Tác giả:

“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…

Chương 11

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Tải Ebook “Ngươi có nhận tội không!”Chu Kiều Kiều lập tức hô to oan uổng, tư thế kia, không khác gì rau xanh.“Ôi trời ơi, nương ta ơi, Trương Hoài Ân ngươi cái tên khốn kiếp này, ta vì ngươi về nhà ngoại trộm bạc lấy lương thực, ngươi cảm thấy ta mất mặt nên bỏ ta.Tuyền LêTa vì muốn dẫn hai nữ nhi theo nên đồng ý rời khỏi nhà, ngươi còn muốn đổ tội lên người ta, ngươi thật sự là tâm địa độc ác, vô độc bất trượng phu, lương tâm của ngươi bị ch.ó ăn rồi……Đại nhân, lúc ta rời đi, Vương Thẩm sát vách còn cùng ta đi ra khỏi thôn, trên đường còn có không ít người nhìn thấy ta, trừ hai đứa bé, trên người ta ngay cả một bao quần áo cũng không có. Đại nhân nếu không tin, có thể sai người điều tra rõ ràng.”Nàng phát huy thực lực ‘diễn xuất’, nước mắt nói đến là đến, từng viên lớn như châu ngọc rơi xuống.Lại thêm trên người nàng những mảnh vải trắng vá đã phai màu, cho dù ai nhìn đều muốn thương cảm ba phần.Huyện lệnh đại nhân bỗng nhiên lại gõ mạnh vào mộc đường, ngữ khí phẫn nộ, “Ngươi nói là thật sao?”Hắn chưa từng nghe nói qua có người nào mặt dày vô sỉ như vậy.Lập tức, hắn phân phó người đi Trương Gia thôn.Nha Dịch lại hồi bẩm, “Bẩm đại nhân, đã có người đi điều tra, hẳn là rất nhanh sẽ có tin tức trở về.”Hắn vừa nói xong. Bên ngoài có Nha Dịch đến báo.Nói là mang đến người ngày đó cùng Chu thị rời khỏi làng.Huyện lệnh nói, “Gọi người tiến vào.”Vương Thẩm từ ngoài tiến vào.Chu Kiều Kiều hai mắt đẫm lệ nhìn Vương Thẩm, “Vương Thẩm, ngươi làm chứng cho ta, ta ngày ấy rời đi trên tay rõ ràng không cầm gì cả.Nhưng Trương Hoài Ân cái kẻ không có lương tâm kia, lại nói ta trộm tất cả tài sản nhà bọn họ. Cái này rốt cuộc là từ đâu mà ra……”Vương Thẩm lấy tay Chu Kiều Kiều ra, trước hết hành lễ với huyện lệnh đại nhân.Sau đó mới nói, “Đại nhân, không chỉ có ta, trong làng rất nhiều người đều thấy được, Chu thị lúc rời đi trên tay trống trơn.Đừng nói bàn ghế, nồi niêu xoong chảo, nàng ấy là ngay cả một cái túi nhỏ cũng không có.”“Vương thị, ngươi cũng biết ngươi phải chịu trách nhiệm về lời nói của mình không? Nếu nói dối, sẽ theo luật bị phạt mười trượng.”“Dân phụ không dám nói dối, đại nhân cứ việc đi điều tra thực hư.”Nha Dịch từ phía sau tiến lên, chắp tay với Huyện lệnh.“Ta đã hỏi thăm rất nhiều thôn dân, những gì Vương thị nói đều là thật.”Huyện lệnh lập tức nổi giận, tuyên Trương Hoài Ân lên công đường.Trương Hoài Ân, vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, lúc tiến vào liếc mắt nhìn Chu Kiều Kiều, bộ dạng như thể nói ‘ngươi c.h.ế.t chắc rồi’.“Thảo dân Trương Hoài Ân, tham kiến huyện lệnh đại nhân.”Huyện lệnh nhìn Trương Hoài Ân với ánh mắt lạnh lùng, “Qua điều tra, Trương Hoài Ân tố cáo Chu thị trộm cắp là vu cáo, bản quan hiện tại tuyên bố Chu thị vô tội, khôi phục sự trong sạch cho Chu thị.”Trương Hoài Ân trên mặt nụ cười ngạo nghễ chợt cứng lại.Hắn ngây người rồi lấy lại tinh thần, biện giải, “Đại nhân, từ lúc nàng rời đi đến lúc ta và mẫu thân về nhà, trên đường không có ai vào nhà chúng tôi, không phải Chu Kiều Kiều trộm thì còn có thể là ai trộm?”Huyện lệnh bị tức mà cười, hỏi lại, “Ngươi nói là, nàng một mình một người, không bị ai phát giác, chuyển hết đồ đạc trong nhà các ngươi đi? Trương Hoài Ân, ngươi xem bản huyện lệnh là kẻ ngu sao? Nàng Chu Kiều Kiều lại không phải thần tiên, còn có thể vung tay lên là đem đồ vật trong nhà các ngươi toàn bộ giấu đi rồi mang đi sao?”“Cái này…… Thế nhưng là……” Trương Hoài Ân không nói nên lời.Chính hắn lúc này cũng mới hồi phục tinh thần lại, cảm thấy mọi chuyện đều rất kỳ quái.Không phải Chu Kiều Kiều, vậy là ai?“Trương Hoài Ân, ngươi vu cáo Chu thị, ngươi có nhận tội không?”Theo luật pháp Đại Tề, tội vu cáo sẽ bị phạt hai mươi trượng.Vì vậy, Huyện lệnh lúc này phán Trương Hoài Ân phạt 20 trượng.    

