Mấy giờ rồi, còn chưa về nhà? Tối qua Triệu Hi lại mất ngủ. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa tí tách suốt cả đêm, ồn ào đến đau đầu, hôm nay trở về Lan Uyển, cậu còn đặc biệt dặn dì Vân nấu cho mình một bát canh hạt sen an thần như lần trước đã uống. Vừa bước vào nhà, còn chưa kịp thay giày, chìa khóa xe vừa đặt xuống, từ không trung bất ngờ bay tới một vật đi theo đường parabol, cậu không tránh kịp, một cục báo nhàu nát nện thẳng vào trán. Cầm lấy mở ra nhìn, Triệu Hi nhướng mày, ngước mắt, cách vài mét, trên chiếc ghế dài gỗ đỏ chạm hình tùng hạc ở giữa phòng khách, một ánh mắt sắc bén đang khóa chặt lấy cậu. Đám paparazzi chực chờ sẵn ngoài khách sạn quả thật rất biết chọn góc, toàn chụp lúc cậu cúi người mở cửa xe cho một quý cô, đối phương ngẩng đầu mỉm cười, từ xa nhìn lại hệt như hai người hôn tạm biệt. Tiêu đề giật gân không thể nào bỏ qua: “Một nam hai nữ! Nhị công tử Á Thâm đêm khuya cùng nhiều phụ nữ ra vào khách sạn.” “Cử chỉ thân mật mờ ám, nghi vấn ẩn giấu bí mật khó nói sau…

Truyện chữ