Nhà Bạch Kim Thời mở một tiệm đậu phụ, trong nhà còn có bốn đệ đệ muội muội. Từ năm ba tuổi cậu đã phải gánh vác việc chăm nom các em; lớn hơn một chút, cha mẹ liền giao luôn việc xay đậu, làm đậu phụ để cậu lo liệu một mình. Cậu sống còn vất vả hơn lừa, ăn uống không đủ, quanh năm thiếu dinh dưỡng, vậy mà khi lớn lại có một gương mặt xinh đẹp, khiến nam nhân trong huyện đều dòm ngó. Đến cả người ở huyện bên cũng thường xuyên ghé sang chỉ để nhìn Bạch Kim Thời một cái. Bạch Kim Thời vô cùng chán ghét ánh mắt của bọn họ, nghe những lời tục tĩu buông ra thì chỉ muốn nôn mửa. Nhưng cha mẹ cậu lại không hề để tâm tới cảm xúc của con, ngược lại còn ép cậu đứng ở trước tiệm mời chào khách mua đậu. Về sau đến tuổi, không ít người tới cửa cầu thân, cha mẹ lại không đồng ý một mối nào. Bạch Kim Thời vô tình nghe được cuộc trò chuyện của cha mẹ, họ không định gả Bạch Kim Thời đi, cứ giữ lại trong nhà, vừa có người làm không công, vừa hút khách tới tiệm. Nếu gả đi rồi, có thể kiếm được bao nhiêu…
Chương 91
Tiểu Phu Lang Của Huyện LệnhTác giả: Ngũ Nguyệt Sơ NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện SủngNhà Bạch Kim Thời mở một tiệm đậu phụ, trong nhà còn có bốn đệ đệ muội muội. Từ năm ba tuổi cậu đã phải gánh vác việc chăm nom các em; lớn hơn một chút, cha mẹ liền giao luôn việc xay đậu, làm đậu phụ để cậu lo liệu một mình. Cậu sống còn vất vả hơn lừa, ăn uống không đủ, quanh năm thiếu dinh dưỡng, vậy mà khi lớn lại có một gương mặt xinh đẹp, khiến nam nhân trong huyện đều dòm ngó. Đến cả người ở huyện bên cũng thường xuyên ghé sang chỉ để nhìn Bạch Kim Thời một cái. Bạch Kim Thời vô cùng chán ghét ánh mắt của bọn họ, nghe những lời tục tĩu buông ra thì chỉ muốn nôn mửa. Nhưng cha mẹ cậu lại không hề để tâm tới cảm xúc của con, ngược lại còn ép cậu đứng ở trước tiệm mời chào khách mua đậu. Về sau đến tuổi, không ít người tới cửa cầu thân, cha mẹ lại không đồng ý một mối nào. Bạch Kim Thời vô tình nghe được cuộc trò chuyện của cha mẹ, họ không định gả Bạch Kim Thời đi, cứ giữ lại trong nhà, vừa có người làm không công, vừa hút khách tới tiệm. Nếu gả đi rồi, có thể kiếm được bao nhiêu… Bọn họ đến tiệm cơm nhỏ, vừa hay thấy Đạo Hoa và Chu Nhậm đang cùng nhau ủ rượu.Bạch Kim Thời ở cửa len lén nhìn, bảo Cố Thanh Nam đừng lên tiếng, "Trước kia hai người bọn họ chỉ là cùng nhau uống rượu, giờ thì bắt đầu cùng nhau ủ rượu rồi.""Vậy có phải chuyện tốt sắp đến không?" Cố Thanh Nam ghé sát tai Bạch Kim Thời nói nhỏ, "Xem ra hai ta nên chuẩn bị tiền mừng đi là vừa."Chu Nhậm nghiêng đầu nhìn sang: "Cố đại nhân, tai ta thính lắm đó."Đạo Hoa ngẩng đầu vẻ mặt mờ mịt, lúc này mới phát hiện Bạch Kim Thời và Cố Thanh Nam tới. Y nhìn hai người bọn họ, rồi lại quay đầu nhìn Chu Nhậm: "Bọn họ nói gì vậy?""Cố đại nhân nói muốn cho chúng ta tiền mừng." Chu Nhậm cười nói.