Tác giả:

Bùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,…

Chương 1295 Hi vọng chiến thắng quá mong manh!

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Tiểu thế giới Ngũ Hành, Hỏa Hành Sơn!              Hứng chịu lửa giận sau khi trở về của Vô Mệnh lão tổ, lúc này các đệ tử Hỏa Hành Sơn đều không dám lơ là chuyện tu hành.              Thậm chí hiện tại trong tông môn còn có một quy định thế này.              Nếu đệ tử ngoại sơn không thể đột phá hai cảnh giới nhỏ trong vòng một năm thì biến ngay lập tức, đệ tử nội sơn không đột phá được một cảnh giới trong thời hạn tương tự cũng bị giam lỏng một năm.              Quy định này vừa được ban hành, toàn bộ Hỏa Hành Sơn dậy sóng.              Lần này lão tổ nổi cơn thịnh nộ thật rồi, bắt họ cày như máy móc luôn!              Nhưng có một điều làm họ giật mình hơn cả là tông môn thật sự lấy hết vốn liếng ra để khuyến khích bọn họ, các trưởng lão trong núi bận rộn luyện đan suốt cả ngày như con quay, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi.              Tình hình này, trong tông môn liên tục có đệ tử đột phá, toàn thể Hỏa Hành Sơn đều đang phấn đấu phát triển.              "Ngươi là ai?"              Giữa lúc đó, một người thanh niên mặc võ phục màu đen đi đến sơn môn Hỏa Hành Sơn.              Thấy người thanh niên kia, đệ tử thủ sơn chặn lại rồi nói.              "Nơi này là Hỏa Hành Sơn, người không phận sự không được đến gần, ngươi có thư không?"              "Ta là đệ tử Hỏa Hành Sơn!"              Thanh niên mặc võ phục đen như mực ấy có mái tóc dài được buộc lên, bối tròn, sợi tóc trên trán nhẹ nhàng thổi theo gió, trên mặt là nụ cười điềm tĩnh.              Trong lúc nói chuyện, một chiếc lệnh bài thình lình hiện ra trong tay hắn.              Hỏa Thánh Tử!              Đệ tử thủ sơn thấy lệnh bài bèn quỳ một gối xuống đất, sau đó nói một cách cung kính: "Hóa ra là Hỏa Thánh Tử đại nhân, thất lễ rồi!"              Có điều khi lén nhìn cái tên được khắc trên lệnh bài, đệ tử thủ sơn nọ há hốc mồm.              Mục Vỹ!              Đôi tay của đệ tử thủ sơn bắt đầu run rẩy.              "Hửm? Ai làm ngươi sợ à?"              Mục Vỹ mỉm cười hỏi tên đệ tử nọ.              "Huynh, huynh, huynh là Mục Vỹ thật ư?"              "Không phải ta thì là ai?", hắn dở khóc dở cười.              "Không phải huynh bị Ngũ Hành Thiên Phủ bắt đi, xử tử rồi sao?"              Bắt đi xử tử?              Ai nói thế?              Mục Vỹ đực mặt.              "Ngươi nghe ai nói đấy?"              "Giờ cả Hỏa Hành Sơn đâu đâu cũng là tin huynh bị Ngũ Hành Thiên Phủ giết rồi, lão tổ tông tức giận lắm, vừa về là hối bọn ta tu luyện, không được lãng phí phút giây nào, ai cũng than trời hết!"              Đệ tử thủ sơn càng nói càng hăng, tiếp tục: "Cơ mà vì có lão tổ tông hối như quỷ sau lưng nên hiệu quả cũng khả quan lắm, đệ tử Hỏa Hành Sơn chúng ta ấy à, không ép thì không biết chứ vừa ép một cái là ảo ma luôn, nhiều người bây giờ thực lực tăng đáng kể luôn mà".              "Thì ra là vậy!"              Mục Vỹ gật gù.              Xem ra việc hắn bị bắt đi làm Vô Mệnh lão tổ cực kỳ giận dữ.              "Ta biết rồi, sơn chủ đang ở đâu thế?"              "Ta chỉ là đệ tử ngoại sơn giữ chức thủ sơn thôi, có biết gì đâu! Cơ mà Mục sư huynh cứ vào nội môn hỏi đi, chắc sẽ có người dẫn sư huynh đi đấy!"              "Ừm".              Nói rồi Mục Vỹ cất bước, chuẩn bị rời đi.              "Thưởng cho ngươi này".              Trước khi đi, Mục Vỹ bỗng lấy một thanh trường kiếm ra rồi ném sang đệ tử thủ sơn.              Đệ tử thủ sơn hôm nay không phải loại hống hách khinh người, được đấy.              Có điều hắn không biết rằng.              Lúc trước, Vô Mệnh lão tổ về núi nhưng đệ tử thủ sơn không những cản trở mà còn nhục mạ khiến lão tổ nổi đóa, suýt chút nữa đã giết người. Từ đó về sau, tất cả đệ tử thủ sơn đều nghiêm chỉnh lại, kể cả một tên ăn mày đến Hỏa Hành Sơn cũng không dám tỏ ra khinh thường.              Ai mà biết người này có phải trưởng lão hay đệ tử có thực lực cao ở thế lực nào trong tông môn không.              Thấy trường kiếm trong tay ít nhất cũng là thần binh cấp Địa, đệ tử thủ sơn nọ lập tức quỳ xuống và dập đầu, luôn miệng cảm ơn.              Nhưng mấy việc này không phải chuyện Mục Vỹ cần quan tâm.              Hiện tại cảnh giới của hắn đang là Vũ Tiên tầng thứ mười.              Hắn có thể khiêu chiến để giành lấy những món thần binh, đan dược cấp Địa, cấp Thiên trong Thần Không Bảo Động và chiến thắng một cách dễ dàng.              Kể cả đan dược, thần binh cấp Thánh trong Thần Không Bảo Động cũng vậy, Mục Vỹ khiêu chiến cái nào là được cái đó. Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Tiểu thế giới Ngũ Hành, Hỏa Hành Sơn! 

