Tác giả:

Nặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.…

Chương 116

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.” Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

 

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.

Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”

“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”

“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”

Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”

Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”

Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”

Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”

Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.

Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.

Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.

Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.

Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”

Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.

Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:

“Bà nội, bà thích không?”

Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”

Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”

Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm SoátTác giả: Tuyết NêTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNặn đất, gọt giũa cả buổi sáng, tay Mạnh Đường mỏi đến mức hoài nghi nhân sinh. Cô ngẩng đầu thả lỏng hai giây thì bị giáo sư ghé sát vào làm cho giật mình. Mạnh Đường quệt bùn vào tạp dề, cười bẽn lẽn: “Thầy ạ.” “Ừm,” giáo sư đưa cho cô một tờ giấy, “Tuần sau bắt đầu học phần mới, em sang bên viện Thể thao tìm một người đến làm mẫu, đây là thông tin của cậu ấy.” “Dạ?” Mạnh Đường hơi há miệng, có chút bất ngờ và cả vài phần không tình nguyện, “Là em ạ?” Lớp Điêu khắc 2 có tổng cộng 17 người, cô là kiểu người hướng nội trong số những người hướng nội, giao tiếp với bạn học và thầy cô rất hạn chế, không ngờ lại bị phân công nhiệm vụ này. “Trong quá trình sáng tác, tượng đất có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào, nhưng sự im lặng của em sẽ khiến sai lầm bị đóng khung.” Mạnh Đường mím môi, biết giáo sư cảm thấy cô quá hướng nội. Cô đưa tay nhận tờ giấy, trên đó viết “Ngụy Xuyên, lớp Huấn luyện Vận động 1”, phía sau còn kèm theo phương thức liên lạc. Ngụy Xuyên, cái tên này Mạnh Đường có biết.… Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.” Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.Ngụy Xuyên bật cười, trước đây cậu cảm thấy từ “l**m cẩu” là một từ không hay, nhưng bây giờ cậu lại thấy, chỉ cần đối tượng là Mạnh Đường, cậu coi đó như một lời trêu chọc thú vị.Nghĩ đến Mạnh Đường, Ngụy Xuyên đột ngột đứng dậy nói: “Mẹ, con còn chút việc, con về trường trước đây.”“Đợi đã.” Ngụy Lập Phong gọi cậu lại, “Lần này gọi con về không chỉ để hỏi chuyện tình cảm đâu, bà nội con nhập viện rồi, ngày mai con đến viện chăm bà một ngày đi.”“Có nghiêm trọng không ạ?” Ngụy Xuyên giật mình, “Sao không ai nói với con.”Sở Nhân vỗ vai cậu: “Đừng lo, đã không sao rồi.”Ngụy Xuyên nói: “Bây giờ con đi luôn đây, chiều mai con mới về trường.”Ngụy Lập Phong: “Cuối tuần các con không tập luyện à?”Ngụy Xuyên nói: “Để con nói với lão Hạ một tiếng.”Tuy giải toàn quốc đã hoãn lại nhưng việc tập luyện vẫn phải duy trì.Ngụy Xuyên tắm rửa ở nhà, thay bộ quần áo khác rồi tự lái xe đến bệnh viện.Bà cụ nhìn thấy anh, đầu cũng hết đau, lưng cũng hết mỏi.Ngụy Xuyên mồm mép tép nhảy, dỗ bà cụ cười tít cả mắt.Nhớ đến “quả bom nổ chậm” là Mạnh Hoài Chương, cậu đảo mắt, nói: “Bà nội, cháu cho bà xem tấm ảnh này, được không?”Trong mắt bà cụ chỉ có đứa cháu đích tôn, đương nhiên cái gì cũng nói được.Ngụy Xuyên mở ảnh Mạnh Đường ra, đưa điện thoại đến trước mặt bà cụ, vừa liếc nhìn vừa hỏi:“Bà nội, bà thích không?”Bà cụ đeo kính lão vào, tỉ mỉ nhìn ngắm hồi lâu rồi nói: “Trông ngoan đấy, cháu thích người ta à?”Ngụy Xuyên gật đầu: “Thích lắm ạ.”Bà cụ cười phóng to ảnh của Mạnh Đường lên, nhìn lại lần nữa rồi bảo: “Xinh xắn.”Giọng điệu kiểu “mắt nhìn của cháu trai tôi không tệ”.

Chương 116