Tác giả:

Chỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão…

Chương 772 Đây là Thanh Viêm mà Côn Bằng cho hắn năm xưa.

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Vù vù vù……               Dưới màn đêm yên tĩnh, trăng sáng treo trên cao, gió nhẹ nhàng phất phơ qua mặt, Trác Uyên lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở trong căn phòng nhỏ mà chính mình vừa mới đặt chân đến. Hắn nhắm nghiền hai mắt lại, trên trán là một ngọn lửa màu xanh đang cháy hừng hực.               Đây là Thanh Viêm mà Côn Bằng cho hắn năm xưa. Lúc mới đầu, thật sự hắn cũng không biết nó có tác dụng gì, nhưng sau khi nhờ Côn Bằng chỉ dẫn, hắn mới phát hiện ra, cái này là chí bảo để luyện thần.               Giờ phút này, hắn đang lấy Viêm Thiên để luyện hóa nguyên thần, nhờ thế mà độ tinh túy và sức chịu đựng cũng nhanh chóng tăng dần lên.               Nhưng, chính vào giờ phút này, từng tiếng chuông lại đột nhiên vang lên bên tai khiến cho hắn không khỏi nhíu mày, Thanh Viêm ở trên trán cũng tắt nghỉm đi.               “Trác Uyên, Trác Uyên, mau đứng lên, tập hợp…” Một giọng nói già nua vội vàng vang lên. Chỉ trong chốc lát, cánh cửa lập tức được đẩy ra, Viên Lão sốt ruột mà hoảng hốt chạy đến bên cạnh hắn, rồi nhanh chóng kéo Trác Uyên đi ra bên ngoài.               Trác Uyên sững sờ, không rõ nguyên do: “Viên Lão, xảy ra chuyện gì thế, sao gấp vậy?”               “Ài, ngươi vừa tới nên không biết thôi, đây là tín hiệu của hai vị đại nhân dùng để triệu tập tất cả các đệ tử tạp dịch, bắt buộc phải nhanh chóng chạy đến tập trung, nếu mà chậm, thì sẽ rất khó để có thể giữ được cái mạng nhỏ này!” Viên Lão run rẩy vuốt râu, trong mắt hiện lên vẻ sợ sệt.               Trác Uyên ngẩn ngơ, càng thêm khó hiểu: “Hai vị đại nhân nào cơ? Chẳng phải phòng tạp dịch này đều do ngươi quản cả sao?”               “Ài, chẳng qua lão hủ chỉ là quản sự trên danh nghĩa mà thôi, trên thế gian này, chỗ nào mà không có cảnh phân biệt kẻ mạnh với kẻ yếu cơ chứ. Một thân Đoán Cốt Cảnh như lão hủ thì làm sao có thể xưng bá vương được đây!” Viên Lão vừa lôi kéo Trác Uyên vừa liên tục lắc đầu cười khổ.               Trong lòng Trác Uyên đã hiểu rõ, xem ra nơi này cũng có đầu rắn. Chỉ là, hắn lại không hề lo lắng gì cả, phép vua thua lệnh nàng chẳng qua là vì nó không đủ nghiêm mà thôi. Ví dụ một ma long có thể đâm thủng trời như hắn, thì dù có là đầu xà đi chăng nữa cũng chẳng dám chạm vào gáy hắn, rồi sẽ phải cúi đầu xưng thần thôi, ha ha ha…               Lạnh lùng cười một tiếng, Trác Uyên không nói gì, tùy ý để cho Viên Lão lôi kéo, chậm rãi mà theo sau lão ta.               Rất nhanh, hai người đã đi tới một góc sâu nhất của phòng tạp dịch. Ở ngay cạnh chân núi, có một cái động đen ngòm ngang cỡ một người lớn, xa xa nhìn lại, trông sâu không thấy đáy.               Người rải rác từ bốn phương tám hướng tới lập tức lục đục đi vào bên trong.               Viên Lão vừa nhìn, không khỏi lo lắng, lão ta vỗ đùi nói: “Ai dà, không ổn rồi, ít người như vậy, hẳn là phần đông người đã đi vào, chúng ta tới chậm rồi!”               “Thế thì sao, không còn người nào thì sao chứ, cũng có phải chúng ta vào cuối cùng đâu mà lo?” Khẽ nhíu mày, Trác Uyên hờ hững nói.  Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Vù vù vù……  

             Dưới màn đêm yên tĩnh, trăng sáng treo trên cao, gió nhẹ nhàng phất phơ qua mặt, Trác Uyên lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở trong căn phòng nhỏ mà chính mình vừa mới đặt chân đến. Hắn nhắm nghiền hai mắt lại, trên trán là một ngọn lửa màu xanh đang cháy hừng hực.  