             Hứng chịu lửa giận sau khi trở về của Vô Mệnh lão tổ, lúc này các đệ tử Hỏa Hành Sơn đều không dám lơ là chuyện tu hành. 

             Thậm chí hiện tại trong tông môn còn có một quy định thế này. 

             Nếu đệ tử ngoại sơn không thể đột phá hai cảnh giới nhỏ trong vòng một năm thì biến ngay lập tức, đệ tử nội sơn không đột phá được một cảnh giới trong thời hạn tương tự cũng bị giam lỏng một năm. 

             Quy định này vừa được ban hành, toàn bộ Hỏa Hành Sơn dậy sóng. 

             Lần này lão tổ nổi cơn thịnh nộ thật rồi, bắt họ cày như máy móc luôn! 

             Nhưng có một điều làm họ giật mình hơn cả là tông môn thật sự lấy hết vốn liếng ra để khuyến khích bọn họ, các trưởng lão trong núi bận rộn luyện đan suốt cả ngày như con quay, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi. 

             Tình hình này, trong tông môn liên tục có đệ tử đột phá, toàn thể Hỏa Hành Sơn đều đang phấn đấu phát triển. 

             "Ngươi là ai?" 

             Giữa lúc đó, một người thanh niên mặc võ phục màu đen đi đến sơn môn Hỏa Hành Sơn. 

             Thấy người thanh niên kia, đệ tử thủ sơn chặn lại rồi nói. 

             "Nơi này là Hỏa Hành Sơn, người không phận sự không được đến gần, ngươi có thư không?" 

             "Ta là đệ tử Hỏa Hành Sơn!" 

             Thanh niên mặc võ phục đen như mực ấy có mái tóc dài được buộc lên, bối tròn, sợi tóc trên trán nhẹ nhàng thổi theo gió, trên mặt là nụ cười điềm tĩnh. 

