Mùa đông năm nay thật lạnh. Với người bệnh, mùa đông luôn là lúc mệt mỏi nhất. Những người đang hấp hối mà chưa chết sẽ tiến vào một trạng thái kỳ lạ. Bởi vì đã biết là không cứu được nên người đến thăm bệnh luôn hơi dè dặt, rõ ràng biết chỉ nói được vài lời an ủi sáo rỗng mà song phương vẫn phải khách sáo hỏi han. Diệp Thanh Lan đến Mạnh gia đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Lúc dì của nàng, Mạnh phu nhân còn khỏe mạnh, cũng là một trong những phu nhân nổi tiếng của thế gia kinh thành. Bà ấy là cháu dâu trưởng của Mạnh thượng thư, vinh quang biết nhường nào, chỉ bệnh tật vài năm mà đã thành ra thế này. Phu quân của bà ấy đã sớm có sủng thiếp mới, con cũng sinh thêm mấy đứa. Song thân ở mẫu gia Lâm gia đều đã tạ thế, gia nghiệp do đứa con trai thứ kế thừa. Đôi bên cũng chỉ lui tới cho có lệ, nếu không đã chẳng đến nỗi vào lúc này rồi mà Lâm phu nhân cũng không tới, chỉ cử hai bà vú đến vấn an. Lúc Diệp Thanh Lan đến nơi, trong thính đường bên ngoài chỉ có hai phu nhân hàn môn thường…
Tác giả: