Mọi người tránh ra một lối đi cho ta, ta khẩn trương nuốt nước miếng, nắm chặt làn váy đi tới trước mặt phụ hoàng. “Ngươi là?” Quả nhiên phụ hoàng không biết ta. Hoàng hậu kịp thời mở miệng: “Bệ hạ, đây là Vãn Nhi, Khương thị sinh ra.” Phụ hoàng suy nghĩ một chút mới nhớ lại mẫu thân của ta, ông ta không thuần thục vỗ bả vai của ta, nói: “Nữ nhi tốt của trẫm, công chúa tuyệt vời của Thục quốc.” Mấy năm qua chiến sự không ngừng, ta trong cung coi như may mắn, không phải lo nghĩ về ăn uống. Nhưng thỉnh thoảng khi lén ra ngoài, ta thường thấy dân chúng đói khát, thậm chí có những đứa trẻ khóc vì đói. Cảnh tượng ấy khiến lòng ta không khỏi xót xa. Trường Ninh công chúa đã từng có ân với ta. Sau khi mẫu thân qua đời, trong cung không ai chịu nuôi ta, chính Trường Ninh công chúa đã cầu xin Hoàng hậu nương nương, nói rằng mình thiếu bạn chơi. Chính nhờ vậy, ta mới có vinh hạnh đặc biệt được nuôi dưỡng trong cung. Đại Liêu chỉ đích danh muốn đích công chúa hòa thân, nhưng không ngờ giữa chừng…
Tác giả: