, nhưng cái thân hình to oành ấy lại đang trôi lơ lửng nên trông còn quái dị hơn. Nhưng điểm quái gở vẫn chưa kết thúc. Các con quái thú này không chỉ có thân hình to, mà khí tức cũng rất ngang ngược. Song, bóng trắng ấy vẫn đứng tại chỗ, sau đó rút kiếm ra nắm chặt. Chẳng mấy chốc, thanh kiếm đã vung lên. Vút… Sau âm thanh đó, các con quái thú ở phía trước đã biến mất. Nhưng ngay sau đó, lại có một đám quái thú to con hơn lao tới bao vây. Cuối cùng thì bóng trắng cũng chịu cầm kiếm lao lên. Tư thế phóng khoáng, kiếm thuật tự nhiên. Đây là cảm giác đầu tiên của Mục Vỹ. Mạnh quá! Phựt, phựt, cảnh tượng trước mắt Mục Vỹ đã hoá thành biển máu. Một bóng người chợt bay lên trong biển máu ấy, tay thì cầm chắc một cây thương dài. Người đàn ông cầm trường thương ấy nhìn bóng trắng rồi không biết nói gì đó. Dù Mục Vỹ chỉ đứng cạnh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh của hai người này. Không lâu sau, có lẽ không đạt được tiếng nói chung nên hai người họ đã lao lên đánh nhau. Các tiếng cheng cheng vang lên, hai người bắt đầu giao chiến, một trận đấu mở ra. Trận đấu này phải gọi là huỷ thiên diệt địa. Cuối cùng thì bóng trắng vẫn mạnh hơn một chút nên đã chém chết người đàn ông cầm trường thương. Bóng trắng chắp tay sau lưng ngắm mặt biển phẳng lặng rồi đột nhiên hét lên, mặt biển lập tức cuộn sóng, một viên minh châu nhanh chóng nổi lên. Thấy viên minh châu đó, bóng trắng mỉm cười rồi giơ tay ra, cầm lấy viên minh châu đó rồi nuốt vào bụng. Trận đấu kết thúc. Nhưng Mục Vỹ vẫn thầm thấy chấn động. Dù lần này, bóng trắng xuất hiện và đấu một trận không khiến hắn thấy sợ hãi như trước, nhưng Mục Vỹ biết một điều. Bóng trắng trong đoạn ký ức này chắc không có thực lực mạnh như trước. Nhưng tuy vậy, thì chỉ với thực lực cỡ này thôi cũng mạnh hơn hắn của kiếp trước rồi. Mỗi khi thấy bóng trắng xuất hiện, cảm giác áp bức vẫn luôn khiến hắn thấy khó thở. “Ngây ra đó làm gì?” Thấy Mục Vỹ đứng im bất động, Quy Nhất gọi. “Không sao chứ?” Song thấy Mục Vỹ vẫn không để ý đến mình, Quy Nhất lại hỏi tiếp. “Ta không sao!” Mục Vỹ đã hoàn toàn tỉnh táo lại, sau đó lau nước miếng ở khoé miệng rồi lưỡng lự nói: “Mạnh quá, không biết bao giờ ta mới được như vậy nhỉ!” “Đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, cứ đi tốt con đường hiện giờ ngươi đã chọn đi đã!” Quy Nhất nhìn Mục Vỹ rồi khinh thường nói. “Hãy nghĩ cách quay lại vị trí cũ đi, đó mới là hiện thực nhất đấy”. “Ta biết rồi”. Hai người đấu khẩu một lúc, sau đó Mục Vỹ lại ngẩn ra: “Ngươi bảo truyền cổ ngữ cho ta cơ mà? Sao lại cho ta xem một đoạn hồi ức linh hồn kỳ lạ gì thế?” Quy Nhất chán nản nói: “Giờ ngươi nhìn lại các ký tự ở trước mặt đi!” Mục Vỹ ngoái lại nhìn thì chợt phát hiện các ký tự lạ lẫm ấy đã trở nên quen thuộc trong đầu mình như đã từng nghiên cứu cả nghìn năm rồi. “Giờ đã tin chưa?” “Rồi!” Mục Vỹ đáp lời, sau đó mặc kệ Quy Nhất, chỉ chăm chăm nhìn vào các ký tự nhảy múa trước mặt. “Ngũ Hành Phong Thiên Ấn!” “Ấn ngũ hành, ấn xuất thế, một ấn sinh tử, song ấn tuyệt hoang, địa ấn diệt tiên, thiên ấn diệt thần, ngũ ấn phong thiên địa!” “Ấn phong thiên, ấn dẫn thương sinh!” Nhìn từng con chữ ấy, Mục Vỹ chỉ thấy máu huyết trong người mình