Tác giả:

Cậu đã chết trước khi tỉnh lại. Vào một đêm tuyết tháng Mười Hai, cậu mặc chiếc áo choàng trắng mỏng, quỳ trên phiến đá hành lang lạnh lẽo, uống hết li rượu độc. Cậu không muốn chết, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. Cậu không còn hi vọng phản kháng; cho dù có bị sỉ nhục, cho dù không cam tâm, cậu cũng chỉ còn đường chết. Bởi lẽ những thứ đang chờ cậu phía trước còn tàn khốc hơn.  Cậu chết chưa được bao lâu thì tỉnh lại. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu thậm chí không thể nhớ rõ mình đã làm gì, khoan nói đến chuyện mình đang ở đâu. Cậu dần nhớ ra li rượu độc, sau đó kinh ngạc ngồi dậy. Cậu cúi đầu nhìn tay chân, sờ lên ngực thì thấy thân thể còn ấm; trông cậu không giống như đã biến thành ma. Cậu đứng dậy nhìn xung quanh. Đây là một căn phòng có mái vòm màu trắng như tuyết, các bức tường cong cong. Nơi này rất nhỏ, chỉ đủ cho ba đến năm người đứng, không có cửa sổ, không có cửa ra vào, cũng không có đèn nhưng lại rất sáng. Cậu nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài. Một cánh cửa…

Truyện chữ