Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…
Chương 71
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu— Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—
Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!
Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.
May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.
Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.
Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.
Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:
“Anh ghen cũng không được sao?”
“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.
Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.
“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu— Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”Gió lạnh buốt giá, Mạnh Đường như bị đông cứng, ngồi xổm ở đó không nhúc nhích, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu—Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm đang ở bên nhau!Cô và Ngụy Xuyên giống như hai kẻ ngốc đang tự biên tự diễn vậy.May thay chỉ ngẩn ngơ một lúc, cô kịp thời dập tắt ngọn lửa xấu hổ trong màn đêm dày đặc.Hơi ấm bao phủ trên môi làm dịu đi vạn ngàn cảm xúc trong lòng, Mạnh Đường vỗ vỗ tay Ngụy Xuyên, ra hiệu cho cậu buông cô ra.Ngụy Xuyên thấy cô im lặng như cái bóng cây, từ từ buông tay.Qua khe hở lốm đốm bóng cây, Mạnh Đường nhìn thấy Hứa Hạc Thanh cúi đầu hôn Tạ Linh Âm một cái, giọng điệu đầy ủy khuất hỏi:“Anh ghen cũng không được sao?”“Đã nói rồi, đợi đến sinh nhật em sẽ công khai, anh gấp cái gì?” Thái độ Tạ Linh Âm cũng mềm mỏng xuống.Mạnh Đường ngẩn người, hóa ra người mà Tạ Linh Âm e thẹn muốn giới thiệu cho họ không phải là Ngụy Xuyên mà là Hứa Hạc Thanh.“Anh có thể không gấp sao?” Hứa Hạc Thanh ra hiệu cho cô ấy nhìn xung quanh, “Chỗ này là nơi Ngụy Xuyên dạy Mạnh Đường chơi bóng rổ, đèn màu tạo không khí thế này, ngày mai lại là Tết Dương lịch, rõ ràng là cậu ấy định tỏ tình đúng không? Hai ta yêu nhau hơn nửa năm rồi, lại để cậu ấy vượt trước anh à.”