             Trong lúc nói chuyện, một chiếc lệnh bài thình lình hiện ra trong tay hắn. 

             Hỏa Thánh Tử! 

             Đệ tử thủ sơn thấy lệnh bài bèn quỳ một gối xuống đất, sau đó nói một cách cung kính: "Hóa ra là Hỏa Thánh Tử đại nhân, thất lễ rồi!" 

             Có điều khi lén nhìn cái tên được khắc trên lệnh bài, đệ tử thủ sơn nọ há hốc mồm. 

             Mục Vỹ! 

             Đôi tay của đệ tử thủ sơn bắt đầu run rẩy. 

             "Hửm? Ai làm ngươi sợ à?" 

             Mục Vỹ mỉm cười hỏi tên đệ tử nọ. 

             "Huynh, huynh, huynh là Mục Vỹ thật ư?" 

             "Không phải ta thì là ai?", hắn dở khóc dở cười. 

             "Không phải huynh bị Ngũ Hành Thiên Phủ bắt đi, xử tử rồi sao?" 

             Bắt đi xử tử? 

             Ai nói thế? 

             Mục Vỹ đực mặt. 

             "Ngươi nghe ai nói đấy?" 

             "Giờ cả Hỏa Hành Sơn đâu đâu cũng là tin huynh bị Ngũ Hành Thiên Phủ giết rồi, lão tổ tông tức giận lắm, vừa về là hối bọn ta tu luyện, không được lãng phí phút giây nào, ai cũng than trời hết!" 

             Đệ tử thủ sơn càng nói càng hăng, tiếp tục: "Cơ mà vì có lão tổ tông hối như quỷ sau lưng nên hiệu quả cũng khả quan lắm, đệ tử Hỏa Hành Sơn chúng ta ấy à, không ép thì không biết chứ vừa ép một cái là ảo ma luôn, nhiều người bây giờ thực lực tăng đáng kể luôn mà". 

             "Thì ra là vậy!" 

             Mục Vỹ gật gù. 

             Xem ra việc hắn bị bắt đi làm Vô Mệnh lão tổ cực kỳ giận dữ. 

             "Ta biết rồi, sơn chủ đang ở đâu thế?" 

             "Ta chỉ là đệ tử ngoại sơn giữ chức thủ sơn thôi, có biết gì đâu! Cơ mà Mục sư huynh cứ vào nội môn hỏi đi, chắc sẽ có người dẫn sư huynh đi đấy!" 

             "Ừm". 

             Nói rồi Mục Vỹ cất bước, chuẩn bị rời đi. 

             "Thưởng cho ngươi này". 

             Trước khi đi, Mục Vỹ bỗng lấy một thanh trường kiếm ra rồi ném sang đệ tử thủ sơn. 

             Đệ tử thủ sơn hôm nay không phải loại hống hách khinh người, được đấy. 

             Có điều hắn không biết rằng. 

             Lúc trước, Vô Mệnh lão tổ về núi nhưng đệ tử thủ sơn không những cản trở mà còn nhục mạ khiến lão tổ nổi đóa, suýt chút nữa đã giết người. Từ đó về sau, tất cả đệ tử thủ sơn đều nghiêm chỉnh lại, kể cả một tên ăn mày đến Hỏa Hành Sơn cũng không dám tỏ ra khinh thường. 

             Ai mà biết người này có phải trưởng lão hay đệ tử có thực lực cao ở thế lực nào trong tông môn không. 

             Thấy trường kiếm trong tay ít nhất cũng là thần binh cấp Địa, đệ tử thủ sơn nọ lập tức quỳ xuống và dập đầu, luôn miệng cảm ơn. 

             Nhưng mấy việc này không phải chuyện Mục Vỹ cần quan tâm. 

             Hiện tại cảnh giới của hắn đang là Vũ Tiên tầng thứ mười. 

