Tác giả:

“Ngọc Phù tỷ tỷ, đại hỷ!” Trương quản sự tới truyền lệnh vừa mới bước qua ngạch cửa, tiểu thái giám lanh như một chú khỉ con lập tức lách đến bên cạnh Ngọc Phù, khom lưng giành nói lời chúc mừng trước tiên. Những lời nịnh nọt tuôn ra không ngớt, giống như bọt nước sủi lên trong ấm trà bằng đồng: “Tỷ tỷ có thể được điều đến Càn Minh Cung hầu hạ, đây chính là phúc phận mà người khác tám đời cũng không tu luyện được. Chẳng trách người ta đều nói người đại thiện tất có hậu phúc, người tốt nhiều phúc, phúc báo vô lượng!” Lời này tuy có phần tâng bốc, nhưng cũng không đến mức giả dối tới độ bị trời đánh. Phàm là những người có thể lên làm cung nữ quản sự, không ngoài hai loại là tư lịch lâu năm và bản lĩnh cao cường. Nhưng cùng ngâm mình trong cái thùng thuốc nhuộm lớn* này bảy tám năm, người có tấm lòng tốt hơn Ngọc Phù quả thực không nhiều. Cái thùng thuốc nhuộm lớn*: Ám chỉ môi trường phức tạp trong cung Nhân lúc tiểu thái giám đang bợ đỡ nịnh nọt, các cung nữ cũng dần hoàn hồn, vội vàng…

Truyện chữ