Đạo Hoa sửng sốt, vò rượu trong tay cũng rơi xuống đất, "Cái gì? Cái gì tiền mừng?""Chính là tiền mừng cưới của hai người các ngươi, bao năm rồi, cưới luôn đi." Cố Thanh Nam nói xong liền bước vào giúp quét dọn mảnh vụn dưới đất."Cố đại nhân, chuyện này cứ để ta làm là được, ngài đừng động tay." Đạo Hoa cầm chổi quét sạch mảnh sành, miệng lắp bắp, "Ngài đừng nói bậy, ta với Chu đại nhân chỉ là bằng hữu thôi, huống hồ ta còn là ca nhi bị hưu, cũng không thể sinh con...""Ngươi nghĩ nhiều rồi, nếu thật lòng yêu nhau, thì thân phận địa vị hay có sinh con được hay không cũng chẳng quan trọng." Cố Thanh Nam nói từ tốn.Nói xong liền quay sang nhìn Chu Nhậm: "Hay là ta hiểu sai? Chu Nhậm từ trước đến giờ căn bản không thích Đạo Hoa?"Rồi hắn lắc đầu nói với Bạch Kim Thời: "Ta còn tưởng có thể đi ăn cỗ cưới, ai dè là ta nghĩ nhiều, đáng tiếc quá."Sắc mặt Đạo Hoa dần khó coi, nói một câu: "Đừng nói nữa, Cố đại nhân đã đi quá giới hạn rồi."Nói xong liền xoay người bỏ đi, Chu Nhậm thấy vậy cũng đuổi theo.Cố Thanh Nam cau mày nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi: "Chẳng lẽ ta sai rồi? Hai người họ thật sự không thích nhau?""Chuyện của họ, đúng là chúng ta không nên can thiệp. Nhưng ta nghi ngờ, hai người đó chẳng qua là không dám nói ra thôi, sợ nói rồi thì đến bằng hữu cũng không làm được."Bạch Kim Thời nhìn Cố Thanh Nam, thầm thấy may mắn vì hai người họ đủ dũng cảm, có thể nói rõ lòng mình. Nếu không, có khi cũng giống như Đạo Hoa và Chu Nhậm, phí mất mấy năm, có lẽ còn lỡ cả đời."Nếu thật sự bỏ lỡ, không thể ở bên nhau thì sao?" Bạch Kim Thời lo lắng nói."Vậy thì là không có duyên phận." Cố Thanh Nam thở dài, tự mình đi tìm bột khoai lang đỏ, "Xem ra hôm nay đến lượt ta trổ tài nấu nướng."Bên kia, Chu Nhậm đuổi theo Đạo Hoa ra tận hậu viện."Phía sau là khu ký túc, nam nhân không được vào." Đạo Hoa xoay người, ra ý mời y rời đi."Vừa rồi lời Cố đại nhân nói, ngươi nghĩ thế nào? Ngươi thật sự chỉ xem ta là bằng hữu thôi sao?" Chu Nhậm nhìn, "Có lẽ bấy lâu nay đều là ta tự lừa mình dối người, tưởng rằng chỉ cần ta cố gắng, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thích ta... Nhưng ta sai rồi, đúng là ta cuồng vọng tự đại, ngươi từ đầu đến cuối chỉ xem ta là bằng hữu. Nhưng từ giờ trở đi, ta không thể tiếp tục xem ngươi là bằng hữu được nữa. Lời đã nói đến mức này rồi, ta không còn cách nào đối mặt với ngươi như trước nữa."Chu Nhậm nói xong, xoay người định rời đi, tay áo lại bị Đạo Hoa níu lấy."Đừng đi." Đạo Hoa níu tay áo y, lại nói một câu: "Đừng đi.""Nhưng đây không phải là chỗ không cho nam nhân vào sao?" Chu Nhậm chỉ chỉ phía sau lưng."Ta..." Đạo Hoa trừng y một cái, "Ta bảo ngươi đừng đi, chứ đâu có nói cho ngươi vào."Hai người liếc nhìn nhau một cái, không nhịn được cùng cúi đầu cười."Vậy đi đâu đây?" Chu Nhậm hỏi hắn.