Chỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão…
Chương 670 “Trác quản gia, người có thứ tốt?”
Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Mọi người nghe xong, đều khẽ gật đầu đồng ý. “Có điều, nghĩa phụ ngài ấy...” Độc Cô Hỏa ngập ngừng, lo lắng hỏi. Độc Cô Lâm không nhịn được cười một tiếng, hờ hững nói: “Mặt mũi nghĩa phụ dĩ nhiên quan trọng, là ta làm mất mặt lâm hổ, Độc Cô Lâm tham sống sợ chết, cầu cứu tiểu Ngũ, sau này ta sẽ một mình gánh chịu chuyện này!” “Ài, sao có thể để mỗi ngươi bị tổn hại danh dự, thêm cả ta nữa, ta cũng không muốn chết!” Độc Cô Phong khoát tay, khẽ cười ra tiếng. Độc Cô Hỏa và Độc Cô Sơn thấy thế, cũng nhún vai bĩu môi nói: “Đại ca, Nhị ca, ban đầu bốn huynh đệ chúng ta đã từng thề cùng sống cùng chết. Nếu các người muốn sinh thì nên dẫn theo hai người chúng ta đi với chứ!” Nghe thế, bốn người nhìn nhau lần nữa đồng loạt cười to. Tiếp đó, Độc Cô Lâm tiện tay lấy danh nghĩa bốn người phát ngọc giản ra khỏi sơn cốc. Ánh sáng xanh biếc mang theo toàn bộ hy vọng sống còn của đại quân Độc Cô phóng thẳng lên trời, mất hút trong nháy mắt. Chẳng qua là, bọn họ không chú ý tới ở rừng rậm cách đó không xa, Độc Cô Chiến Thiên đang đứng đó chăm chú nhìn về phía mình. Trên mặt hiện lên chút vui vẻ, Độc Cô Chiến Thiên thở dài một tiếng, cười cười lắc đầu: “Ài, bốn đứa nhỏ ngốc, con đường sau này của các ngươi còn dài đã thế mang theo tiếng xấu mất liêm sỉ, vẫn là để cho lão phu tới gánh đi...” Vừa nói, bóng dáng cường tráng cũng dần dần biến mất giữa màn sương trắng... Bên kia, bên trong một căn mật thất của Lạc gia tại Thành Phong Lâm, Lệ Kinh Thiên đang lẳng lặng nằm trên giường đá, sắc mặt tái nhợt. Hai người vây quanh bên cạnh lão ta, chính là đại quản gia Trác Uyên và Nghiêm Tùng - trưởng lão đan phòng! Nghiêm Tùng cẩn thận kiểm tra một lượt, không nhịn được bất đắc dĩ lắc đầu, than nhẹ: “Ài, Lệ Lão này cũng thật là bướng bỉnh, thà liều mạng gây nguy hiểm gân mạch cũng phải vang danh một thời. Bỏ lỡ cả đời, cần gì chứ?” “Ha ha ha...Người mê võ nghệ trên thế gian, ngươi không hiểu!” Trác Uyên không nhịn được khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Nghiêm Tùng, chế giễu: “Ngươi quên Bách Gia Tranh Minh tại Thành Hoa Vũ, ngươi cũng vì đánh cuộc với ta mà quyết tâm liều mạng nhả ra ngoài chỉ vì muốn luyện đan thắng ta. Ngươi cố chấp, không kém lão nha!” Nghe được lời này, Nghiêm Tùng gật đầu cười: “Trác quản gia đã nghe lời này chưa, củ cà rốt cải xanh cũng có sở thích. Lệ Lão là người mê võ nghe, lão phu là đan si. Hai người chúng ta đều có thể vì sở thích của mình mà bất chấp hết thảy, ngược lại đúng thật cùng suy nghĩ!” “Ha ha ha...Ta chỉ thích tính này của các ngươi, đủ cố chấp, có thể bồi dưỡng!” Trác Uyên toét miệng cười, hớn hở nhìn hai người, trong mắt ngập tràn vẻ tán tưởng. “Có điều, năm đó lão phu đại nạn không hết, hôm nay được Trác quản gia bồi dưỡng cũng vào hàng ngũ đan sư tầng chín. Nhưng, bây giờ gân mạch Lệ Lão đứt thành từng khúc, sợ rằng đã phế rồi, sau này làm gì nữa? Nếu để cho lão biết sau này không biết cách nào tu luyện nữa, phỏng đoán còn thống khổ hơn so với giết lão, ài!” Nghiêm Tùng bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài lên tiếng: “Hôm nay có thể tạm thời giúp lão ta tu bổ gân mạch, sợ rằng chỉ có rễ bồ đề, bất quá bây giờ đồ chơi kia đã bị luyện hóa mất, thế nào mới tốt...” Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Mọi người nghe xong, đều khẽ gật đầu đồng ý.
