Tác giả:

Chỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão…

Chương 629 Đúng là lạ thật.

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Nhưng trong lòng Lãnh Vô Thường rất rõ, Hoàng Phổ Thiên Nguyên đâu có trúng kế, lão ta biết có bẫy nhưng cứ thích cắm đầu vào đấy chứ.                Lúc này, trong lòng lão ta, Trác Uyên còn quan trọng hơn việc thắng thua của trận chiến này. Cũng có nghĩa là trong trận chiến này, cho dù cao thủ của bên Đế Vương Môn bị đánh gục hết cũng chẳng sao cả, chỉ cần giết được Trác Uyên thì coi như lão ta đã thắng rồi.                Lão ta quá tự tin với cơ thể Cửu Long Kim Cang của mình. Lão ta thực sự cho rằng chỉ cần một mình lão ta cũng đủ để đối đầu với cả thiên hạ.                Ôi, môn chủ à, sao ngài lại bị ham muốn chiến thắng đánh bại Trác Uyên làm cho hồ đồ thế chứ? Lẽ nào ngài đã quên Cổ Tam Thông ba trăm năm trước rồi sao?                Trên mặt Lãnh Vô Thường đầy vẻ lo lắng, lão ta thở dài liên tục.                Đúng lúc này, cao thủ hai bên đã chính thức chạm trán lẫn nhau.                “Thất Thải Vân La Chưởng!”                Nghiêm Bá Công xông lên đầu tiên, lão ta tạo ra bảy đám sương độc, hòng đánh gục tất cả mọi người.                Thế nhưng đám sương độc của lão ta vừa mới tuôn ra thì trong trận địa của Lạc gia, bảy đám sương sắc màu cũng được tạo ra, hạ gục ngay được bảy đám sương độc của lão ta.               “Cửu Cửu Huyễn La Chưởng!”               Nghiêm Tùng cười lớn, đưa hai tay ra cùng một lúc, mấy đám mây độc đó lập tức biến mất nhưng rồi lại xuất hiện, khiến cho người ta không có cơ hội để đề phòng.                Lão ta không chỉ hấp thu Thất Thải Vân La Chưởng mà còn làm ảnh hưởng đến không ít cao thủ. Thậm chí ngay đến cả cao thủ Thần Chiếu Cảnh mà còn không tránh được, phải nín thở ngay lập tức, nguyên lực trên cơ thể cũng vì vậy mà bắt đầu cô đọng lại, không cử động được, thực lực giảm đi không ít.                “Đó... đó là Độc Chưởng gì thế?” Nghiêm Bá Công kinh ngạc, rụt cả lưỡi lại mà hét lớn.                Nghiêm Tùng lạnh lùng cười, lão ta vuốt ve bộ ria mép của mình, nói với vẻ miệt thị: “Ha ha ha... Điện chủ, lâu lắm rồi không gặp. Lão phu đã học được võ kỹ Huyền Gia này từ Trác quản gia, Cửu Cửu Hoãn La Chưởng. So với Thất Thải Vân La Chưởng của Dược Vương Điện chúng ta, nó mạnh hơn vài phần nhỉ?”               “Cái đồ phản bội này, vậy mà ngươi còn dám thể hiện nó ra trước mặt ta à?” Nghiêm Bá Công cắn chặt răng, lớn tiếng mắng.                Nghiêm Tùng lạnh lùng cười, lão ta không quan tâm cho lắm: “Nghiêm Bá Công, vốn dĩ ta còn kính trọng ngươi vì ngươi là chủ gia tộc, cũng không muốn đối đầu với ngươi. Nhưng sau khi lão phu rời khỏi Dược Vương Điện, ngươi đã đối xử với đồ nhi của ta thế nào? Hửm? Hôm nay lão phu sẽ tính sổ hết với ngươi.”                “Tính sổ? Sư đồ hai ngươi đều là kẻ phản bội của Dược Vương Điện. Hôm nay bổn tọa sẽ dọn dẹp giúp liệt tổ liệt tông.”                Nghiêm Bá Công giận dữ hét lớn, lập tức bước ra, xông về phía Nghiêm Tùng. Nhưng Nghiêm Tùng không hề sợ, lão ta cũng xông lên.                Đùng!               Chỉ trong chốc lát, bàn tay của hai người họ đã chạm vào nhau, khói độc lan ra. Trong phạm vi một ngàn mét, không ai dám đến gần bọn họ. Chỉ là Nghiêm Tùng cũng rất rõ về Thất Thải Vân La Chưởng, độc này dễ dàng tránh được, rất nhẹ nhàng. Lão ta vô cùng vui vẻ, tự do, trông như không quan tâm đến vậy.   Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhưng trong lòng Lãnh Vô Thường rất rõ, Hoàng Phổ Thiên Nguyên đâu có trúng kế, lão ta biết có bẫy nhưng cứ thích cắm đầu vào đấy chứ.   