Đạo Hoa cau mày trừng y: "Còn chưa thành thân, sao có thể tùy tiện đến nhà ta?""Trước kia không phải cũng từng đến nhà ngươi rồi sao, còn cùng nhau uống rượu, ăn đồ ngươi nấu nữa," Chu Nhậm dừng lại một chút, "Ngươi muốn thành thân với ta không?""Không muốn thành thân, vậy ngươi vừa rồi nói mấy lời đó làm gì? Chẳng lẽ muốn ta làm ngoại thất của ngươi? Tuy ta chỉ là một chưởng quầy tiệm cơm, nhưng cũng không phải loại người không biết tự trọng, ta không làm ngoại thất, càng không làm thiếp thất."Đạo Hoa trước kia không rõ lòng mình, cũng từng cảm thấy thân phận mình không xứng với y. Nhưng giờ Chu Nhậm đã mở lời, vậy thì không thể lùi bước nữa, chỉ có thể làm phu lang. Nếu đối phương muốn Đạo Hoa làm ngoại thất, vậy nghĩa là chưa từng thực lòng tôn trọng, không cần làm bằng hữu nữa."Ta sao có thể để ngươi làm ngoại thất, kể cả sau khi thành thân rồi, ta cũng tuyệt đối sẽ không tìm ngoại thất. Ta đã để mắt đến một người, thì là cả đời." Trừ phi cái chết chia lìa họ. Nhưng câu này, Chu Nhậm không nói ra. Y đã từng đánh mất một lần, không muốn mất thêm một lần nào nữa. Y muốn cùng Đạo Hoa đi đến cuối đời.
Bọn họ đến tiệm cơm nhỏ, vừa hay thấy Đạo Hoa và Chu Nhậm đang cùng nhau ủ rượu.
Bạch Kim Thời ở cửa len lén nhìn, bảo Cố Thanh Nam đừng lên tiếng, "Trước kia hai người bọn họ chỉ là cùng nhau uống rượu, giờ thì bắt đầu cùng nhau ủ rượu rồi."
"Vậy có phải chuyện tốt sắp đến không?" Cố Thanh Nam ghé sát tai Bạch Kim Thời nói nhỏ, "Xem ra hai ta nên chuẩn bị tiền mừng đi là vừa."
Chu Nhậm nghiêng đầu nhìn sang: "Cố đại nhân, tai ta thính lắm đó."
Đạo Hoa ngẩng đầu vẻ mặt mờ mịt, lúc này mới phát hiện Bạch Kim Thời và Cố Thanh Nam tới. Y nhìn hai người bọn họ, rồi lại quay đầu nhìn Chu Nhậm: "Bọn họ nói gì vậy?"
"Cố đại nhân nói muốn cho chúng ta tiền mừng." Chu Nhậm cười nói.
Đạo Hoa sửng sốt, vò rượu trong tay cũng rơi xuống đất, "Cái gì? Cái gì tiền mừng?"
"Chính là tiền mừng cưới của hai người các ngươi, bao năm rồi, cưới luôn đi." Cố Thanh Nam nói xong liền bước vào giúp quét dọn mảnh vụn dưới đất.
"Cố đại nhân, chuyện này cứ để ta làm là được, ngài đừng động tay." Đạo Hoa cầm chổi quét sạch mảnh sành, miệng lắp bắp, "Ngài đừng nói bậy, ta với Chu đại nhân chỉ là bằng hữu thôi, huống hồ ta còn là ca nhi bị hưu, cũng không thể sinh con..."
"Ngươi nghĩ nhiều rồi, nếu thật lòng yêu nhau, thì thân phận địa vị hay có sinh con được hay không cũng chẳng quan trọng." Cố Thanh Nam nói từ tốn.
Nói xong liền quay sang nhìn Chu Nhậm: "Hay là ta hiểu sai? Chu Nhậm từ trước đến giờ căn bản không thích Đạo Hoa?"
Rồi hắn lắc đầu nói với Bạch Kim Thời: "Ta còn tưởng có thể đi ăn cỗ cưới, ai dè là ta nghĩ nhiều, đáng tiếc quá."
Sắc mặt Đạo Hoa dần khó coi, nói một câu: "Đừng nói nữa, Cố đại nhân đã đi quá giới hạn rồi."
Nói xong liền xoay người bỏ đi, Chu Nhậm thấy vậy cũng đuổi theo.
