Tác giả:

Chỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão…

Chương 657 Lão phu tính sai ở điểm nào?”

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… “Thiên Địa Song Thánh? Hai trong ba vị Hộ Long Thần Vệ mạnh nhất đã đại chiến với Cổ Tam Thông vào ba trăm năm trước đấy sao? Hoá ra… các ngươi vẫn còn sống?” Mí mắt của Gia Cát Ngọc Long run lên, lão ta hít một hơi thật sâu, bật cười rồi nói: “Hoá ra là như vậy, ha ha ha…”               Hai người họ nhìn nhau, nỗi đau đớn bí ẩn xuất hiện trong ánh mắt, như thể cực kỳ không muốn nhắc lại chuyện xưa.                “Tuy nhiên, với sự thông minh của bệ hạ thì hẳn là đã sắp xếp mọi thứ một cách thoả đáng. Ta nghĩ bây giờ hai trăm nghìn phản quân đã bị bao vây. Mặt khác, một trăm kỵ binh tinh nhuệ của nước Khuyển Nhung cũng đã rơi vào cạm bẫy của bệ hạ. Chỉ là… muốn tiến hành đến bước này phải cần đến binh lực số lượng lớn. Theo lão phu được biết, chỉ có lão già Độc Cô Chiến Thiên mới có năng lực như thế. Tuy nhiên, lão ta hiện đang phụng mệnh bình định Đế Vương Môn với đám Trác Uyên…”               Gia Cát Ngọc Long suy tính một phen, sau đó đột nhiên hai mắt lão sáng lên, nhìn Hoàng đế, nói: “Bệ hạ, không lẽ ngài còn bồi dưỡng một thế lớn to lớn nào khác mà lão phu không biết chăng?”               Hoàng đế mỉm cười lắc đầu, từ chối cho ý kiến: “Thừa tướng Gia Cát à, trẫm đã làm bạn với ngươi nhiều năm, ai cũng biết trong bụng đối phương có mấy con giun mà. Trẫm có khả năng âm thầm ra tay ngay dưới mí mắt của thừa tướng đại nhân một tay che trời như ngươi sao?”               “Hoàn toàn không thể, lão phu vẫn có sự tự tin này.” Gia Cát Ngọc Long bật cười, lão vuốt râu song lại nhanh chóng cau mày, nói: “Cho nên lão phu mới ngạc nhiên đấy chứ. Số lượng binh lính khổng lồ bệ hạ đang nắm trong tay là từ đâu mà có? Lão phu tính sai ở điểm nào?”               Nghe lão nói vậy, Thái tử và Tên mập cũng phải run lên. Hai người cùng ngoái đầu nhìn Hoàng đế, im lặng lắng nghe.                Bởi vì Hoàng đế giấu chiêu quá kĩ, đừng nói là Gia Cát Ngọc Long, ngay cả bọn họ cũng chẳng hay biết gì cả. Hơn nữa, từ lần trước lão nhị tạo phản cho đến lần này là Gia Cát Ngọc Long tạo phản. Lần sau còn nguy hiểm hơn lần trước nhưng lần nào cũng cận kề đầu sóng ngọn gió.               Dù vậy, quân lực hùng hậu của Hoàng đế vẫn chưa từng xuất hiện bao giờ, có thể thấy mưu kế của đế vương rất thâm sâu, hiếm có trên đời. Cho dù hai người họ là con trai ruột, nhưng vừa nghĩ đến cũng đã thấy lạnh sống lưng, lo sợ trong lòng.                Hoàng đế nhìn Gia Cát Ngọc Long với vẻ mỉa mai, bất giác mỉm cười: “Ha ha ha… Ngươi muốn biết à? Nhưng trẫm khuyên ngươi, không biết thì tốt hơn, tránh lại thêm phiền não!”                “Một kẻ hấp hối sắp chết thì có phiền não gì mà nói chứ? Lão phu chỉ muốn chết được rõ ràng thôi!” Gia Cát Ngọc Long thản nhiên lên tiếng, ánh mắt lão vẫn bình lặng như cũ.               Hoàng đế nhìn lão ta chằm chằm một hồi lâu mới gật đầu và ngợi khen: “Được, không hổ là trọng thần, rường cột của đất nước đã phò tá trẫm mấy chục năm.Trong lúc này mà vẫn có thể bình tĩnh xử sự như thế, khiến trẫm vô cùng khâm phục!”               Bộp bộp bộp…               Hoàng đế khẽ vỗ tay rồi ung dung cất tiếng: “Người đâu, bắt bọn họ lại!”  Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

“Thiên Địa Song Thánh? Hai trong ba vị Hộ Long Thần Vệ mạnh nhất đã đại chiến với Cổ Tam Thông vào ba trăm năm trước đấy sao? Hoá ra… các ngươi vẫn còn sống?” Mí mắt của Gia Cát Ngọc Long run lên, lão ta hít một hơi thật sâu, bật cười rồi nói: “Hoá ra là như vậy, ha ha ha…”  

             Hai người họ nhìn nhau, nỗi đau đớn bí ẩn xuất hiện trong ánh mắt, như thể cực kỳ không muốn nhắc lại chuyện xưa.   