Tải Ebook
“Ngươi có nhận tội không!”

Chu Kiều Kiều lập tức hô to oan uổng, tư thế kia, không khác gì rau xanh.

“Ôi trời ơi, nương ta ơi, Trương Hoài Ân ngươi cái tên khốn kiếp này, ta vì ngươi về nhà ngoại trộm bạc lấy lương thực, ngươi cảm thấy ta mất mặt nên bỏ ta.

Tuyền Lê

Ta vì muốn dẫn hai nữ nhi theo nên đồng ý rời khỏi nhà, ngươi còn muốn đổ tội lên người ta, ngươi thật sự là tâm địa độc ác, vô độc bất trượng phu, lương tâm của ngươi bị ch.ó ăn rồi……

Đại nhân, lúc ta rời đi, Vương Thẩm sát vách còn cùng ta đi ra khỏi thôn, trên đường còn có không ít người nhìn thấy ta, trừ hai đứa bé, trên người ta ngay cả một bao quần áo cũng không có. Đại nhân nếu không tin, có thể sai người điều tra rõ ràng.”

Nàng phát huy thực lực ‘diễn xuất’, nước mắt nói đến là đến, từng viên lớn như châu ngọc rơi xuống.

Lại thêm trên người nàng những mảnh vải trắng vá đã phai màu, cho dù ai nhìn đều muốn thương cảm ba phần.

Huyện lệnh đại nhân bỗng nhiên lại gõ mạnh vào mộc đường, ngữ khí phẫn nộ, “Ngươi nói là thật sao?”

Hắn chưa từng nghe nói qua có người nào mặt dày vô sỉ như vậy.

Lập tức, hắn phân phó người đi Trương Gia thôn.

Nha Dịch lại hồi bẩm, “Bẩm đại nhân, đã có người đi điều tra, hẳn là rất nhanh sẽ có tin tức trở về.”

Hắn vừa nói xong. Bên ngoài có Nha Dịch đến báo.

Nói là mang đến người ngày đó cùng Chu thị rời khỏi làng.

Huyện lệnh nói, “Gọi người tiến vào.”

Vương Thẩm từ ngoài tiến vào.

Chu Kiều Kiều hai mắt đẫm lệ nhìn Vương Thẩm, “Vương Thẩm, ngươi làm chứng cho ta, ta ngày ấy rời đi trên tay rõ ràng không cầm gì cả.

Nhưng Trương Hoài Ân cái kẻ không có lương tâm kia, lại nói ta trộm tất cả tài sản nhà bọn họ. Cái này rốt cuộc là từ đâu mà ra……”

Vương Thẩm lấy tay Chu Kiều Kiều ra, trước hết hành lễ với huyện lệnh đại nhân.

Sau đó mới nói, “Đại nhân, không chỉ có ta, trong làng rất nhiều người đều thấy được, Chu thị lúc rời đi trên tay trống trơn.

