“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…
Chương 19
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Vải dầu dài là năm trượng, mười sáu mét, giường chiều dài là một mét tám, cao một mét, tính đến độ cao cách mặt đất, đại khái là một mét ba bốn gì đó.“Nương, người định làm gì?”“Chúng ta đem giường bên hông kéo dài ra một chút, dùng mấy cây côn gỗ chống đỡ cố định lại, trừ phía trước để đi ra vào, những mặt khác đều dùng vải dầu bao bọc lại.”Kỳ thật chính là một cái lều vải hình lập phương giống ở hiện đại.Nam Nhi cao hứng vỗ tay, “Nương thật thông minh.”Miên Miên vẫn thấy có chút khó khăn. Như vậy thì nhà của bọn họ vẫn là bị dột nước.Chu Kiều Kiều nhìn Miên Miên suy nghĩ, sờ sờ đầu nàng, “Con có phải cảm thấy sống ở đây rất khổ sở? Nhớ cuộc sống ở nhà cũ à? Nếu con muốn trở về……”Miên Miên gật đầu rồi lại lắc đầu, “Khổ thì khổ, nhưng con không muốn rời khỏi đây.”Lúc trước ở nhà cũ, nương không cho các nàng mua giày bông, có đồ ăn đầu tiên đều ưu tiên cha và đệ đệ, các nàng luôn là ăn ít nhất, làm nhiều nhất.Hiện tại mặc dù vẫn phải làm việc, nhưng ăn đủ no, mặc dễ chịu……Nàng thích cuộc sống hiện tại.Chu Kiều Kiều mấp máy môi, sau đó kiên định nói, “Các con tin tưởng nương, nương nhất định sẽ mau chóng kiếm tiền sau đó sửa phòng ở của chúng ta.”Nam Nhi cầm tay Chu Kiều Kiều, “Nương, con tin tưởng người.” Đôi mắt to tròn của nàng đầy vẻ kiên định.Miên Miên cố gắng nhếch miệng cười, nhưng vẫn không làm được như muội muội.Nàng đành từ bỏ.Thôi, việc gì làm không được thì không nên cố gắng miễn cưỡng, dù sao sau này nàng làm thêm chút việc là được rồi.“Được rồi, hiện tại nương muốn đi chặt củi, các con đi gieo hạt, à, đúng rồi, các con có muốn đi gieo hạt không?”Nàng làm bộ móc trong cái giỏ phía sau, thực chất là lấy ra nửa cân hạt giống cải trắng mua từ Không Gian đưa cho Miên Miên.Miên Miên gật đầu, “Con có.”Chu Kiều Kiều sờ đầu nàng, “Được, đi thôi.”Nói xong, nàng liền ra cửa trước đi kiếm củi, vác rìu, nàng trực tiếp đi về phía sau núi.Sau nửa canh giờ, nàng cuối cùng cũng chặt xong hai cây củi to bằng cánh tay, vác chúng trở về nhà, lại tự mình chặt đôi thành bốn khúc gỗ, mỗi khúc cao một mét rưỡi.Vào nhà, nàng dựa theo chiều rộng của vải dầu, đào bốn lỗ ở bốn góc giường, khâu lại bốn chiếc túi vải dầu, đặt các khúc gỗ vào, đồng thời ép vải dầu vào các lỗ.Cùng lúc đó, nàng còn di chuyển giường, nên gọi Miên Miên và Nam Nhi vào giúp. Nàng nhấc một bên giường lên, rồi bảo các con kéo vải dầu sang bên kia.Sau đó nàng lại hạ giường xuống, chạy sang bên kia nâng giường lên và kéo vải dầu qua.Cứ như vậy, nàng vá lại phần vải dầu phía sau, còn phần vải dầu phía trước thì làm như màn che có thể vén lên.Như vậy, chiếc lều vải dầu đơn giản đã làm xong.