             Hắn có thể khiêu chiến để giành lấy những món thần binh, đan dược cấp Địa, cấp Thiên trong Thần Không Bảo Động và chiến thắng một cách dễ dàng. 

             Kể cả đan dược, thần binh cấp Thánh trong Thần Không Bảo Động cũng vậy, Mục Vỹ khiêu chiến cái nào là được cái đó. 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Mục ThầnTác giả: Ốc SênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Trọng SinhBùm! Một tiếng nổ lớn vang lên, cảm giác từng cơn đau từ trán truyền đến, Mục Vỹ khó khăn mở mắt ra. Đây là đâu? Mục Vỹ có chút bối rối. Ngay trước mắt là một lớp học, chỉ là Mục Vỹ không ngồi ở chỗ của học sinh, mà là đứng phía trên bục giảng. Phía dưới lớp, một đám học sinh tầm mười lăm mười sáu tuổi trợn tròn mắt, đang chằm chằm nhìn hắn như thể quái vật. Mục Vỹ lắc đầu: “Không phải là mình đã chết rồi ư? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?” Thiên Vận Đại Lục, đế quốc Nam Vân! “Mình vẫn chưa chết? Còn xuyên không sao? Anh chàng này, cũng tên là Mục Vỹ? Đây chẳng phải là…quá trùng hợp rồi sao? Khoan đã, bây giờ là thời đại nào vậy? Hồi tưởng lại những kí ức ngắn ngủi, Mục Vỹ một mình đứng trên bục giảng, trên người mặc một bộ áo dài màu đen, độc thoại với chính mình. Chỉ là, xuyên không vào cơ thể anh chàng này, dường như hơi đen đủi! Tên Mục Vỹ này, là một đứa con ngoài giá thú, không được Đại phu nhân của phụ thân trong gia tộc đối đãi tử tế, hơn nữa từ nhỏ đã là phế vật trong tu luyện,… Tiểu thế giới Ngũ Hành, Hỏa Hành Sơn!              Hứng chịu lửa giận sau khi trở về của Vô Mệnh lão tổ, lúc này các đệ tử Hỏa Hành Sơn đều không dám lơ là chuyện tu hành.              Thậm chí hiện tại trong tông môn còn có một quy định thế này.              Nếu đệ tử ngoại sơn không thể đột phá hai cảnh giới nhỏ trong vòng một năm thì biến ngay lập tức, đệ tử nội sơn không đột phá được một cảnh giới trong thời hạn tương tự cũng bị giam lỏng một năm.              Quy định này vừa được ban hành, toàn bộ Hỏa Hành Sơn dậy sóng.              Lần này lão tổ nổi cơn thịnh nộ thật rồi, bắt họ cày như máy móc luôn!              Nhưng có một điều làm họ giật mình hơn cả là tông môn thật sự lấy hết vốn liếng ra để khuyến khích bọn họ, các trưởng lão trong núi bận rộn luyện đan suốt cả ngày như con quay, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi.              Tình hình này, trong tông môn liên tục có đệ tử đột phá, toàn thể Hỏa Hành Sơn đều đang phấn đấu phát triển.              "Ngươi là ai?"              Giữa lúc đó, một người thanh niên mặc võ phục màu đen đi đến sơn môn Hỏa Hành Sơn.              Thấy người thanh niên kia, đệ tử thủ sơn chặn lại rồi nói.              "Nơi này là Hỏa Hành Sơn, người không phận sự không được đến gần, ngươi có thư không?"              "Ta là đệ tử Hỏa Hành Sơn!"              Thanh niên mặc võ phục đen như mực ấy có mái tóc dài được buộc lên, bối tròn, sợi tóc trên trán nhẹ nhàng thổi theo gió, trên mặt là nụ cười điềm tĩnh.              Trong lúc nói chuyện, một chiếc lệnh bài thình lình hiện ra trong tay hắn.              