Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…
Chương 75
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?” Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.
Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.
Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.
Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.
Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”
“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.
Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”
Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.
Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.
Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:
“Cậu không sao thật chứ?”
Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.
Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?” Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.Ngụy Xuyên chưa từng yêu đương, cũng không hiểu tại sao Hứa Hạc Thanh dẫn bạn gái đi xem phim lại chọn phim kinh dị trinh thám.Mãi cho đến khi phim chính thức chiếu, Tạ Linh Âm rúc vào lòng Hứa Hạc Thanh thút thít, cậu mới thầm mắng một câu: Đồ già đời gian manh.Phim mở màn, ống kính tập trung vào một con dốc tối tăm, rõ ràng chẳng có gì cả nhưng Ngụy Xuyên đã muốn hét lên cứu mạng rồi.Cậu miết nhẹ tay vịn ghế sofa, từ từ dựa về phía Mạnh Đường.Nơi khóe mắt luôn có bóng người lay động, Mạnh Đường nghiêng đầu hỏi: “Cậu sợ à?”“Không có.” Ngụy Xuyên thẳng lưng lên.Mạnh Đường “à” một tiếng: “Vậy cậu đừng động đậy nữa, xem phim đi.”Ngụy Xuyên quay đầu lại, ống kính phóng to, trên con dốc lăn xuống một cái xác chết.Ngụy Xuyên giật bắn mình giơ tay chân lên, là một tư thế phòng thủ, sợ đạo diễn đột nhiên phóng to ống kính tấn công thị giác cậu.Mạnh Đường bị động tác của cậu thu hút quay đầu lại, phát hiện cậu cứng đờ người, quan tâm hỏi:“Cậu không sao thật chứ?”Ngụy Xuyên trừng mắt bốc một nắm bỏng ngô nhét vào miệng làm dịu đi cảm xúc căng thẳng.Sau đó mới lắc đầu với Mạnh Đường.