Đừng nói bàn ghế, nồi niêu xoong chảo, nàng ấy là ngay cả một cái túi nhỏ cũng không có.”

“Vương thị, ngươi cũng biết ngươi phải chịu trách nhiệm về lời nói của mình không? Nếu nói dối, sẽ theo luật bị phạt mười trượng.”

“Dân phụ không dám nói dối, đại nhân cứ việc đi điều tra thực hư.”

Nha Dịch từ phía sau tiến lên, chắp tay với Huyện lệnh.

“Ta đã hỏi thăm rất nhiều thôn dân, những gì Vương thị nói đều là thật.”

Huyện lệnh lập tức nổi giận, tuyên Trương Hoài Ân lên công đường.

Trương Hoài Ân, vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, lúc tiến vào liếc mắt nhìn Chu Kiều Kiều, bộ dạng như thể nói ‘ngươi c.h.ế.t chắc rồi’.

“Thảo dân Trương Hoài Ân, tham kiến huyện lệnh đại nhân.”

Huyện lệnh nhìn Trương Hoài Ân với ánh mắt lạnh lùng, “Qua điều tra, Trương Hoài Ân tố cáo Chu thị trộm cắp là vu cáo, bản quan hiện tại tuyên bố Chu thị vô tội, khôi phục sự trong sạch cho Chu thị.”

Trương Hoài Ân trên mặt nụ cười ngạo nghễ chợt cứng lại.

Hắn ngây người rồi lấy lại tinh thần, biện giải, “Đại nhân, từ lúc nàng rời đi đến lúc ta và mẫu thân về nhà, trên đường không có ai vào nhà chúng tôi, không phải Chu Kiều Kiều trộm thì còn có thể là ai trộm?”

Huyện lệnh bị tức mà cười, hỏi lại, “Ngươi nói là, nàng một mình một người, không bị ai phát giác, chuyển hết đồ đạc trong nhà các ngươi đi? Trương Hoài Ân, ngươi xem bản huyện lệnh là kẻ ngu sao? Nàng Chu Kiều Kiều lại không phải thần tiên, còn có thể vung tay lên là đem đồ vật trong nhà các ngươi toàn bộ giấu đi rồi mang đi sao?”

“Cái này…… Thế nhưng là……” Trương Hoài Ân không nói nên lời.

Chính hắn lúc này cũng mới hồi phục tinh thần lại, cảm thấy mọi chuyện đều rất kỳ quái.

Không phải Chu Kiều Kiều, vậy là ai?

“Trương Hoài Ân, ngươi vu cáo Chu thị, ngươi có nhận tội không?”

Theo luật pháp Đại Tề, tội vu cáo sẽ bị phạt hai mươi trượng.

Vì vậy, Huyện lệnh lúc này phán Trương Hoài Ân phạt 20 trượng.
 
 