sôi trào. “Bảo sao mà Ngũ Hành Cực bảo với ta muốn lĩnh ngộ Ngũ Hành Thần Ấn thì ít nhất phải mất từ mười đến một trăm năm. Ngũ Hành Phong Thiên Ấn này còn lợi hại hơn Ngũ Hành Thấn Ấn nhiều, nhưng tu luyện khó hơn Ngũ Hành Thấn Ấn nhiều quá, khéo phải ngang với tiên pháp mất!” Tiên pháp? Nghe Mục Vỹ nói vậy, Quy Nhất bật cười mà không nói gì. “Ta nói sai à?” “Không, chỉ là với thực lực hiện giờ của ngươi thì có thể thi triển một ấn trong Ngũ Hành Phong Thiên Ấn thôi là quá giỏi rồi”. Quy Nhất cười lớn nói: “Nhưng may cái là ngươi đã lĩnh ngộ hết các bí tịch của các vị tông chủ của năm thế lực lớn rồi nên đã tinh thông ngũ hành, chắc hẳn khi tu hành sẽ dễ hơn một chút”. “Ừm!” Mục Vỹ nhìn ấn pháp đó rồi gật đầu. Đương nhiên hắn muốn học ấn pháp lợi hại này rồi. Mà không chỉ học đâu, hắn còn muốn luyện nó thành đòn tấn công trí mạng kìa. Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Nhưng lần này, trông bóng trắng ấy có vẻ yếu ớt hơn mọi khi rất nhiều.
Phía trước bóng trắng ấy là các con quái thú khổng lồ với hình thù kỳ lạ dài mấy nghìn mét.
Người chúng to như những ngọn núi, trông rất đáng sợ, nhưng cái thân hình to oành ấy lại đang trôi lơ lửng nên trông còn quái dị hơn.
Nhưng điểm quái gở vẫn chưa kết thúc.
Các con quái thú này không chỉ có thân hình to, mà khí tức cũng rất ngang ngược.
Song, bóng trắng ấy vẫn đứng tại chỗ, sau đó rút kiếm ra nắm chặt.
Chẳng mấy chốc, thanh kiếm đã vung lên.
Vút…
Sau âm thanh đó, các con quái thú ở phía trước đã biến mất.
Nhưng ngay sau đó, lại có một đám quái thú to con hơn lao tới bao vây.
Cuối cùng thì bóng trắng cũng chịu cầm kiếm lao lên.
Tư thế phóng khoáng, kiếm thuật tự nhiên.
Đây là cảm giác đầu tiên của Mục Vỹ.
Mạnh quá!
Phựt, phựt, cảnh tượng trước mắt Mục Vỹ đã hoá thành biển máu.
Một bóng người chợt bay lên trong biển máu ấy, tay thì cầm chắc một cây thương dài.
Người đàn ông cầm trường thương ấy nhìn bóng trắng rồi không biết nói gì đó.
Dù Mục Vỹ chỉ đứng cạnh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh của hai người này.
Không lâu sau, có lẽ không đạt được tiếng nói chung nên hai người họ đã lao lên đánh nhau.
Các tiếng cheng cheng vang lên, hai người bắt đầu giao chiến, một trận đấu mở ra.
Trận đấu này phải gọi là huỷ thiên diệt địa.
Cuối cùng thì bóng trắng vẫn mạnh hơn một chút nên đã chém chết người đàn ông cầm trường thương.
Bóng trắng chắp tay sau lưng ngắm mặt biển phẳng lặng rồi đột nhiên hét lên, mặt biển lập tức cuộn sóng, một viên minh châu nhanh chóng nổi lên.
Thấy viên minh châu đó, bóng trắng mỉm cười rồi giơ tay ra, cầm lấy viên minh châu đó rồi nuốt vào bụng.
Trận đấu kết thúc.
Nhưng Mục Vỹ vẫn thầm thấy chấn động.
Dù lần này, bóng trắng xuất hiện và đấu một trận không khiến hắn thấy sợ hãi như trước, nhưng Mục Vỹ biết một điều.
Bóng trắng trong đoạn ký ức này chắc không có thực lực mạnh như trước.
Nhưng tuy vậy, thì chỉ với thực lực cỡ này thôi cũng mạnh hơn hắn của kiếp trước rồi.
Mỗi khi thấy bóng trắng xuất hiện, cảm giác áp bức vẫn luôn khiến hắn thấy khó thở.
“Ngây ra đó làm gì?”
Thấy Mục Vỹ đứng im bất động, Quy Nhất gọi.
“Không sao chứ?”
Song thấy Mục Vỹ vẫn không để ý đến mình, Quy Nhất lại hỏi tiếp.
“Ta không sao!”