“Có điều, nghĩa phụ ngài ấy...” Độc Cô Hỏa ngập ngừng, lo lắng hỏi.
Độc Cô Lâm không nhịn được cười một tiếng, hờ hững nói: “Mặt mũi nghĩa phụ dĩ nhiên quan trọng, là ta làm mất mặt lâm hổ, Độc Cô Lâm tham sống sợ chết, cầu cứu tiểu Ngũ, sau này ta sẽ một mình gánh chịu chuyện này!”
“Ài, sao có thể để mỗi ngươi bị tổn hại danh dự, thêm cả ta nữa, ta cũng không muốn chết!” Độc Cô Phong khoát tay, khẽ cười ra tiếng.
Độc Cô Hỏa và Độc Cô Sơn thấy thế, cũng nhún vai bĩu môi nói: “Đại ca, Nhị ca, ban đầu bốn huynh đệ chúng ta đã từng thề cùng sống cùng chết. Nếu các người muốn sinh thì nên dẫn theo hai người chúng ta đi với chứ!”
Nghe thế, bốn người nhìn nhau lần nữa đồng loạt cười to.
Tiếp đó, Độc Cô Lâm tiện tay lấy danh nghĩa bốn người phát ngọc giản ra khỏi sơn cốc. Ánh sáng xanh biếc mang theo toàn bộ hy vọng sống còn của đại quân Độc Cô phóng thẳng lên trời, mất hút trong nháy mắt.
Chẳng qua là, bọn họ không chú ý tới ở rừng rậm cách đó không xa, Độc Cô Chiến Thiên đang đứng đó chăm chú nhìn về phía mình.
Trên mặt hiện lên chút vui vẻ, Độc Cô Chiến Thiên thở dài một tiếng, cười cười lắc đầu: “Ài, bốn đứa nhỏ ngốc, con đường sau này của các ngươi còn dài đã thế mang theo tiếng xấu mất liêm sỉ, vẫn là để cho lão phu tới gánh đi...”
Vừa nói, bóng dáng cường tráng cũng dần dần biến mất giữa màn sương trắng...
Bên kia, bên trong một căn mật thất của Lạc gia tại Thành Phong Lâm, Lệ Kinh Thiên đang lẳng lặng nằm trên giường đá, sắc mặt tái nhợt. Hai người vây quanh bên cạnh lão ta, chính là đại quản gia Trác Uyên và Nghiêm Tùng - trưởng lão đan phòng!
Nghiêm Tùng cẩn thận kiểm tra một lượt, không nhịn được bất đắc dĩ lắc đầu, than nhẹ: “Ài, Lệ Lão này cũng thật là bướng bỉnh, thà liều mạng gây nguy hiểm gân mạch cũng phải vang danh một thời. Bỏ lỡ cả đời, cần gì chứ?”
“Ha ha ha...Người mê võ nghệ trên thế gian, ngươi không hiểu!” Trác Uyên không nhịn được khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Nghiêm Tùng, chế giễu: “Ngươi quên Bách Gia Tranh Minh tại Thành Hoa Vũ, ngươi cũng vì đánh cuộc với ta mà quyết tâm liều mạng nhả ra ngoài chỉ vì muốn luyện đan thắng ta. Ngươi cố chấp, không kém lão nha!”
Nghe được lời này, Nghiêm Tùng gật đầu cười: “Trác quản gia đã nghe lời này chưa, củ cà rốt cải xanh cũng có sở thích. Lệ Lão là người mê võ nghe, lão phu là đan si. Hai người chúng ta đều có thể vì sở thích của mình mà bất chấp hết thảy, ngược lại đúng thật cùng suy nghĩ!”
“Ha ha ha...Ta chỉ thích tính này của các ngươi, đủ cố chấp, có thể bồi dưỡng!” Trác Uyên toét miệng cười, hớn hở nhìn hai người, trong mắt ngập tràn vẻ tán tưởng.
“Có điều, năm đó lão phu đại nạn không hết, hôm nay được Trác quản gia bồi dưỡng cũng vào hàng ngũ đan sư tầng chín. Nhưng, bây giờ gân mạch Lệ Lão đứt thành từng khúc, sợ rằng đã phế rồi, sau này làm gì nữa? Nếu để cho lão biết sau này không biết cách nào tu luyện nữa, phỏng đoán còn thống khổ hơn so với giết lão, ài!” Nghiêm Tùng bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài lên tiếng: “Hôm nay có thể tạm thời giúp lão ta tu bổ gân mạch, sợ rằng chỉ có rễ bồ đề, bất quá bây giờ đồ chơi kia đã bị luyện hóa mất, thế nào mới tốt...”
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Mọi người nghe xong, đều khẽ gật đầu đồng ý. “Có điều, nghĩa phụ ngài ấy...” Độc Cô Hỏa ngập ngừng, lo lắng hỏi. Độc Cô Lâm không nhịn được cười một tiếng, hờ hững nói: “Mặt mũi nghĩa phụ dĩ nhiên quan trọng, là ta làm mất mặt lâm hổ, Độc Cô Lâm tham sống sợ chết, cầu cứu tiểu Ngũ, sau này ta sẽ một mình gánh chịu chuyện này!” “Ài, sao có thể để mỗi ngươi bị tổn hại danh dự, thêm cả ta nữa, ta cũng không muốn chết!” Độc Cô Phong khoát tay, khẽ cười ra tiếng. Độc Cô Hỏa và Độc Cô Sơn thấy thế, cũng nhún vai bĩu môi nói: “Đại ca, Nhị ca, ban đầu bốn huynh đệ chúng ta đã từng thề cùng sống cùng chết. Nếu các người muốn sinh thì nên dẫn theo hai người chúng ta đi với chứ!” Nghe thế, bốn người nhìn nhau lần nữa đồng loạt cười to. Tiếp đó, Độc Cô Lâm tiện tay lấy danh nghĩa bốn người phát ngọc giản ra khỏi sơn cốc. Ánh sáng xanh biếc mang theo toàn bộ hy vọng sống còn của đại quân Độc Cô phóng thẳng lên trời, mất hút trong nháy mắt. Chẳng qua là, bọn họ không chú ý tới ở rừng rậm cách đó không xa, Độc Cô Chiến Thiên đang đứng đó chăm chú nhìn về phía mình. Trên mặt hiện lên chút vui vẻ, Độc Cô Chiến Thiên thở dài một tiếng, cười cười lắc đầu: “Ài, bốn đứa nhỏ ngốc, con đường sau này của các ngươi còn dài đã thế mang theo tiếng xấu mất liêm sỉ, vẫn là để cho lão phu tới gánh đi...” Vừa nói, bóng dáng cường tráng cũng dần dần biến mất giữa màn sương trắng... Bên kia, bên trong một căn mật thất của Lạc gia tại Thành Phong Lâm, Lệ Kinh Thiên đang lẳng lặng nằm trên giường đá, sắc mặt tái nhợt. Hai người vây quanh bên cạnh lão ta, chính là đại quản gia Trác Uyên và Nghiêm Tùng - trưởng lão đan phòng! Nghiêm Tùng cẩn thận kiểm tra một lượt, không nhịn được bất đắc dĩ lắc đầu, than nhẹ: “Ài, Lệ Lão này cũng thật là bướng bỉnh, thà liều mạng gây nguy hiểm gân mạch cũng phải vang danh một thời. Bỏ lỡ cả đời, cần gì chứ?” “Ha ha ha...Người mê võ nghệ trên thế gian, ngươi không hiểu!” Trác Uyên không nhịn được khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Nghiêm Tùng, chế giễu: “Ngươi quên Bách Gia Tranh Minh tại Thành Hoa Vũ, ngươi cũng vì đánh cuộc với ta mà quyết tâm liều mạng nhả ra ngoài chỉ vì muốn luyện đan thắng ta. Ngươi cố chấp, không kém lão nha!” Nghe được lời này, Nghiêm Tùng gật đầu cười: “Trác quản gia đã nghe lời này chưa, củ cà rốt cải xanh cũng có sở thích. Lệ Lão là người mê võ nghe, lão phu là đan si. Hai người chúng ta đều có thể vì sở thích của mình mà bất chấp hết thảy, ngược lại đúng thật cùng suy nghĩ!” “Ha ha ha...Ta chỉ thích tính này của các ngươi, đủ cố chấp, có thể bồi dưỡng!” Trác Uyên toét miệng cười, hớn hở nhìn hai người, trong mắt ngập tràn vẻ tán tưởng. “Có điều, năm đó lão phu đại nạn không hết, hôm nay được Trác quản gia bồi dưỡng cũng vào hàng ngũ đan sư tầng chín. Nhưng, bây giờ gân mạch Lệ Lão đứt thành từng khúc, sợ rằng đã phế rồi, sau này làm gì nữa? Nếu để cho lão biết sau này không biết cách nào tu luyện nữa, phỏng đoán còn thống khổ hơn so với giết lão, ài!” Nghiêm Tùng bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài lên tiếng: “Hôm nay có thể tạm thời giúp lão ta tu bổ gân mạch, sợ rằng chỉ có rễ bồ đề, bất quá bây giờ đồ chơi kia đã bị luyện hóa mất, thế nào mới tốt...” Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!