Đàm Hựu Minh vừa đặt chân tới trường đua, chú ngựa non Toffee vốn tinh khôn hơn người ngay lập tức phát hiện ra anh. Mới thấp thoáng thấy bóng anh, Toffee đã hất văng người chăm ngựa, tung vó lao đến, bộ bờm tung bay trông oai phong hết sức. “Ấy, ấy.” Đàm Hựu Minh cười ôm lấy cổ chú ngựa, hơi đẩy nó ra, “Đừng đè chết tao, tao ôm không nổi mày đâu.” Mặc dù chưa đầy năm tuổi, nhưng Toffee đã gom được không ít thành tích ở các giải đua cấp hai và đua vượt chướng ngại, thể hình không hề tầm thường. Quản lý trường đua mặt mày hớn hở dẫn người ra đón, cất giọng sang sảng: “Cậu Đàm, lâu rồi không thấy cậu ghé chơi.” Đàm Hựu Minh nhếch môi cười, bắt tay ông: “Tại tôi bận quá mà.” Quản lý Hoàng đưa cho anh một điếu thuốc, nói bằng thứ tiếng phổ thông không mấy chuẩn: “Bận thì cũng không được quên Toffee của chúng tôi chứ, ngày nào nó cũng ngóng cổ đợi cậu đấy.” Đàm Hựu Minh ngậm điếu thuốc cười. “Bọn tôi cũng ngày ngày ngóng trông cậu đây này.” Trong số các thiếu gia, Đàm Hựu Minh là người ông…

Truyện chữ