             “Tuy nhiên, với sự thông minh của bệ hạ thì hẳn là đã sắp xếp mọi thứ một cách thoả đáng. Ta nghĩ bây giờ hai trăm nghìn phản quân đã bị bao vây. Mặt khác, một trăm kỵ binh tinh nhuệ của nước Khuyển Nhung cũng đã rơi vào cạm bẫy của bệ hạ. Chỉ là… muốn tiến hành đến bước này phải cần đến binh lực số lượng lớn. Theo lão phu được biết, chỉ có lão già Độc Cô Chiến Thiên mới có năng lực như thế. Tuy nhiên, lão ta hiện đang phụng mệnh bình định Đế Vương Môn với đám Trác Uyên…”  

             Gia Cát Ngọc Long suy tính một phen, sau đó đột nhiên hai mắt lão sáng lên, nhìn Hoàng đế, nói: “Bệ hạ, không lẽ ngài còn bồi dưỡng một thế lớn to lớn nào khác mà lão phu không biết chăng?”  

             Hoàng đế mỉm cười lắc đầu, từ chối cho ý kiến: “Thừa tướng Gia Cát à, trẫm đã làm bạn với ngươi nhiều năm, ai cũng biết trong bụng đối phương có mấy con giun mà. Trẫm có khả năng âm thầm ra tay ngay dưới mí mắt của thừa tướng đại nhân một tay che trời như ngươi sao?”  

             “Hoàn toàn không thể, lão phu vẫn có sự tự tin này.” Gia Cát Ngọc Long bật cười, lão vuốt râu song lại nhanh chóng cau mày, nói: “Cho nên lão phu mới ngạc nhiên đấy chứ. Số lượng binh lính khổng lồ bệ hạ đang nắm trong tay là từ đâu mà có? Lão phu tính sai ở điểm nào?”  

             Nghe lão nói vậy, Thái tử và Tên mập cũng phải run lên. Hai người cùng ngoái đầu nhìn Hoàng đế, im lặng lắng nghe.   

             Bởi vì Hoàng đế giấu chiêu quá kĩ, đừng nói là Gia Cát Ngọc Long, ngay cả bọn họ cũng chẳng hay biết gì cả. Hơn nữa, từ lần trước lão nhị tạo phản cho đến lần này là Gia Cát Ngọc Long tạo phản. Lần sau còn nguy hiểm hơn lần trước nhưng lần nào cũng cận kề đầu sóng ngọn gió.  

             Dù vậy, quân lực hùng hậu của Hoàng đế vẫn chưa từng xuất hiện bao giờ, có thể thấy mưu kế của đế vương rất thâm sâu, hiếm có trên đời. Cho dù hai người họ là con trai ruột, nhưng vừa nghĩ đến cũng đã thấy lạnh sống lưng, lo sợ trong lòng.   

             Hoàng đế nhìn Gia Cát Ngọc Long với vẻ mỉa mai, bất giác mỉm cười: “Ha ha ha… Ngươi muốn biết à? Nhưng trẫm khuyên ngươi, không biết thì tốt hơn, tránh lại thêm phiền não!”   

             “Một kẻ hấp hối sắp chết thì có phiền não gì mà nói chứ? Lão phu chỉ muốn chết được rõ ràng thôi!” Gia Cát Ngọc Long thản nhiên lên tiếng, ánh mắt lão vẫn bình lặng như cũ.  

             Hoàng đế nhìn lão ta chằm chằm một hồi lâu mới gật đầu và ngợi khen: “Được, không hổ là trọng thần, rường cột của đất nước đã phò tá trẫm mấy chục năm.Trong lúc này mà vẫn có thể bình tĩnh xử sự như thế, khiến trẫm vô cùng khâm phục!”  