             Lúc này, trong lòng lão ta, Trác Uyên còn quan trọng hơn việc thắng thua của trận chiến này. Cũng có nghĩa là trong trận chiến này, cho dù cao thủ của bên Đế Vương Môn bị đánh gục hết cũng chẳng sao cả, chỉ cần giết được Trác Uyên thì coi như lão ta đã thắng rồi.   

             Lão ta quá tự tin với cơ thể Cửu Long Kim Cang của mình. Lão ta thực sự cho rằng chỉ cần một mình lão ta cũng đủ để đối đầu với cả thiên hạ.   

             Ôi, môn chủ à, sao ngài lại bị ham muốn chiến thắng đánh bại Trác Uyên làm cho hồ đồ thế chứ? Lẽ nào ngài đã quên Cổ Tam Thông ba trăm năm trước rồi sao?   

             Trên mặt Lãnh Vô Thường đầy vẻ lo lắng, lão ta thở dài liên tục.   

             Đúng lúc này, cao thủ hai bên đã chính thức chạm trán lẫn nhau.   

             “Thất Thải Vân La Chưởng!”   

             Nghiêm Bá Công xông lên đầu tiên, lão ta tạo ra bảy đám sương độc, hòng đánh gục tất cả mọi người.   

             Thế nhưng đám sương độc của lão ta vừa mới tuôn ra thì trong trận địa của Lạc gia, bảy đám sương sắc màu cũng được tạo ra, hạ gục ngay được bảy đám sương độc của lão ta.  

             “Cửu Cửu Huyễn La Chưởng!”  

             Nghiêm Tùng cười lớn, đưa hai tay ra cùng một lúc, mấy đám mây độc đó lập tức biến mất nhưng rồi lại xuất hiện, khiến cho người ta không có cơ hội để đề phòng.   

             Lão ta không chỉ hấp thu Thất Thải Vân La Chưởng mà còn làm ảnh hưởng đến không ít cao thủ. Thậm chí ngay đến cả cao thủ Thần Chiếu Cảnh mà còn không tránh được, phải nín thở ngay lập tức, nguyên lực trên cơ thể cũng vì vậy mà bắt đầu cô đọng lại, không cử động được, thực lực giảm đi không ít.   

             “Đó... đó là Độc Chưởng gì thế?” Nghiêm Bá Công kinh ngạc, rụt cả lưỡi lại mà hét lớn.   

             Nghiêm Tùng lạnh lùng cười, lão ta vuốt ve bộ ria mép của mình, nói với vẻ miệt thị: “Ha ha ha... Điện chủ, lâu lắm rồi không gặp. Lão phu đã học được võ kỹ Huyền Gia này từ Trác quản gia, Cửu Cửu Hoãn La Chưởng. So với Thất Thải Vân La Chưởng của Dược Vương Điện chúng ta, nó mạnh hơn vài phần nhỉ?”  

             “Cái đồ phản bội này, vậy mà ngươi còn dám thể hiện nó ra trước mặt ta à?” Nghiêm Bá Công cắn chặt răng, lớn tiếng mắng.   

             Nghiêm Tùng lạnh lùng cười, lão ta không quan tâm cho lắm: “Nghiêm Bá Công, vốn dĩ ta còn kính trọng ngươi vì ngươi là chủ gia tộc, cũng không muốn đối đầu với ngươi. Nhưng sau khi lão phu rời khỏi Dược Vương Điện, ngươi đã đối xử với đồ nhi của ta thế nào? Hửm? Hôm nay lão phu sẽ tính sổ hết với ngươi.”   

             “Tính sổ? Sư đồ hai ngươi đều là kẻ phản bội của Dược Vương Điện. Hôm nay bổn tọa sẽ dọn dẹp giúp liệt tổ liệt tông.”   

             Nghiêm Bá Công giận dữ hét lớn, lập tức bước ra, xông về phía Nghiêm Tùng. Nhưng Nghiêm Tùng không hề sợ, lão ta cũng xông lên.   

             Đùng!  

             Chỉ trong chốc lát, bàn tay của hai người họ đã chạm vào nhau, khói độc lan ra. Trong phạm vi một ngàn mét, không ai dám đến gần bọn họ. Chỉ là Nghiêm Tùng cũng rất rõ về Thất Thải Vân La Chưởng, độc này dễ dàng tránh được, rất nhẹ nhàng. Lão ta vô cùng vui vẻ, tự do, trông như không quan tâm đến vậy.   