             Đây là Thanh Viêm mà Côn Bằng cho hắn năm xưa. Lúc mới đầu, thật sự hắn cũng không biết nó có tác dụng gì, nhưng sau khi nhờ Côn Bằng chỉ dẫn, hắn mới phát hiện ra, cái này là chí bảo để luyện thần.  

             Giờ phút này, hắn đang lấy Viêm Thiên để luyện hóa nguyên thần, nhờ thế mà độ tinh túy và sức chịu đựng cũng nhanh chóng tăng dần lên.  

             Nhưng, chính vào giờ phút này, từng tiếng chuông lại đột nhiên vang lên bên tai khiến cho hắn không khỏi nhíu mày, Thanh Viêm ở trên trán cũng tắt nghỉm đi.  

             “Trác Uyên, Trác Uyên, mau đứng lên, tập hợp…” Một giọng nói già nua vội vàng vang lên. Chỉ trong chốc lát, cánh cửa lập tức được đẩy ra, Viên Lão sốt ruột mà hoảng hốt chạy đến bên cạnh hắn, rồi nhanh chóng kéo Trác Uyên đi ra bên ngoài.  

             Trác Uyên sững sờ, không rõ nguyên do: “Viên Lão, xảy ra chuyện gì thế, sao gấp vậy?”  

             “Ài, ngươi vừa tới nên không biết thôi, đây là tín hiệu của hai vị đại nhân dùng để triệu tập tất cả các đệ tử tạp dịch, bắt buộc phải nhanh chóng chạy đến tập trung, nếu mà chậm, thì sẽ rất khó để có thể giữ được cái mạng nhỏ này!” Viên Lão run rẩy vuốt râu, trong mắt hiện lên vẻ sợ sệt.  

             Trác Uyên ngẩn ngơ, càng thêm khó hiểu: “Hai vị đại nhân nào cơ? Chẳng phải phòng tạp dịch này đều do ngươi quản cả sao?”  

             “Ài, chẳng qua lão hủ chỉ là quản sự trên danh nghĩa mà thôi, trên thế gian này, chỗ nào mà không có cảnh phân biệt kẻ mạnh với kẻ yếu cơ chứ. Một thân Đoán Cốt Cảnh như lão hủ thì làm sao có thể xưng bá vương được đây!” Viên Lão vừa lôi kéo Trác Uyên vừa liên tục lắc đầu cười khổ.  

             Trong lòng Trác Uyên đã hiểu rõ, xem ra nơi này cũng có đầu rắn. Chỉ là, hắn lại không hề lo lắng gì cả, phép vua thua lệnh nàng chẳng qua là vì nó không đủ nghiêm mà thôi. Ví dụ một ma long có thể đâm thủng trời như hắn, thì dù có là đầu xà đi chăng nữa cũng chẳng dám chạm vào gáy hắn, rồi sẽ phải cúi đầu xưng thần thôi, ha ha ha…  

             Lạnh lùng cười một tiếng, Trác Uyên không nói gì, tùy ý để cho Viên Lão lôi kéo, chậm rãi mà theo sau lão ta.  

             Rất nhanh, hai người đã đi tới một góc sâu nhất của phòng tạp dịch. Ở ngay cạnh chân núi, có một cái động đen ngòm ngang cỡ một người lớn, xa xa nhìn lại, trông sâu không thấy đáy.  

             Người rải rác từ bốn phương tám hướng tới lập tức lục đục đi vào bên trong.  

             Viên Lão vừa nhìn, không khỏi lo lắng, lão ta vỗ đùi nói: “Ai dà, không ổn rồi, ít người như vậy, hẳn là phần đông người đã đi vào, chúng ta tới chậm rồi!”  

             “Thế thì sao, không còn người nào thì sao chứ, cũng có phải chúng ta vào cuối cùng đâu mà lo?” Khẽ nhíu mày, Trác Uyên hờ hững nói.  