“Nương, sau này chúng ta lên giường có phải cởi giày ở bên ngoài vải dầu không?”Nam Nhi tò mò hỏi.Nhìn thấy vải dầu sạch sẽ, nàng không nỡ dẫm bùn lên.Chu Kiều Kiều gật đầu, chỉ vào chỗ cọc gỗ, “Trước tiên cởi giày đặt lên vải dầu, rồi đặt giày ở đó, như vậy nếu trời mưa chúng ta không kịp phát giác cũng không sợ giày bị ướt sũng.”Nam Nhi nghe lời làm theo.Chu Kiều Kiều giơ ngón cái lên, “Đúng rồi, đúng là làm như vậy.”Sau đó nàng cầm phần vải dầu còn lại đi ra ngoài trải lên mái nhà bếp, lại dùng mấy cục đá chặn lại, tránh bị thổi bay đi.Như vậy, biện pháp phòng mưa đơn giản mà cần thiết đã hoàn thành.“Nương, người thật lợi hại.”Nam Nhi cũng học Chu Kiều Kiều giơ ngón cái lên.Chu Kiều Kiều cười một tiếng, sau đó lại cảm vào lo lắng.Không Gian chỉ còn lại sáu mươi bốn văn tiền, nàng hiện tại nhất định phải nghĩ cách kiếm tiền.Tuyền LêNhưng mà…… Nàng nên kiếm tiền bằng cách nào đây? Những nữ chính trong các tiểu thuyết xuyên không đều kiếm tiền bằng cách nào?À, đúng rồi, làm đồ ăn ngon, nghĩ vậy nàng lại thở dài.Làm đồ ăn trong nhà thì được, chứ đồ ăn ngon hay quà vặt này kia…… Nàng thật sự không biết làm.
Vải dầu dài là năm trượng, mười sáu mét, giường chiều dài là một mét tám, cao một mét, tính đến độ cao cách mặt đất, đại khái là một mét ba bốn gì đó.
“Nương, người định làm gì?”
“Chúng ta đem giường bên hông kéo dài ra một chút, dùng mấy cây côn gỗ chống đỡ cố định lại, trừ phía trước để đi ra vào, những mặt khác đều dùng vải dầu bao bọc lại.”
Kỳ thật chính là một cái lều vải hình lập phương giống ở hiện đại.
Nam Nhi cao hứng vỗ tay, “Nương thật thông minh.”
Miên Miên vẫn thấy có chút khó khăn. Như vậy thì nhà của bọn họ vẫn là bị dột nước.
Chu Kiều Kiều nhìn Miên Miên suy nghĩ, sờ sờ đầu nàng, “Con có phải cảm thấy sống ở đây rất khổ sở? Nhớ cuộc sống ở nhà cũ à? Nếu con muốn trở về……”
Miên Miên gật đầu rồi lại lắc đầu, “Khổ thì khổ, nhưng con không muốn rời khỏi đây.”
Lúc trước ở nhà cũ, nương không cho các nàng mua giày bông, có đồ ăn đầu tiên đều ưu tiên cha và đệ đệ, các nàng luôn là ăn ít nhất, làm nhiều nhất.
Hiện tại mặc dù vẫn phải làm việc, nhưng ăn đủ no, mặc dễ chịu……
Nàng thích cuộc sống hiện tại.
Chu Kiều Kiều mấp máy môi, sau đó kiên định nói, “Các con tin tưởng nương, nương nhất định sẽ mau chóng kiếm tiền sau đó sửa phòng ở của chúng ta.”
Nam Nhi cầm tay Chu Kiều Kiều, “Nương, con tin tưởng người.” Đôi mắt to tròn của nàng đầy vẻ kiên định.
Miên Miên cố gắng nhếch miệng cười, nhưng vẫn không làm được như muội muội.
Nàng đành từ bỏ.
Thôi, việc gì làm không được thì không nên cố gắng miễn cưỡng, dù sao sau này nàng làm thêm chút việc là được rồi.
“Được rồi, hiện tại nương muốn đi chặt củi, các con đi gieo hạt, à, đúng rồi, các con có muốn đi gieo hạt không?”
Nàng làm bộ móc trong cái giỏ phía sau, thực chất là lấy ra nửa cân hạt giống cải trắng mua từ Không Gian đưa cho Miên Miên.
Miên Miên gật đầu, “Con có.”
Chu Kiều Kiều sờ đầu nàng, “Được, đi thôi.”
Nói xong, nàng liền ra cửa trước đi kiếm củi, vác rìu, nàng trực tiếp đi về phía sau núi.
Sau nửa canh giờ, nàng cuối cùng cũng chặt xong hai cây củi to bằng cánh tay, vác chúng trở về nhà, lại tự mình chặt đôi thành bốn khúc gỗ, mỗi khúc cao một mét rưỡi.
Vào nhà, nàng dựa theo chiều rộng của vải dầu, đào bốn lỗ ở bốn góc giường, khâu lại bốn chiếc túi vải dầu, đặt các khúc gỗ vào, đồng thời ép vải dầu vào các lỗ.
Cùng lúc đó, nàng còn di chuyển giường, nên gọi Miên Miên và Nam Nhi vào giúp. Nàng nhấc một bên giường lên, rồi bảo các con kéo vải dầu sang bên kia.
Sau đó nàng lại hạ giường xuống, chạy sang bên kia nâng giường lên và kéo vải dầu qua.
Cứ như vậy, nàng vá lại phần vải dầu phía sau, còn phần vải dầu phía trước thì làm như màn che có thể vén lên.
Như vậy, chiếc lều vải dầu đơn giản đã làm xong.
“Nương, sau này chúng ta lên giường có phải cởi giày ở bên ngoài vải dầu không?”
Nam Nhi tò mò hỏi.
Nhìn thấy vải dầu sạch sẽ, nàng không nỡ dẫm bùn lên.
Chu Kiều Kiều gật đầu, chỉ vào chỗ cọc gỗ, “Trước tiên cởi giày đặt lên vải dầu, rồi đặt giày ở đó, như vậy nếu trời mưa chúng ta không kịp phát giác cũng không sợ giày bị ướt sũng.”
Nam Nhi nghe lời làm theo.
Chu Kiều Kiều giơ ngón cái lên, “Đúng rồi, đúng là làm như vậy.”
Sau đó nàng cầm phần vải dầu còn lại đi ra ngoài trải lên mái nhà bếp, lại dùng mấy cục đá chặn lại, tránh bị thổi bay đi.
Như vậy, biện pháp phòng mưa đơn giản mà cần thiết đã hoàn thành.
“Nương, người thật lợi hại.”
Nam Nhi cũng học Chu Kiều Kiều giơ ngón cái lên.
Chu Kiều Kiều cười một tiếng, sau đó lại cảm vào lo lắng.
Không Gian chỉ còn lại sáu mươi bốn văn tiền, nàng hiện tại nhất định phải nghĩ cách kiếm tiền.
Tuyền Lê
Nhưng mà…… Nàng nên kiếm tiền bằng cách nào đây? Những nữ chính trong các tiểu thuyết xuyên không đều kiếm tiền bằng cách nào?
À, đúng rồi, làm đồ ăn ngon, nghĩ vậy nàng lại thở dài.
Làm đồ ăn trong nhà thì được, chứ đồ ăn ngon hay quà vặt này kia…… Nàng thật sự không biết làm.
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Vải dầu dài là năm trượng, mười sáu mét, giường chiều dài là một mét tám, cao một mét, tính đến độ cao cách mặt đất, đại khái là một mét ba bốn gì đó.“Nương, người định làm gì?”“Chúng ta đem giường bên hông kéo dài ra một chút, dùng mấy cây côn gỗ chống đỡ cố định lại, trừ phía trước để đi ra vào, những mặt khác đều dùng vải dầu bao bọc lại.”Kỳ thật chính là một cái lều vải hình lập phương giống ở hiện đại.Nam Nhi cao hứng vỗ tay, “Nương thật thông minh.”Miên Miên vẫn thấy có chút khó khăn. Như vậy thì nhà của bọn họ vẫn là bị dột nước.Chu Kiều Kiều nhìn Miên Miên suy nghĩ, sờ sờ đầu nàng, “Con có phải cảm thấy sống ở đây rất khổ sở? Nhớ cuộc sống ở nhà cũ à? Nếu con muốn trở về……”Miên Miên gật đầu rồi lại lắc đầu, “Khổ thì khổ, nhưng con không muốn rời khỏi đây.”Lúc trước ở nhà cũ, nương không cho các nàng mua giày bông, có đồ ăn đầu tiên đều ưu tiên cha và đệ đệ, các nàng luôn là