Tác giả:

Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…

Chương 54

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt! 

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.

Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.

Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.

Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.

Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.

Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”

Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.

Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.

Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.

Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?

Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!

 

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt!Cây trầu bà lá xẻ Hà Lan ở khu vực nghỉ ngơi có phiến lá to rộng, khi Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên kéo vào lòng, khuỷu tay chạm vào nó.Phiến lá đung đưa, bao trùm hai người đang chồng lên nhau trong ánh sáng loang lổ.Sự tĩnh lặng vô tận nuốt chửng khách sạn về đêm, mùi bạc hà lạnh lẽo âm thầm quấn lấy, Mạnh Đường nín thở trong tích tắc.Cô nhìn yết hầu nhô lên gần ngay trước mắt, trái tim như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao từ trên cao xuống, nhịp đập rối loạn ngay lập tức.Lòng bàn tay ấm nóng của cậu ấn vào gáy, lan tỏa một luồng nhiệt ẩm ướt.Mạnh Đường hoảng hốt vùng vẫy một chút, lời nói ra run rẩy không thành tiếng: “Ngụy Xuyên, cậu buông tôi ra…”Rõ ràng vẫn đang trong giấc ngủ nhưng sức lực lại lớn đến lạ thường.Mạnh Đường cảm thấy mình như quả bóng rổ bị cậu bắt được, cậu không ném rổ thì đừng hòng thoát khỏi tay.Ngụy Xuyên cảm thấy bên cổ có người đang dụi vào mình, cậu sờ sờ, cảm thấy con chó Maltese không nặng như thế này, bực bội mở mắt ra.Bà Sở rốt cuộc cho chó ăn cái gì thế? Mấy ngày không gặp mà đã to thế này rồi?Trong tiềm thức vừa oán thầm xong, cậu chạm phải một đôi mắt màu hổ phách ươn ướt! 

Chương 54