Tác giả:

Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…

Chương 77

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.” Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

 

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.

Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.

Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.

Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.

Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.

Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.

Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.

Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.

Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.

Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?

Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.

Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.” Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”Kết thúc bốn tiết lý thuyết buổi sáng, Mạnh Đường nhét hết sách vở điện thoại vào túi.Cô định ăn qua loa bữa trưa ở căng tin gần nhất rồi đến xưởng điêu khắc bận rộn với bài tập cuối kỳ.Bài tập cuối cùng sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm công cộng, vì phải tránh thời gian thi cử nên cũng chỉ còn mười mấy ngày nữa.Bận rộn xong thực hành chuyên ngành, tuần thi cuối kỳ chỉ còn lại bài thi viết lý thuyết.Thời điểm này hàng năm đều là lúc sinh viên bận rộn nhất.Mạnh Đường đi theo dòng người ra ngoài, đến cửa thì phía trước bỗng nhiên ùn tắc.Đây là giảng đường bậc thang, bên ngoài có hai cầu thang trái phải, trên khoảng sân trước cửa lớp, rất nhiều người chen chúc thành một đoàn.Mạnh Đường ngại giục nên chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi.Người phía sau không biết phía trước xảy ra chuyện gì, liên tục kiễng chân ngó nghiêng.Mạnh Đường thấy người phía trước cứ vươn cổ nhìn xuống dưới lầu, thầm nghĩ trong bụng: Có gì hay mà nhìn, chẳng lẽ bên dưới có buộc con khỉ à?Khỉ thì không có, chỉ có một người cô vô cùng quen thuộc.Ngụy Xuyên ngửa đầu, hét lên trên lầu: “Đừng đứng chắn nữa, muốn xem thì xuống đây mà xem, mau để Mạnh Đường ra ngoài, các người mà chắn đến tối, cô ấy cũng sẽ ngốc nghếch đứng đợi đấy.”

Chương 77