Ầm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp sửa tử vong. Trang bị rơi ra: một cặp kính không độ, một vật phẩm trông thì tốt nhưng vô dụng." Áp lực nước biển siết chặt lồng ngực, cơn đau nghẹt thở ập đến, thế giới trước mắt Hòa Ngọc lại chìm vào bóng tối vô tận. Cùng lúc đó, cậu mơ hồ thấy trên một màn hình ảo lơ lửng vô số dòng chữ nhỏ li ti với đủ kiểu dáng và màu sắc khác nhau, chúng lướt qua với tốc độ chóng mặt: "Ngồi chờ kẻ đến từ hành tinh vô danh để mạng lại dưới biển sâu." "Show sống còn này kịch tính nhất chính là sự điên cuồng của mỗi người trước khi chết. Đáng tiếc, tên này chết dưới biển, chỉ có thể giãy giụa trong tuyệt vọng, chẳng thốt nổi một lời." "Đây là tuyển thủ của hành tinh nào? Trái Đất ư? Chưa từng…
Chương 389: Đếm Ngược Thời Gian Tử Vong (74)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)Tác giả: Thập Vĩ ThốTruyện Dị Giới, Truyện Hệ Thống, Truyện Trinh Thám, Truyện Xuyên KhôngẦm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp sửa tử vong. Trang bị rơi ra: một cặp kính không độ, một vật phẩm trông thì tốt nhưng vô dụng." Áp lực nước biển siết chặt lồng ngực, cơn đau nghẹt thở ập đến, thế giới trước mắt Hòa Ngọc lại chìm vào bóng tối vô tận. Cùng lúc đó, cậu mơ hồ thấy trên một màn hình ảo lơ lửng vô số dòng chữ nhỏ li ti với đủ kiểu dáng và màu sắc khác nhau, chúng lướt qua với tốc độ chóng mặt: "Ngồi chờ kẻ đến từ hành tinh vô danh để mạng lại dưới biển sâu." "Show sống còn này kịch tính nhất chính là sự điên cuồng của mỗi người trước khi chết. Đáng tiếc, tên này chết dưới biển, chỉ có thể giãy giụa trong tuyệt vọng, chẳng thốt nổi một lời." "Đây là tuyển thủ của hành tinh nào? Trái Đất ư? Chưa từng… Gã muốn hãm hại Hòa Ngọc và Hòa Ngọc cũng muốn hãm hại gã. Gã nói dối Hòa Ngọc rằng thời gian đếm ngược của cậu không giảm và Hoà Ngọc cũng đang nói dối gã, chỉ là gã tin vào điều đó, còn Hòa Ngọc có tin hay không? Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi, một lúc sau gã mới bắt đầu mở miệng mà không biểu lộ cảm xúc: "Thời gian đếm ngược trên đầu mày là 30."Trong tầm nhìn của gã, Trấn Tinh 71, Hòà Ngọc 55, Eugene 50. Của Hòà Ngọc không phải là con số thấp nhất, vậy nên gã sẽ tạo ra một con số thấp hơn để làm cậu sợ hãi. Đúng như dự đoán, sắc mặt của Hòà Ngọc ngay lập tức thay đổi: "Chỉ còn 30 thôi sao?"Vạn Nhân Trảm cố nén khoé miệng đang điên cuồng nhếch lên và gật đầu: "Đúng vậy, chỉ còn 30, số của mày là thấp nhất."Trấn Tinh: "..."Eugene: ".."Trấn Tinh và Eugene trao đổi ánh mắt với nhau, ngay lập tức hai người họ hiểu rằng Vạn Nhân Trảm đang lừa Hoà Ngọc. Tuy nhiên, cả hai đều không vạch trần điều đó. Sau nhiều lần bị Hòà Ngọc lừa, nếu có thể lừa lại cậu một lần thì mới thoả lòng được.Trong tầm nhìn của Eugene, thời gian đếm ngược của Hoà Ngọc là thấp nhất, trong tầm nhìn của Trấn Tinh, thời gian đếm ngược của Hòà Ngọc lại là cao nhất trong ba người còn lại.Eugene: "Vậy còn tôi thì sao?" Sắc mặt Hòà Ngọc trầm xuống: "Cao hơn con số trên đầu tôi, 50."Eugene: "..." Đồng tử của gã co lại, thiếu chút nữa đã biểu hiện ra mặt. 50? Vậy chẳng phải là con số của gã cũng thấp như con số trên đầu Hoà Ngọc hay sao. Trong khi đó, hai người còn lại lại cao hơn gã. Ngay lập tức Eugene trở nên lo lắng, nhưng vì đang "lừa Hoà Ngọc", cho nên gã kìm nén biểu cảm của mình và chỉ thể hiện cảm xúc hoang mang trong lòng. Không được, không được, gã phải tìm cách hãm hại họ, làm cho con số đếm ngược của họ cũng giảm đi, đặc biệt là Hòà Ngọc, con số đếm ngược của gã nhất định phải cao hơn Hòà Ngọc, nếu không, Hòà Ngọc lại tiếp tục kéo dài thời gian thì gã sẽ coi như xong. Eugene hít một hơi sâu, trong lòng gã đã có sẵn quyết định.Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm cũng biết con số trên đầu mình, một người là 71, một người là 55. Trong tầm nhìn của họ, mặc dù thời gian đếm ngược trên đầu Hoà Ngọc giống như của họ, đều cao hơn Eugene nên vẫn an toàn, chỉ có Eugene là lo lắng.Bốn người đối diện nhau về thời gian đếm ngược, trừ việc nói dối về con số của Hoà Ngọc, cả ba người đã thành công tìm ra con số cụ thể của mình. Có người trong lòng hoang mang, có người bình tĩnh, còn người thì tự mãn.Bình luận: "...""Hoà Ngọc cố ý làm vậy đúng không?""Chắc chắn là cố ý, cả ba người đều nói thời gian đếm ngược nhưng thời gian trên đầu cậu ta không đúng, khi Vạn Nhân Trảm nói dối, hai người còn lại cũng không vạch trần anh ta, không ai nói con số thực sự mà họ thấy trên đầu của Hòà Ngọc, vì vậy không ai biết họ thấy khác nhau.""Chết tiệt, vừa rồi tôi còn bị dọa chết khiếp, thế nhưng cậu ta vẫn có thể bình tĩnh như vậy, chắc chắn cậu ta cố ý nói dối Vạn Nhân Trảm về lũ quỷ, để lại sơ hở để giữ chiêu này cho hiện tại.""Hoà Thần mãi đỉnh."
Gã muốn hãm hại Hòa Ngọc và Hòa Ngọc cũng muốn hãm hại gã. Gã nói dối Hòa Ngọc rằng thời gian đếm ngược của cậu không giảm và Hoà Ngọc cũng đang nói dối gã, chỉ là gã tin vào điều đó, còn Hòa Ngọc có tin hay không?
Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi, một lúc sau gã mới bắt đầu mở miệng mà không biểu lộ cảm xúc: "Thời gian đếm ngược trên đầu mày là 30."
Trong tầm nhìn của gã, Trấn Tinh 71, Hòà Ngọc 55, Eugene 50. Của Hòà Ngọc không phải là con số thấp nhất, vậy nên gã sẽ tạo ra một con số thấp hơn để làm cậu sợ hãi.
Đúng như dự đoán, sắc mặt của Hòà Ngọc ngay lập tức thay đổi: "Chỉ còn 30 thôi sao?"
Vạn Nhân Trảm cố nén khoé miệng đang điên cuồng nhếch lên và gật đầu: "Đúng vậy, chỉ còn 30, số của mày là thấp nhất."
Trấn Tinh: "..."
Eugene: ".."
Trấn Tinh và Eugene trao đổi ánh mắt với nhau, ngay lập tức hai người họ hiểu rằng Vạn Nhân Trảm đang lừa Hoà Ngọc. Tuy nhiên, cả hai đều không vạch trần điều đó. Sau nhiều lần bị Hòà Ngọc lừa, nếu có thể lừa lại cậu một lần thì mới thoả lòng được.
Trong tầm nhìn của Eugene, thời gian đếm ngược của Hoà Ngọc là thấp nhất, trong tầm nhìn của Trấn Tinh, thời gian đếm ngược của Hòà Ngọc lại là cao nhất trong ba người còn lại.