Cố Thanh Nam cau mày nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi: "Chẳng lẽ ta sai rồi? Hai người họ thật sự không thích nhau?"
"Chuyện của họ, đúng là chúng ta không nên can thiệp. Nhưng ta nghi ngờ, hai người đó chẳng qua là không dám nói ra thôi, sợ nói rồi thì đến bằng hữu cũng không làm được."
Bạch Kim Thời nhìn Cố Thanh Nam, thầm thấy may mắn vì hai người họ đủ dũng cảm, có thể nói rõ lòng mình. Nếu không, có khi cũng giống như Đạo Hoa và Chu Nhậm, phí mất mấy năm, có lẽ còn lỡ cả đời.
"Nếu thật sự bỏ lỡ, không thể ở bên nhau thì sao?" Bạch Kim Thời lo lắng nói.
"Vậy thì là không có duyên phận." Cố Thanh Nam thở dài, tự mình đi tìm bột khoai lang đỏ, "Xem ra hôm nay đến lượt ta trổ tài nấu nướng."
Bên kia, Chu Nhậm đuổi theo Đạo Hoa ra tận hậu viện.
"Phía sau là khu ký túc, nam nhân không được vào." Đạo Hoa xoay người, ra ý mời y rời đi.
"Vừa rồi lời Cố đại nhân nói, ngươi nghĩ thế nào? Ngươi thật sự chỉ xem ta là bằng hữu thôi sao?" Chu Nhậm nhìn, "Có lẽ bấy lâu nay đều là ta tự lừa mình dối người, tưởng rằng chỉ cần ta cố gắng, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thích ta... Nhưng ta sai rồi, đúng là ta cuồng vọng tự đại, ngươi từ đầu đến cuối chỉ xem ta là bằng hữu. Nhưng từ giờ trở đi, ta không thể tiếp tục xem ngươi là bằng hữu được nữa. Lời đã nói đến mức này rồi, ta không còn cách nào đối mặt với ngươi như trước nữa."
Chu Nhậm nói xong, xoay người định rời đi, tay áo lại bị Đạo Hoa níu lấy.
"Đừng đi." Đạo Hoa níu tay áo y, lại nói một câu: "Đừng đi."
"Nhưng đây không phải là chỗ không cho nam nhân vào sao?" Chu Nhậm chỉ chỉ phía sau lưng.
"Ta..." Đạo Hoa trừng y một cái, "Ta bảo ngươi đừng đi, chứ đâu có nói cho ngươi vào."
Hai người liếc nhìn nhau một cái, không nhịn được cùng cúi đầu cười.
"Vậy đi đâu đây?" Chu Nhậm hỏi hắn.
Đạo Hoa cau mày trừng y: "Còn chưa thành thân, sao có thể tùy tiện đến nhà ta?"
"Trước kia không phải cũng từng đến nhà ngươi rồi sao, còn cùng nhau uống rượu, ăn đồ ngươi nấu nữa," Chu Nhậm dừng lại một chút, "Ngươi muốn thành thân với ta không?"
"Không muốn thành thân, vậy ngươi vừa rồi nói mấy lời đó làm gì? Chẳng lẽ muốn ta làm ngoại thất của ngươi? Tuy ta chỉ là một chưởng quầy tiệm cơm, nhưng cũng không phải loại người không biết tự trọng, ta không làm ngoại thất, càng không làm thiếp thất."
Đạo Hoa trước kia không rõ lòng mình, cũng từng cảm thấy thân phận mình không xứng với y. Nhưng giờ Chu Nhậm đã mở lời, vậy thì không thể lùi bước nữa, chỉ có thể làm phu lang. Nếu đối phương muốn Đạo Hoa làm ngoại thất, vậy nghĩa là chưa từng thực lòng tôn trọng, không cần làm bằng hữu nữa.
"Ta sao có thể để ngươi làm ngoại thất, kể cả sau khi thành thân rồi, ta cũng tuyệt đối sẽ không tìm ngoại thất. Ta đã để mắt đến một người, thì là cả đời." Trừ phi cái chết chia lìa họ. Nhưng câu này, Chu Nhậm không nói ra. Y đã từng đánh mất một lần, không muốn mất thêm một lần nào nữa. Y muốn cùng Đạo Hoa đi đến cuối đời.