             Bộp bộp bộp…  

             Hoàng đế khẽ vỗ tay rồi ung dung cất tiếng: “Người đâu, bắt bọn họ lại!”  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… “Thiên Địa Song Thánh? Hai trong ba vị Hộ Long Thần Vệ mạnh nhất đã đại chiến với Cổ Tam Thông vào ba trăm năm trước đấy sao? Hoá ra… các ngươi vẫn còn sống?” Mí mắt của Gia Cát Ngọc Long run lên, lão ta hít một hơi thật sâu, bật cười rồi nói: “Hoá ra là như vậy, ha ha ha…”               Hai người họ nhìn nhau, nỗi đau đớn bí ẩn xuất hiện trong ánh mắt, như thể cực kỳ không muốn nhắc lại chuyện xưa.                “Tuy nhiên, với sự thông minh của bệ hạ thì hẳn là đã sắp xếp mọi thứ một cách thoả đáng. Ta nghĩ bây giờ hai trăm nghìn phản quân đã bị bao vây. Mặt khác, một trăm kỵ binh tinh nhuệ của nước Khuyển Nhung cũng đã rơi vào cạm bẫy của bệ hạ. Chỉ là… muốn tiến hành đến bước này phải cần đến binh lực số lượng lớn. Theo lão phu được biết, chỉ có lão già Độc Cô Chiến Thiên mới có năng lực như thế. Tuy nhiên, lão ta hiện đang phụng mệnh bình định Đế Vương Môn với đám Trác Uyên…”               Gia Cát Ngọc Long suy tính một phen, sau đó đột nhiên hai mắt lão sáng lên, nhìn Hoàng đế, nói: “Bệ hạ, không lẽ ngài còn bồi dưỡng một thế lớn to lớn nào khác mà lão phu không biết chăng?”               Hoàng đế mỉm cười lắc đầu, từ chối cho ý kiến: “Thừa tướng Gia Cát à, trẫm đã làm bạn với ngươi nhiều năm, ai cũng biết trong bụng đối phương có mấy con giun mà. Trẫm có khả năng âm thầm ra tay ngay dưới mí mắt của thừa tướng đại nhân một tay che trời như ngươi sao?”               “Hoàn toàn không thể, lão phu vẫn có sự tự tin này.” Gia Cát Ngọc Long bật cười, lão vuốt râu song lại nhanh chóng cau mày, nói: “Cho nên lão phu mới ngạc nhiên đấy chứ. Số lượng binh lính khổng lồ bệ hạ đang nắm trong tay là từ đâu mà có? Lão phu tính sai ở điểm nào?”               Nghe lão nói vậy, Thái tử và Tên mập cũng phải run lên. Hai người cùng ngoái đầu nhìn Hoàng đế, im lặng lắng nghe.                Bởi vì Hoàng đế giấu chiêu quá kĩ, đừng nói là Gia Cát Ngọc Long, ngay cả bọn họ cũng chẳng hay biết gì cả. Hơn nữa, từ lần trước lão nhị tạo phản cho đến lần này là Gia Cát Ngọc Long tạo phản. Lần sau còn nguy hiểm hơn lần trước nhưng lần nào cũng cận kề đầu sóng ngọn gió.               Dù vậy, quân lực hùng hậu của Hoàng đế vẫn chưa từng xuất hiện bao giờ, có thể thấy mưu kế của đế vương rất thâm sâu, hiếm có trên đời. Cho dù hai người họ là con trai ruột, nhưng vừa nghĩ đến cũng đã thấy lạnh sống lưng, lo sợ trong lòng.                Hoàng đế nhìn Gia Cát Ngọc Long với vẻ mỉa mai, bất giác mỉm cười: “Ha ha ha… Ngươi muốn biết à? Nhưng trẫm khuyên ngươi, không biết thì tốt hơn, tránh lại thêm phiền não!”                “Một kẻ hấp hối sắp chết thì có phiền não gì mà nói chứ? Lão phu chỉ muốn chết được rõ ràng thôi!” Gia Cát Ngọc Long thản nhiên lên tiếng, ánh mắt lão vẫn bình lặng như cũ.               Hoàng đế nhìn lão ta chằm chằm một hồi lâu mới gật đầu và ngợi khen: “Được, không hổ là trọng thần, rường cột của đất nước đã phò tá trẫm mấy chục năm.Trong lúc này mà vẫn có thể bình tĩnh xử sự như thế, khiến trẫm vô cùng khâm phục!”               Bộp bộp bộp…               Hoàng đế khẽ vỗ tay rồi ung dung cất tiếng: “Người đâu, bắt bọn họ lại!”  Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Chương 657 Lão phu tính sai ở điểm nào?”