Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…
Chương 56
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí. Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.
Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”
Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”
Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.
Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.
Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”
Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.
Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.
Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”
Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí. Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”Đôi mắt và lông mày của Ngụy Tư Gia rất giống Ngụy Xuyên, không hề yếu đuối mà toát lên vẻ anh khí.Cô lịch sự chào hỏi rồi khéo léo từ chối: “Trường học ở ngay phía trước rồi, em có thể tự đi bộ về.”Ngụy Xuyên nhíu mày: “Nhìn thì gần thế thôi nhưng đi bộ đến cổng chính ít nhất cũng mất hai mươi phút.”Mạnh Đường nói: “Tôi không sao mà.”Ngụy Tư Gia ngồi trong xe quan sát, thầm nghĩ cô bé này ngốc thật, người “có sao” rõ ràng là Ngụy Xuyên.Ban đầu khi Sở Nhân nói với cô rằng Ngụy Xuyên đang làm “l**m cẩu” cô còn không tin.Thấy hai người vẫn còn dằng co, Ngụy Tư Gia hơi nhoài người tới, mỉm cười dịu dàng: “Lên xe đi, chị đưa em đến cổng trường, không phiền đâu.”Người ta đã năm lần bảy lượt mời, Mạnh Đường không tiện từ chối nữa, nói một tiếng “Làm phiền chị ạ” rồi leo lên xe.Hàng ghế đôi phía sau của chiếc xe MPV thương mại có thể xoay lại, Ngụy Xuyên và Mạnh Đường ngồi đối diện với Ngụy Tư Gia.Ngụy Xuyên nhận thấy ánh mắt Ngụy Tư Gia đang đánh giá Mạnh Đường, bèn hắng giọng: “Chị cả, sao chị lại ở đây?”Ngụy Tư Gia nói: “Bàn xong việc thì về nhà, gặp thi công đường nên tài xế rẽ tạm vào lối này, không ngờ lại gặp em ở đây.”