Hỏa Thánh Tử!              Đệ tử thủ sơn thấy lệnh bài bèn quỳ một gối xuống đất, sau đó nói một cách cung kính: "Hóa ra là Hỏa Thánh Tử đại nhân, thất lễ rồi!"              Có điều khi lén nhìn cái tên được khắc trên lệnh bài, đệ tử thủ sơn nọ há hốc mồm.              Mục Vỹ!              Đôi tay của đệ tử thủ sơn bắt đầu run rẩy.              "Hửm? Ai làm ngươi sợ à?"              Mục Vỹ mỉm cười hỏi tên đệ tử nọ.              "Huynh, huynh, huynh là Mục Vỹ thật ư?"              "Không phải ta thì là ai?", hắn dở khóc dở cười.              "Không phải huynh bị Ngũ Hành Thiên Phủ bắt đi, xử tử rồi sao?"              Bắt đi xử tử?              Ai nói thế?              Mục Vỹ đực mặt.              "Ngươi nghe ai nói đấy?"              "Giờ cả Hỏa Hành Sơn đâu đâu cũng là tin huynh bị Ngũ Hành Thiên Phủ giết rồi, lão tổ tông tức giận lắm, vừa về là hối bọn ta tu luyện, không được lãng phí phút giây nào, ai cũng than trời hết!"              Đệ tử thủ sơn càng nói càng hăng, tiếp tục: "Cơ mà vì có lão tổ tông hối như quỷ sau lưng nên hiệu quả cũng khả quan lắm, đệ tử Hỏa Hành Sơn chúng ta ấy à, không ép thì không biết chứ vừa ép một cái là ảo ma luôn, nhiều người bây giờ thực lực tăng đáng kể luôn mà".              "Thì ra là vậy!"              Mục Vỹ gật gù.              Xem ra việc hắn bị bắt đi làm Vô Mệnh lão tổ cực kỳ giận dữ.              "Ta biết rồi, sơn chủ đang ở đâu thế?"              "Ta chỉ là đệ tử ngoại sơn giữ chức thủ sơn thôi, có biết gì đâu! Cơ mà Mục sư huynh cứ vào nội môn hỏi đi, chắc sẽ có người dẫn sư huynh đi đấy!"              "Ừm".              Nói rồi Mục Vỹ cất bước, chuẩn bị rời đi.              "Thưởng cho ngươi này".              Trước khi đi, Mục Vỹ bỗng lấy một thanh trường kiếm ra rồi ném sang đệ tử thủ sơn.              Đệ tử thủ sơn hôm nay không phải loại hống hách khinh người, được đấy.              Có điều hắn không biết rằng.              Lúc trước, Vô Mệnh lão tổ về núi nhưng đệ tử thủ sơn không những cản trở mà còn nhục mạ khiến lão tổ nổi đóa, suýt chút nữa đã giết người. Từ đó về sau, tất cả đệ tử thủ sơn đều nghiêm chỉnh lại, kể cả một tên ăn mày đến Hỏa Hành Sơn cũng không dám tỏ ra khinh thường.              Ai mà biết người này có phải trưởng lão hay đệ tử có thực lực cao ở thế lực nào trong tông môn không.              Thấy trường kiếm trong tay ít nhất cũng là thần binh cấp Địa, đệ tử thủ sơn nọ lập tức quỳ xuống và dập đầu, luôn miệng cảm ơn.              Nhưng mấy việc này không phải chuyện Mục Vỹ cần quan tâm.              Hiện tại cảnh giới của hắn đang là Vũ Tiên tầng thứ mười.              Hắn có thể khiêu chiến để giành lấy những món thần binh, đan dược cấp Địa, cấp Thiên trong Thần Không Bảo Động và chiến thắng một cách dễ dàng.              Kể cả đan dược, thần binh cấp Thánh trong Thần Không Bảo Động cũng vậy, Mục Vỹ khiêu chiến cái nào là được cái đó. Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Chương 1295 Hi vọng chiến thắng quá mong manh!