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Tải Ebook “Ngươi có nhận tội không!”Chu Kiều Kiều lập tức hô to oan uổng, tư thế kia, không khác gì rau xanh.“Ôi trời ơi, nương ta ơi, Trương Hoài Ân ngươi cái tên khốn kiếp này, ta vì ngươi về nhà ngoại trộm bạc lấy lương thực, ngươi cảm thấy ta mất mặt nên bỏ ta.Tuyền LêTa vì muốn dẫn hai nữ nhi theo nên đồng ý rời khỏi nhà, ngươi còn muốn đổ tội lên người ta, ngươi thật sự là tâm địa độc ác, vô độc bất trượng phu, lương tâm của ngươi bị ch.ó ăn rồi……Đại nhân, lúc ta rời đi, Vương Thẩm sát vách còn cùng ta đi ra khỏi thôn, trên đường còn có không ít người nhìn thấy ta, trừ hai đứa bé, trên người ta ngay cả một bao quần áo cũng không có. Đại nhân nếu không tin, có thể sai người điều tra rõ ràng.”Nàng phát huy thực lực ‘diễn xuất’, nước mắt nói đến là đến, từng viên lớn như châu ngọc rơi xuống.Lại thêm trên người nàng những mảnh vải trắng vá đã phai màu, cho dù ai nhìn đều muốn thương cảm ba phần.Huyện lệnh đại nhân bỗng nhiên lại gõ mạnh vào mộc đường, ngữ khí phẫn nộ, “Ngươi nói là thật sao?”Hắn chưa từng nghe nói qua có người nào mặt dày vô sỉ như vậy.Lập tức, hắn phân phó người đi Trương Gia thôn.Nha Dịch lại hồi bẩm, “Bẩm đại nhân, đã có người đi điều tra, hẳn là rất nhanh sẽ có tin tức trở về.”Hắn vừa nói xong. Bên ngoài có Nha Dịch đến báo.Nói là mang đến người ngày đó cùng Chu thị rời khỏi làng.Huyện lệnh nói, “Gọi người tiến vào.”Vương Thẩm từ ngoài tiến vào.Chu Kiều Kiều hai mắt đẫm lệ nhìn Vương Thẩm, “Vương Thẩm, ngươi làm chứng cho ta, ta ngày ấy rời đi trên tay rõ ràng không cầm gì cả.Nhưng Trương Hoài Ân cái kẻ không có lương tâm kia, lại nói ta trộm tất cả tài sản nhà bọn họ. Cái này rốt cuộc là từ đâu mà ra……”Vương Thẩm lấy tay Chu Kiều Kiều ra, trước hết hành lễ với huyện lệnh đại nhân.Sau đó mới nói, “Đại nhân, không chỉ có ta, trong làng rất nhiều người đều thấy được, Chu thị lúc rời đi trên tay trống trơn.Đừng nói bàn ghế, nồi niêu xoong chảo, nàng ấy là ngay cả một cái túi nhỏ cũng không có.”“Vương thị, ngươi cũng biết ngươi phải chịu trách nhiệm về lời nói của mình không? Nếu nói dối, sẽ theo luật bị phạt mười trượng.”“Dân phụ không dám nói dối, đại nhân cứ việc đi điều tra thực hư.”Nha Dịch từ phía sau tiến lên, chắp tay với Huyện lệnh.“Ta đã hỏi thăm rất nhiều thôn dân, những gì Vương thị nói đều là thật.”Huyện lệnh lập tức nổi giận, tuyên Trương Hoài Ân lên công đường.Trương Hoài Ân, vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, lúc tiến vào liếc mắt nhìn Chu Kiều Kiều, bộ dạng như thể nói ‘ngươi c.h.ế.t chắc rồi’.“Thảo dân Trương Hoài Ân, tham kiến huyện lệnh đại nhân.”Huyện lệnh nhìn Trương Hoài Ân với ánh mắt lạnh lùng, “Qua điều tra, Trương Hoài Ân tố cáo Chu thị trộm cắp là vu cáo, bản quan hiện tại tuyên bố Chu thị vô tội, khôi phục sự trong sạch cho Chu thị.”Trương Hoài Ân trên mặt nụ cười ngạo nghễ chợt cứng lại.Hắn ngây người rồi lấy lại tinh thần, biện giải, “Đại nhân, từ lúc nàng rời đi đến lúc ta và mẫu thân về nhà, trên đường không có ai vào nhà chúng tôi, không phải Chu Kiều Kiều trộm thì còn có thể là ai trộm?”Huyện lệnh bị tức mà cười, hỏi lại, “Ngươi nói là, nàng một mình một người, không bị ai phát giác, chuyển hết đồ đạc trong nhà các ngươi đi? Trương Hoài Ân, ngươi xem bản huyện lệnh là kẻ ngu sao? Nàng Chu Kiều Kiều lại không phải thần tiên, còn có thể vung tay lên là đem đồ vật trong nhà các ngươi toàn bộ giấu đi rồi mang đi sao?”“Cái này…… Thế nhưng là……” Trương Hoài Ân không nói nên lời.Chính hắn lúc này cũng mới hồi phục tinh thần lại, cảm thấy mọi chuyện đều rất kỳ quái.Không phải Chu Kiều Kiều, vậy là ai?“Trương Hoài Ân, ngươi vu cáo Chu thị, ngươi có nhận tội không?”Theo luật pháp Đại Tề, tội vu cáo sẽ bị phạt hai mươi trượng.Vì vậy, Huyện lệnh lúc này phán Trương Hoài Ân phạt 20 trượng.    

Chương 11