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Trác Uyên (Trác Phàm)Tác giả: Dạ KiêuTruyện Dịch, Truyện Huyền HuyễnChỉ một thoáng, không gian vang lên tiếng âm phong gào thét, giống như ngàn vạn ác quỷ đang kêu gào. Nam tử tóc dài ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tà dị. Hai đạo quang mang từ trên bầu trời dần bị hút vào thể nội, quang huy trong mặt trời và ánh trăng dần dần trở nên ảm đạm, khí thế của nam tử càng ngày càng cường thịnh, quanh thân bắt đầu toát ra khí thể màu đen. Cảm thụ gió lạnh thấu xương tạt qua gương mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy cả người hắn, nam tử thở dài ra một hơi. Ầm ầm! Đột nhiên, ngọn núi bốn phía Thiên Ma Phong nổ tung lên, Thiên Ma Phong cũng không ngừng đang run rẩy, nam tử đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt lập tức mở ra hai mắt, nhìn về nơi xa. Đúng lúc này, những tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang xuất hiện trước mặt hắn. Đợi quang mang tán đi, lộ ra bảy bóng người tản ra khí thế cường đại. Nam tử thâm trầm nói: "Bảy người các ngươi không phải luôn luôn xem thường Tu giả Ma đạo chúng ta sao, hôm nay tự nhiên đến Thiên Ma Phong ta làm gì?" Một vị lão… Vù vù vù……               Dưới màn đêm yên tĩnh, trăng sáng treo trên cao, gió nhẹ nhàng phất phơ qua mặt, Trác Uyên lẳng lặng ngồi ngay ngắn ở trong căn phòng nhỏ mà chính mình vừa mới đặt chân đến. Hắn nhắm nghiền hai mắt lại, trên trán là một ngọn lửa màu xanh đang cháy hừng hực.               Đây là Thanh Viêm mà Côn Bằng cho hắn năm xưa. Lúc mới đầu, thật sự hắn cũng không biết nó có tác dụng gì, nhưng sau khi nhờ Côn Bằng chỉ dẫn, hắn mới phát hiện ra, cái này là chí bảo để luyện thần.               Giờ phút này, hắn đang lấy Viêm Thiên để luyện hóa nguyên thần, nhờ thế mà độ tinh túy và sức chịu đựng cũng nhanh chóng tăng dần lên.               Nhưng, chính vào giờ phút này, từng tiếng chuông lại đột nhiên vang lên bên tai khiến cho hắn không khỏi nhíu mày, Thanh Viêm ở trên trán cũng tắt nghỉm đi.               “Trác Uyên, Trác Uyên, mau đứng lên, tập hợp…” Một giọng nói già nua vội vàng vang lên. Chỉ trong chốc lát, cánh cửa lập tức được đẩy ra, Viên Lão sốt ruột mà hoảng hốt chạy đến bên cạnh hắn, rồi nhanh chóng kéo Trác Uyên đi ra bên ngoài.               Trác Uyên sững sờ, không rõ nguyên do: “Viên Lão, xảy ra chuyện gì thế, sao gấp vậy?”               “Ài, ngươi vừa tới nên không biết thôi, đây là tín hiệu của hai vị đại nhân dùng để triệu tập tất cả các đệ tử tạp dịch, bắt buộc phải nhanh chóng chạy đến tập trung, nếu mà chậm, thì sẽ rất khó để có thể giữ được cái mạng nhỏ này!” Viên Lão run rẩy vuốt râu, trong mắt hiện lên vẻ sợ sệt.               Trác Uyên ngẩn ngơ, càng thêm khó hiểu: “Hai vị đại nhân nào cơ? Chẳng phải phòng tạp dịch này đều do ngươi quản cả sao?”               “Ài, chẳng qua lão hủ chỉ là quản sự trên danh nghĩa mà thôi, trên thế gian này, chỗ nào mà không có cảnh phân biệt kẻ mạnh với kẻ yếu cơ chứ. Một thân Đoán Cốt Cảnh như lão hủ thì làm sao có thể xưng bá vương được đây!” Viên Lão vừa lôi kéo Trác Uyên vừa liên tục lắc đầu cười khổ.               Trong lòng Trác Uyên đã hiểu rõ, xem ra nơi này cũng có đầu rắn. Chỉ là, hắn lại không hề lo lắng gì cả, phép vua thua lệnh nàng chẳng qua là vì nó không đủ nghiêm mà thôi. Ví dụ một ma long có thể đâm thủng trời như hắn, thì dù có là đầu xà đi chăng nữa cũng chẳng dám chạm vào gáy hắn, rồi sẽ phải cúi đầu xưng thần thôi, ha ha ha…               Lạnh lùng cười một tiếng, Trác Uyên không nói gì, tùy ý để cho Viên Lão lôi kéo, chậm rãi mà theo sau lão ta.               Rất nhanh, hai người đã đi tới một góc sâu nhất của phòng tạp dịch. Ở ngay cạnh chân núi, có một cái động đen ngòm ngang cỡ một người lớn, xa xa nhìn lại, trông sâu không thấy đáy.               Người rải rác từ bốn phương tám hướng tới lập tức lục đục đi vào bên trong.               Viên Lão vừa nhìn, không khỏi lo lắng, lão ta vỗ đùi nói: “Ai dà, không ổn rồi, ít người như vậy, hẳn là phần đông người đã đi vào, chúng ta tới chậm rồi!”               “Thế thì sao, không còn người nào thì sao chứ, cũng có phải chúng ta vào cuối cùng đâu mà lo?” Khẽ nhíu mày, Trác Uyên hờ hững nói.  Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Chương 772 Đây là Thanh Viêm mà Côn Bằng cho hắn năm xưa.