Tác giả:

Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…

Chương 63

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

 

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.

Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.

“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.

Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.

Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.

Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.

Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.

Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.

Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”

Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.

Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.

Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.Nỗi đau thể xác không bằng nỗi sợ hãi về tinh thần, khúc gỗ cứng như vậy còn có thể bị dao khắc thuần phục, da thịt mềm mại của Mạnh Đường bị lưỡi dao sắc bén lướt qua, sợ hãi là chuyện thường tình.Cảm xúc vỡ òa, lời nói không thốt nên lời khiến người ngoài sốt ruột chết đi được.“Cậu bị thương à? Hay là đau ở đâu?” Ngụy Xuyên nương theo ánh đèn điện thoại nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.Không có vết thương ngoài da rõ ràng, chỉ là trông người có vẻ bị hoảng sợ.Ngụy Xuyên dùng một tay đỡ vai Mạnh Đường, dành cho cô sự an ủi không lời.Điền Duật và Thiệu Nhất Minh biết thừa bữa đồ nướng tối nay coi như bỏ, nhưng xem kịch cũng không tồi.Hai người nhìn nhau, vô cùng thiếu đạo đức coi Vương Giác như cái ghế đẩu mà ngồi lên.Ngực Vương Giác tức tối, há miệng gào lên chửi đứt quãng.Trong lòng Ngụy Xuyên cũng bực bội, nét lạnh lùng vương trên lông mày, quay đầu quát: “Bảo hắn câm mồm, đưa đến phòng bảo vệ trình bày tình huống, lát nữa tôi với Mạnh Đường sẽ qua.”Bảo vệ tuần tra 24/24, đó là nơi thích hợp nhất để giải quyết Vương Giác.Thấy Ngụy Xuyên đang bốc hỏa, Điền Duật và Thiệu Nhất Minh không cười cợt nữa, xách Vương Giác biến mất khỏi tầm mắt hai người.Ngụy Xuyên quay đầu lại thấy Mạnh Đường vẫn đang khóc, tiếng khóc rất nhỏ nhưng nước mắt lại rơi càng lúc càng nhiều.

Chương 63