Eugene: "Vậy còn tôi thì sao?" Sắc mặt Hòà Ngọc trầm xuống: "Cao hơn con số trên đầu tôi, 50."
Eugene: "..." Đồng tử của gã co lại, thiếu chút nữa đã biểu hiện ra mặt.
50? Vậy chẳng phải là con số của gã cũng thấp như con số trên đầu Hoà Ngọc hay sao.
Trong khi đó, hai người còn lại lại cao hơn gã. Ngay lập tức Eugene trở nên lo lắng, nhưng vì đang "lừa Hoà Ngọc", cho nên gã kìm nén biểu cảm của mình và chỉ thể hiện cảm xúc hoang mang trong lòng.
Không được, không được, gã phải tìm cách hãm hại họ, làm cho con số đếm ngược của họ cũng giảm đi, đặc biệt là Hòà Ngọc, con số đếm ngược của gã nhất định phải cao hơn Hòà Ngọc, nếu không, Hòà Ngọc lại tiếp tục kéo dài thời gian thì gã sẽ coi như xong. Eugene hít một hơi sâu, trong lòng gã đã có sẵn quyết định.
Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm cũng biết con số trên đầu mình, một người là 71, một người là 55. Trong tầm nhìn của họ, mặc dù thời gian đếm ngược trên đầu Hoà Ngọc giống như của họ, đều cao hơn Eugene nên vẫn an toàn, chỉ có Eugene là lo lắng.
Bốn người đối diện nhau về thời gian đếm ngược, trừ việc nói dối về con số của Hoà Ngọc, cả ba người đã thành công tìm ra con số cụ thể của mình. Có người trong lòng hoang mang, có người bình tĩnh, còn người thì tự mãn.
Bình luận: "..."
"Hoà Ngọc cố ý làm vậy đúng không?"
"Chắc chắn là cố ý, cả ba người đều nói thời gian đếm ngược nhưng thời gian trên đầu cậu ta không đúng, khi Vạn Nhân Trảm nói dối, hai người còn lại cũng không vạch trần anh ta, không ai nói con số thực sự mà họ thấy trên đầu của Hòà Ngọc, vì vậy không ai biết họ thấy khác nhau."
"Chết tiệt, vừa rồi tôi còn bị dọa chết khiếp, thế nhưng cậu ta vẫn có thể bình tĩnh như vậy, chắc chắn cậu ta cố ý nói dối Vạn Nhân Trảm về lũ quỷ, để lại sơ hở để giữ chiêu này cho hiện tại."
"Hoà Thần mãi đỉnh."
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)Tác giả: Thập Vĩ ThốTruyện Dị Giới, Truyện Hệ Thống, Truyện Trinh Thám, Truyện Xuyên KhôngẦm! Nước biển cuộn trào dữ dội, như thể nhấn chìm cả thế giới. Ý thức Hòa Ngọc vừa kịp hồi phục đã lập tức cảm nhận được một lực kéo với ý đồ lôi cậu xuống biển sâu. Toàn thân cậu rã rời, đến giãy giụa cũng trở nên khó khăn. Trong đầu cậu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: "Tích! Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp sửa tử vong. Trang bị rơi ra: một cặp kính không độ, một vật phẩm trông thì tốt nhưng vô dụng." Áp lực nước biển siết chặt lồng ngực, cơn đau nghẹt thở ập đến, thế giới trước mắt Hòa Ngọc lại chìm vào bóng tối vô tận. Cùng lúc đó, cậu mơ hồ thấy trên một màn hình ảo lơ lửng vô số dòng chữ nhỏ li ti với đủ kiểu dáng và màu sắc khác nhau, chúng lướt qua với tốc độ chóng mặt: "Ngồi chờ kẻ đến từ hành tinh vô danh để mạng lại dưới biển sâu." "Show sống còn này kịch tính nhất chính là sự điên cuồng của mỗi người trước khi chết. Đáng tiếc, tên này chết dưới biển, chỉ có thể giãy giụa trong tuyệt vọng, chẳng thốt nổi một lời." "Đây là tuyển thủ của hành tinh nào? Trái Đất ư? Chưa từng… Gã muốn hãm hại Hòa Ngọc và Hòa Ngọc cũng muốn hãm hại gã. Gã nói dối Hòa Ngọc rằng thời gian đếm ngược của cậu không giảm và Hoà Ngọc cũng đang nói dối gã, chỉ là gã tin vào điều đó, còn Hòa Ngọc có tin hay không? Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi, một lúc sau gã mới bắt đầu mở miệng mà không biểu lộ cảm xúc: "Thời gian đếm ngược trên đầu mày là 30."Trong tầm nhìn của gã, Trấn Tinh 71, Hòà Ngọc 55, Eugene 50. Của Hòà Ngọc không phải là con số thấp nhất, vậy nên gã sẽ tạo ra một con số thấp hơn để làm cậu sợ hãi. Đúng như dự đoán, sắc mặt của Hòà Ngọc ngay lập tức thay đổi: "Chỉ còn 30 thôi sao?"Vạn Nhân Trảm cố nén khoé miệng đang điên cuồng nhếch lên và gật đầu: "Đúng vậy, chỉ còn 30, số của mày là thấp nhất."Trấn Tinh: "..."Eugene: ".."Trấn Tinh và Eugene trao đổi ánh mắt với nhau, ngay lập tức hai người họ hiểu rằng Vạn Nhân Trảm đang lừa Hoà Ngọc. Tuy nhiên, cả hai đều không vạch trần điều đó. Sau nhiều lần bị Hòà Ngọc lừa, nếu có thể lừa lại cậu một lần thì mới thoả lòng được.Trong tầm nhìn của Eugene, thời gian đếm ngược của Hoà Ngọc là thấp nhất, trong tầm nhìn của Trấn Tinh, thời gian đếm ngược của Hòà Ngọc lại là cao nhất trong ba người còn lại.Eugene: "Vậy còn tôi thì sao?" Sắc mặt Hòà Ngọc trầm xuống: "Cao hơn con số trên đầu tôi, 50."Eugene: "..." Đồng tử của gã co lại, thiếu chút nữa đã biểu hiện ra mặt. 50? Vậy chẳng phải là con số của gã cũng thấp như con số trên đầu Hoà Ngọc hay sao. Trong khi đó, hai người còn lại lại cao hơn gã. Ngay lập tức Eugene trở nên lo lắng, nhưng vì đang "lừa Hoà Ngọc", cho nên gã kìm nén biểu cảm của mình và chỉ thể hiện cảm xúc hoang mang trong lòng. Không được, không được, gã phải tìm cách hãm hại họ, làm cho con số đếm ngược của họ cũng giảm đi, đặc biệt là Hòà Ngọc, con số đếm ngược của gã nhất định phải cao hơn Hòà Ngọc, nếu không, Hòà Ngọc lại tiếp tục kéo dài thời gian thì gã sẽ coi như xong. Eugene hít một hơi sâu, trong lòng gã đã có sẵn quyết định.Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm cũng biết con số trên đầu mình, một người là 71, một người là 55. Trong tầm nhìn của họ, mặc dù thời gian đếm ngược trên đầu Hoà Ngọc giống như của họ, đều cao hơn Eugene nên vẫn an toàn, chỉ có Eugene là lo lắng.Bốn người đối diện nhau về thời gian đếm ngược, trừ việc nói dối về con số của Hoà Ngọc, cả ba người đã thành công tìm ra con số cụ thể của mình. Có người trong lòng hoang mang, có người bình tĩnh, còn người thì tự mãn.Bình luận: "...""Hoà Ngọc cố ý làm vậy đúng không?""Chắc chắn là cố ý, cả ba người đều nói thời gian đếm ngược nhưng thời gian trên đầu cậu ta không đúng, khi Vạn Nhân Trảm nói dối, hai người còn lại cũng không vạch trần anh ta, không ai nói con số thực sự mà họ thấy trên đầu của Hòà Ngọc, vì vậy không ai biết họ thấy khác nhau.""Chết tiệt, vừa rồi tôi còn bị dọa chết khiếp, thế nhưng cậu ta vẫn có thể bình tĩnh như vậy, chắc chắn cậu ta cố ý nói dối Vạn Nhân Trảm về lũ quỷ, để lại sơ hở để giữ chiêu này cho hiện tại.""Hoà Thần mãi đỉnh."