Tác giả:

Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…

Chương 93

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra. Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”  Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?” Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

 

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

 

 

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

 

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra. Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”  Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?” Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”Hai người một trái một phải lên xe.Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Chương 93