ăn ít nhất, làm nhiều nhất.Hiện tại mặc dù vẫn phải làm việc, nhưng ăn đủ no, mặc dễ chịu……Nàng thích cuộc sống hiện tại.Chu Kiều Kiều mấp máy môi, sau đó kiên định nói, “Các con tin tưởng nương, nương nhất định sẽ mau chóng kiếm tiền sau đó sửa phòng ở của chúng ta.”Nam Nhi cầm tay Chu Kiều Kiều, “Nương, con tin tưởng người.” Đôi mắt to tròn của nàng đầy vẻ kiên định.Miên Miên cố gắng nhếch miệng cười, nhưng vẫn không làm được như muội muội.Nàng đành từ bỏ.Thôi, việc gì làm không được thì không nên cố gắng miễn cưỡng, dù sao sau này nàng làm thêm chút việc là được rồi.“Được rồi, hiện tại nương muốn đi chặt củi, các con đi gieo hạt, à, đúng rồi, các con có muốn đi gieo hạt không?”Nàng làm bộ móc trong cái giỏ phía sau, thực chất là lấy ra nửa cân hạt giống cải trắng mua từ Không Gian đưa cho Miên Miên.Miên Miên gật đầu, “Con có.”Chu Kiều Kiều sờ đầu nàng, “Được, đi thôi.”Nói xong, nàng liền ra cửa trước đi kiếm củi, vác rìu, nàng trực tiếp đi về phía sau núi.Sau nửa canh giờ, nàng cuối cùng cũng chặt xong hai cây củi to bằng cánh tay, vác chúng trở về nhà, lại tự mình chặt đôi thành bốn khúc gỗ, mỗi khúc cao một mét rưỡi.Vào nhà, nàng dựa theo chiều rộng của vải dầu, đào bốn lỗ ở bốn góc giường, khâu lại bốn chiếc túi vải dầu, đặt các khúc gỗ vào, đồng thời ép vải dầu vào các lỗ.Cùng lúc đó, nàng còn di chuyển giường, nên gọi Miên Miên và Nam Nhi vào giúp. Nàng nhấc một bên giường lên, rồi bảo các con kéo vải dầu sang bên kia.Sau đó nàng lại hạ giường xuống, chạy sang bên kia nâng giường lên và kéo vải dầu qua.Cứ như vậy, nàng vá lại phần vải dầu phía sau, còn phần vải dầu phía trước thì làm như màn che có thể vén lên.Như vậy, chiếc lều vải dầu đơn giản đã làm xong.“Nương, sau này chúng ta lên giường có phải cởi giày ở bên ngoài vải dầu không?”Nam Nhi tò mò hỏi.Nhìn thấy vải dầu sạch sẽ, nàng không nỡ dẫm bùn lên.Chu Kiều Kiều gật đầu, chỉ vào chỗ cọc gỗ, “Trước tiên cởi giày đặt lên vải dầu, rồi đặt giày ở đó, như vậy nếu trời mưa chúng ta không kịp phát giác cũng không sợ giày bị ướt sũng.”Nam Nhi nghe lời làm theo.Chu Kiều Kiều giơ ngón cái lên, “Đúng rồi, đúng là làm như vậy.”Sau đó nàng cầm phần vải dầu còn lại đi ra ngoài trải lên mái nhà bếp, lại dùng mấy cục đá chặn lại, tránh bị thổi bay đi.Như vậy, biện pháp phòng mưa đơn giản mà cần thiết đã hoàn thành.“Nương, người thật lợi hại.”Nam Nhi cũng học Chu Kiều Kiều giơ ngón cái lên.Chu Kiều Kiều cười một tiếng, sau đó lại cảm vào lo lắng.Không Gian chỉ còn lại sáu mươi bốn văn tiền, nàng hiện tại nhất định phải nghĩ cách kiếm tiền.Tuyền LêNhưng mà…… Nàng nên kiếm tiền bằng cách nào đây? Những nữ chính trong các tiểu thuyết xuyên không đều kiếm tiền bằng cách nào?À, đúng rồi, làm đồ ăn ngon, nghĩ vậy nàng lại thở dài.Làm đồ ăn trong nhà thì được, chứ đồ ăn ngon hay quà vặt này kia…… Nàng thật sự không biết làm.