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Nhưng trong lòng Lãnh Vô Thường rất rõ, Hoàng Phổ Thiên Nguyên đâu có trúng kế, lão ta biết có bẫy nhưng cứ thích cắm đầu vào đấy chứ.                Lúc này, trong lòng lão ta, Trác Uyên còn quan trọng hơn việc thắng thua của trận chiến này. Cũng có nghĩa là trong trận chiến này, cho dù cao thủ của bên Đế Vương Môn bị đánh gục hết cũng chẳng sao cả, chỉ cần giết được Trác Uyên thì coi như lão ta đã thắng rồi.                Lão ta quá tự tin với cơ thể Cửu Long Kim Cang của mình. Lão ta thực sự cho rằng chỉ cần một mình lão ta cũng đủ để đối đầu với cả thiên hạ.                Ôi, môn chủ à, sao ngài lại bị ham muốn chiến thắng đánh bại Trác Uyên làm cho hồ đồ thế chứ? Lẽ nào ngài đã quên Cổ Tam Thông ba trăm năm trước rồi sao?                Trên mặt Lãnh Vô Thường đầy vẻ lo lắng, lão ta thở dài liên tục.                Đúng lúc này, cao thủ hai bên đã chính thức chạm trán lẫn nhau.                “Thất Thải Vân La Chưởng!”                Nghiêm Bá Công xông lên đầu tiên, lão ta tạo ra bảy đám sương độc, hòng đánh gục tất cả mọi người.                Thế nhưng đám sương độc của lão ta vừa mới tuôn ra thì trong trận địa của Lạc gia, bảy đám sương sắc màu cũng được tạo ra, hạ gục ngay được bảy đám sương độc của lão ta.               “Cửu Cửu Huyễn La Chưởng!”               Nghiêm Tùng cười lớn, đưa hai tay ra cùng một lúc, mấy đám mây độc đó lập tức biến mất nhưng rồi lại xuất hiện, khiến cho người ta không có cơ hội để đề phòng.                Lão ta không chỉ hấp thu Thất Thải Vân La Chưởng mà còn làm ảnh hưởng đến không ít cao thủ. Thậm chí ngay đến cả cao thủ Thần Chiếu Cảnh mà còn không tránh được, phải nín thở ngay lập tức, nguyên lực trên cơ thể cũng vì vậy mà bắt đầu cô đọng lại, không cử động được, thực lực giảm đi không ít.                “Đó... đó là Độc Chưởng gì thế?” Nghiêm Bá Công kinh ngạc, rụt cả lưỡi lại mà hét lớn.                Nghiêm Tùng lạnh lùng cười, lão ta vuốt ve bộ ria mép của mình, nói với vẻ miệt thị: “Ha ha ha... Điện chủ, lâu lắm rồi không gặp. Lão phu đã học được võ kỹ Huyền Gia này từ Trác quản gia, Cửu Cửu Hoãn La Chưởng. So với Thất Thải Vân La Chưởng của Dược Vương Điện chúng ta, nó mạnh hơn vài phần nhỉ?”               “Cái đồ phản bội này, vậy mà ngươi còn dám thể hiện nó ra trước mặt ta à?” Nghiêm Bá Công cắn chặt răng, lớn tiếng mắng.                Nghiêm Tùng lạnh lùng cười, lão ta không quan tâm cho lắm: “Nghiêm Bá Công, vốn dĩ ta còn kính trọng ngươi vì ngươi là chủ gia tộc, cũng không muốn đối đầu với ngươi. Nhưng sau khi lão phu rời khỏi Dược Vương Điện, ngươi đã đối xử với đồ nhi của ta thế nào? Hửm? Hôm nay lão phu sẽ tính sổ hết với ngươi.”                “Tính sổ? Sư đồ hai ngươi đều là kẻ phản bội của Dược Vương Điện. Hôm nay bổn tọa sẽ dọn dẹp giúp liệt tổ liệt tông.”                Nghiêm Bá Công giận dữ hét lớn, lập tức bước ra, xông về phía Nghiêm Tùng. Nhưng Nghiêm Tùng không hề sợ, lão ta cũng xông lên.                Đùng!               Chỉ trong chốc lát, bàn tay của hai người họ đã chạm vào nhau, khói độc lan ra. Trong phạm vi một ngàn mét, không ai dám đến gần bọn họ. Chỉ là Nghiêm Tùng cũng rất rõ về Thất Thải Vân La Chưởng, độc này dễ dàng tránh được, rất nhẹ nhàng. Lão ta vô cùng vui vẻ, tự do, trông như không quan tâm đến vậy.   Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Chương 629 Đúng là lạ thật.