Mục Vỹ đã hoàn toàn tỉnh táo lại, sau đó lau nước miếng ở khoé miệng rồi lưỡng lự nói: “Mạnh quá, không biết bao giờ ta mới được như vậy nhỉ!”
“Đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, cứ đi tốt con đường hiện giờ ngươi đã chọn đi đã!”
Quy Nhất nhìn Mục Vỹ rồi khinh thường nói.
“Hãy nghĩ cách quay lại vị trí cũ đi, đó mới là hiện thực nhất đấy”.
“Ta biết rồi”.
Hai người đấu khẩu một lúc, sau đó Mục Vỹ lại ngẩn ra: “Ngươi bảo truyền cổ ngữ cho ta cơ mà? Sao lại cho ta xem một đoạn hồi ức linh hồn kỳ lạ gì thế?”
Quy Nhất chán nản nói: “Giờ ngươi nhìn lại các ký tự ở trước mặt đi!”
Mục Vỹ ngoái lại nhìn thì chợt phát hiện các ký tự lạ lẫm ấy đã trở nên quen thuộc trong đầu mình như đã từng nghiên cứu cả nghìn năm rồi.
“Giờ đã tin chưa?”
“Rồi!”
Mục Vỹ đáp lời, sau đó mặc kệ Quy Nhất, chỉ chăm chăm nhìn vào các ký tự nhảy múa trước mặt.
“Ngũ Hành Phong Thiên Ấn!”
“Ấn ngũ hành, ấn xuất thế, một ấn sinh tử, song ấn tuyệt hoang, địa ấn diệt tiên, thiên ấn diệt thần, ngũ ấn phong thiên địa!”
“Ấn phong thiên, ấn dẫn thương sinh!”
Nhìn từng con chữ ấy, Mục Vỹ chỉ thấy máu huyết trong người mình sôi trào.
“Bảo sao mà Ngũ Hành Cực bảo với ta muốn lĩnh ngộ Ngũ Hành Thần Ấn thì ít nhất phải mất từ mười đến một trăm năm. Ngũ Hành Phong Thiên Ấn này còn lợi hại hơn Ngũ Hành Thấn Ấn nhiều, nhưng tu luyện khó hơn Ngũ Hành Thấn Ấn nhiều quá, khéo phải ngang với tiên pháp mất!”
Tiên pháp?
Nghe Mục Vỹ nói vậy, Quy Nhất bật cười mà không nói gì.
“Ta nói sai à?”
“Không, chỉ là với thực lực hiện giờ của ngươi thì có thể thi triển một ấn trong Ngũ Hành Phong Thiên Ấn thôi là quá giỏi rồi”.
Quy Nhất cười lớn nói: “Nhưng may cái là ngươi đã lĩnh ngộ hết các bí tịch của các vị tông chủ của năm thế lực lớn rồi nên đã tinh thông ngũ hành, chắc hẳn khi tu hành sẽ dễ hơn một chút”.
“Ừm!”
Mục Vỹ nhìn ấn pháp đó rồi gật đầu.
Đương nhiên hắn muốn học ấn pháp lợi hại này rồi.
Mà không chỉ học đâu, hắn còn muốn luyện nó thành đòn tấn công trí mạng kìa.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Nhưng lần này, trông bóng trắng ấy có vẻ yếu ớt hơn mọi khi rất nhiều. Phía trước bóng trắng ấy là các con quái thú khổng lồ với hình thù kỳ lạ dài mấy nghìn mét. Người chúng to như những ngọn núi, trông rất đáng sợ, nhưng cái thân hình to oành ấy lại đang trôi lơ lửng nên trông còn quái dị hơn. Nhưng điểm quái gở vẫn chưa kết thúc. Các con quái thú này không chỉ có thân hình to, mà khí tức cũng rất ngang ngược. Song, bóng trắng ấy vẫn đứng tại chỗ, sau đó rút kiếm ra nắm chặt. Chẳng mấy chốc, thanh kiếm đã vung lên. Vút… Sau âm thanh đó, các con quái thú ở phía trước đã biến mất. Nhưng ngay sau đó, lại có một đám quái thú to con hơn lao tới bao vây. Cuối cùng thì bóng trắng cũng chịu cầm kiếm lao lên. Tư thế phóng khoáng, kiếm thuật tự nhiên. Đây là cảm giác đầu tiên của Mục Vỹ. Mạnh quá! Phựt, phựt, cảnh tượng trước mắt Mục Vỹ đã hoá thành biển máu. Một bóng người chợt bay lên trong biển máu ấy, tay thì cầm chắc một cây thương dài. Người đàn ông cầm trường thương ấy nhìn bóng trắng rồi không biết nói gì đó. Dù Mục Vỹ chỉ đứng cạnh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh của hai người này. Không lâu