Tiểu Phu Lang Của Huyện LệnhTác giả: Ngũ Nguyệt Sơ NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện SủngNhà Bạch Kim Thời mở một tiệm đậu phụ, trong nhà còn có bốn đệ đệ muội muội. Từ năm ba tuổi cậu đã phải gánh vác việc chăm nom các em; lớn hơn một chút, cha mẹ liền giao luôn việc xay đậu, làm đậu phụ để cậu lo liệu một mình. Cậu sống còn vất vả hơn lừa, ăn uống không đủ, quanh năm thiếu dinh dưỡng, vậy mà khi lớn lại có một gương mặt xinh đẹp, khiến nam nhân trong huyện đều dòm ngó. Đến cả người ở huyện bên cũng thường xuyên ghé sang chỉ để nhìn Bạch Kim Thời một cái. Bạch Kim Thời vô cùng chán ghét ánh mắt của bọn họ, nghe những lời tục tĩu buông ra thì chỉ muốn nôn mửa. Nhưng cha mẹ cậu lại không hề để tâm tới cảm xúc của con, ngược lại còn ép cậu đứng ở trước tiệm mời chào khách mua đậu. Về sau đến tuổi, không ít người tới cửa cầu thân, cha mẹ lại không đồng ý một mối nào. Bạch Kim Thời vô tình nghe được cuộc trò chuyện của cha mẹ, họ không định gả Bạch Kim Thời đi, cứ giữ lại trong nhà, vừa có người làm không công, vừa hút khách tới tiệm. Nếu gả đi rồi, có thể kiếm được bao nhiêu… Bọn họ đến tiệm cơm nhỏ, vừa hay thấy Đạo Hoa và Chu Nhậm đang cùng nhau ủ rượu.Bạch Kim Thời ở cửa len lén nhìn, bảo Cố Thanh Nam đừng lên tiếng, "Trước kia hai người bọn họ chỉ là cùng nhau uống rượu, giờ thì bắt đầu cùng nhau ủ rượu rồi.""Vậy có phải chuyện tốt sắp đến không?" Cố Thanh Nam ghé sát tai Bạch Kim Thời nói nhỏ, "Xem ra hai ta nên chuẩn bị tiền mừng đi là vừa."Chu Nhậm nghiêng đầu nhìn sang: "Cố đại nhân, tai ta thính lắm đó."Đạo Hoa ngẩng đầu vẻ mặt mờ mịt, lúc này mới phát hiện Bạch Kim Thời và Cố Thanh Nam tới. Y nhìn hai người bọn họ, rồi lại quay đầu nhìn Chu Nhậm: "Bọn họ nói gì vậy?""Cố đại nhân nói muốn cho chúng ta tiền mừng." Chu Nhậm cười nói.Đạo Hoa sửng sốt, vò rượu trong tay cũng rơi xuống đất, "Cái gì? Cái gì tiền mừng?""Chính là tiền mừng cưới của hai người các ngươi, bao năm rồi, cưới luôn đi." Cố Thanh Nam nói xong liền bước vào giúp quét dọn mảnh vụn dưới đất."Cố đại nhân, chuyện này cứ để ta làm là được, ngài đừng động tay." Đạo Hoa cầm chổi quét sạch mảnh sành, miệng lắp bắp, "Ngài đừng nói bậy, ta với Chu đại nhân chỉ là bằng hữu thôi, huống hồ ta còn là ca nhi bị hưu, cũng không thể sinh con...""Ngươi nghĩ nhiều rồi, nếu thật lòng yêu nhau, thì thân phận địa vị hay có sinh con được hay không cũng chẳng quan trọng." Cố Thanh Nam nói từ tốn.Nói xong liền quay sang nhìn Chu Nhậm: "Hay là ta hiểu sai? Chu Nhậm từ trước đến giờ căn bản không thích Đạo Hoa?"Rồi hắn lắc đầu nói với Bạch Kim Thời: "Ta còn tưởng có thể đi ăn cỗ cưới, ai dè là ta nghĩ nhiều, đáng tiếc quá."Sắc mặt Đạo Hoa dần khó coi, nói một câu: "Đừng nói nữa, Cố đại nhân đã đi quá giới hạn rồi."Nói xong liền xoay người bỏ đi, Chu Nhậm thấy vậy cũng đuổi theo.Cố Thanh Nam cau mày nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi: "Chẳng lẽ ta sai rồi? Hai người họ thật sự không thích nhau?""Chuyện của họ, đúng là chúng ta không nên can thiệp. Nhưng ta nghi ngờ, hai người đó chẳng qua là không dám nói ra thôi, sợ nói rồi thì đến bằng hữu cũng không làm được."Bạch Kim Thời nhìn Cố Thanh Nam, thầm thấy may mắn vì hai người họ đủ dũng cảm, có thể nói rõ lòng mình. Nếu không, có khi cũng giống như Đạo Hoa và Chu Nhậm, phí mất mấy năm, có lẽ còn lỡ cả đời."Nếu thật sự bỏ lỡ, không thể ở bên nhau thì sao?" Bạch Kim Thời lo lắng nói."Vậy thì là không có duyên phận." Cố Thanh Nam thở dài, tự mình đi tìm bột khoai lang đỏ, "Xem ra hôm nay đến lượt ta trổ tài nấu nướng."Bên kia, Chu Nhậm đuổi theo Đạo Hoa ra tận hậu viện."Phía sau là khu ký túc, nam nhân không được vào." Đạo Hoa xoay người, ra ý mời y rời đi."Vừa rồi lời Cố đại nhân nói, ngươi nghĩ thế nào? Ngươi thật sự chỉ xem ta là bằng hữu thôi sao?" Chu Nhậm nhìn, "Có lẽ bấy lâu nay đều là ta tự lừa mình dối người, tưởng rằng chỉ cần ta cố gắng, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ thích ta... Nhưng ta sai rồi, đúng là ta cuồng vọng tự đại, ngươi từ đầu đến cuối chỉ xem ta là bằng hữu. Nhưng từ giờ trở đi, ta không thể tiếp tục xem ngươi là bằng hữu được nữa. Lời đã nói đến mức này rồi, ta không còn cách nào đối mặt với ngươi như trước nữa."Chu Nhậm nói xong, xoay người định rời đi, tay áo lại bị Đạo Hoa níu lấy."Đừng đi." Đạo Hoa níu tay áo y, lại nói một câu: "Đừng đi.""Nhưng đây không phải là chỗ không cho nam nhân vào sao?" Chu Nhậm chỉ chỉ phía sau lưng."Ta..." Đạo Hoa trừng y một cái, "Ta bảo ngươi đừng đi, chứ đâu có nói cho ngươi vào."Hai người liếc nhìn nhau một cái, không nhịn được cùng cúi đầu cười."Vậy đi đâu đây?" Chu Nhậm hỏi hắn.Đạo Hoa cau mày trừng y: "Còn chưa thành thân, sao có thể tùy tiện đến nhà ta?""Trước kia không phải cũng từng đến nhà ngươi rồi sao, còn cùng nhau uống rượu, ăn đồ ngươi nấu nữa," Chu Nhậm dừng lại một chút, "Ngươi muốn thành thân với ta không?""Không muốn thành thân, vậy ngươi vừa rồi nói mấy lời đó làm gì? Chẳng lẽ muốn ta làm ngoại thất của ngươi? Tuy ta chỉ là một chưởng quầy tiệm cơm, nhưng cũng không phải loại người không biết tự trọng, ta không làm ngoại thất, càng không làm thiếp thất."Đạo Hoa trước kia không rõ lòng mình, cũng từng cảm thấy thân phận mình không xứng với y. Nhưng giờ Chu Nhậm đã mở lời, vậy thì không thể lùi bước nữa, chỉ có thể làm phu lang. Nếu đối phương muốn Đạo Hoa làm ngoại thất, vậy nghĩa là chưa từng thực lòng tôn trọng, không cần làm bằng hữu nữa."Ta sao có thể để ngươi làm ngoại thất, kể cả sau khi thành thân rồi, ta cũng tuyệt đối sẽ không tìm ngoại thất. Ta đã để mắt đến một người, thì là cả đời." Trừ phi cái chết chia lìa họ. Nhưng câu này, Chu Nhậm không nói ra. Y đã từng đánh mất một lần, không muốn mất thêm một lần nào nữa. Y muốn cùng Đạo Hoa đi đến cuối đời.