sau, có lẽ không đạt được tiếng nói chung nên hai người họ đã lao lên đánh nhau. Các tiếng cheng cheng vang lên, hai người bắt đầu giao chiến, một trận đấu mở ra. Trận đấu này phải gọi là huỷ thiên diệt địa. Cuối cùng thì bóng trắng vẫn mạnh hơn một chút nên đã chém chết người đàn ông cầm trường thương. Bóng trắng chắp tay sau lưng ngắm mặt biển phẳng lặng rồi đột nhiên hét lên, mặt biển lập tức cuộn sóng, một viên minh châu nhanh chóng nổi lên. Thấy viên minh châu đó, bóng trắng mỉm cười rồi giơ tay ra, cầm lấy viên minh châu đó rồi nuốt vào bụng. Trận đấu kết thúc. Nhưng Mục Vỹ vẫn thầm thấy chấn động. Dù lần này, bóng trắng xuất hiện và đấu một trận không khiến hắn thấy sợ hãi như trước, nhưng Mục Vỹ biết một điều. Bóng trắng trong đoạn ký ức này chắc không có thực lực mạnh như trước. Nhưng tuy vậy, thì chỉ với thực lực cỡ này thôi cũng mạnh hơn hắn của kiếp trước rồi. Mỗi khi thấy bóng trắng xuất hiện, cảm giác áp bức vẫn luôn khiến hắn thấy khó thở. “Ngây ra đó làm gì?” Thấy Mục Vỹ đứng im bất động, Quy Nhất gọi. “Không sao chứ?” Song thấy Mục Vỹ vẫn không để ý đến mình, Quy Nhất lại hỏi tiếp. “Ta không sao!” Mục Vỹ đã hoàn toàn tỉnh táo lại, sau đó lau nước miếng ở khoé miệng rồi lưỡng lự nói: “Mạnh quá, không biết bao giờ ta mới được như vậy nhỉ!” “Đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, cứ đi tốt con đường hiện giờ ngươi đã chọn đi đã!” Quy Nhất nhìn Mục Vỹ rồi khinh thường nói. “Hãy nghĩ cách quay lại vị trí cũ đi, đó mới là hiện thực nhất đấy”. “Ta biết rồi”. Hai người đấu khẩu một lúc, sau đó Mục Vỹ lại ngẩn ra: “Ngươi bảo truyền cổ ngữ cho ta cơ mà? Sao lại cho ta xem một đoạn hồi ức linh hồn kỳ lạ gì thế?” Quy Nhất chán nản nói: “Giờ ngươi nhìn lại các ký tự ở trước mặt đi!” Mục Vỹ ngoái lại nhìn thì chợt phát hiện các ký tự lạ lẫm ấy đã trở nên quen thuộc trong đầu mình như đã từng nghiên cứu cả nghìn năm rồi. “Giờ đã tin chưa?” “Rồi!” Mục Vỹ đáp lời, sau đó mặc kệ Quy Nhất, chỉ chăm chăm nhìn vào các ký tự nhảy múa trước mặt. “Ngũ Hành Phong Thiên Ấn!” “Ấn ngũ hành, ấn xuất thế, một ấn sinh tử, song ấn tuyệt hoang, địa ấn diệt tiên, thiên ấn diệt thần, ngũ ấn phong thiên địa!” “Ấn phong thiên, ấn dẫn thương sinh!” Nhìn từng con chữ ấy, Mục Vỹ chỉ thấy máu huyết trong người mình sôi trào. “Bảo sao mà Ngũ Hành Cực bảo với ta muốn lĩnh ngộ Ngũ Hành Thần Ấn thì ít nhất phải mất từ mười đến một trăm năm. Ngũ Hành Phong Thiên Ấn này còn lợi hại hơn Ngũ Hành Thấn Ấn nhiều, nhưng tu luyện khó hơn Ngũ Hành Thấn Ấn nhiều quá, khéo phải ngang với tiên pháp mất!” Tiên pháp? Nghe Mục Vỹ nói vậy, Quy Nhất bật cười mà không nói gì. “Ta nói sai à?” “Không, chỉ là với thực lực hiện giờ của ngươi thì có thể thi triển một ấn trong Ngũ Hành Phong Thiên Ấn thôi là quá giỏi rồi”. Quy Nhất cười lớn nói: “Nhưng may cái là ngươi đã lĩnh ngộ hết các bí tịch của các vị tông chủ của năm thế lực lớn rồi nên đã tinh thông ngũ hành, chắc hẳn khi tu hành sẽ dễ hơn một chút”. “Ừm!” Mục Vỹ nhìn ấn pháp đó rồi gật đầu. Đương nhiên hắn muốn học ấn pháp lợi hại này rồi. Mà không chỉ học đâu, hắn còn muốn luyện nó thành đòn tấn công trí mạng kìa. Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!