Tác giả:

“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…

Chương 24

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… “Thật sự là tai họa, Ngọc nương thật sự là khổ tám đời mới gặp phải một cô em chồng thế này.”Chu Kiều Kiều nghe những lời mắng c.h.ử.i của bọn họ, trong lòng cảm thấy khó chịu.Nếu không phải luật pháp Đại Tề không cho phép dân chúng di chuyển tùy tiện trừ khi có tình huống đặc biệt, nàng đã tùy tiện tìm một hang núi để ở, chứ không về thôn Chu Gia để bị người người chỉ trỏ.Nhưng mà… không có cách nào.Nàng chỉ có thể trước vào nhà đã rồi nói.Trong phòng Chu gia.Ngô Ngọc nương nằm trên mặt đất, trên trán một vết thương dài bằng ngón tay đã lật da, nhìn đã thấy sợ, đến bây giờ vẫn còn đang chảy máu.Những người khác trong Chu gia bên cạnh căn bản không dám động vào Ngô Ngọc nương.Chu Đại Sơn gấp đến đỏ cả mắt, Chu phụ đi đi lại lại trong phòng, Chu mẫu chỉ biết quỳ bên cạnh Ngô Ngọc nương mà khóc.Chu Tiểu Diệu không có ở đây, hẳn là đã đi mời đại phu.Chu Kiều Kiều lập tức đi tới, một tay móc vào trong ngực, thực chất là lấy ra một bình iodophor và một bình Vân Nam bạch d.ư.ợ.c mua từ Không Gian.Lấy ra hai bình thuốc, nàng lập tức nói với Chu mẫu: “Đi lấy kim khâu, nến đến đây, nhanh lên!”Chu mẫu còn chưa kịp phản ứng. Bị Chu Kiều Kiều quát đến nỗi thân thể run lên.Tuyền Lê“Muốn… muốn làm gì?”Chu Kiều Kiều không kiên nhẫn giải thích: “Cứu nàng, nhanh lên, không thì chờ đại phu đến, nàng có c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.”Chu mẫu run rẩy đứng dậy. Chu Kiều Kiều trong tai nghe thấy một âm thanh nhỏ.Nàng chau mày nhìn lại, chỉ thấy hóa ra là Chu Đại Sơn đang lẩm bẩm trong miệng: “Ta không cố ý đâu… Ta không có ngờ nàng thật sự dám lao vào…”“Ta cho là nàng không dám, ta chỉ là dọa nàng thôi.”“Vì sao… sao lại biến thành thế này…”Hắn trong mắt đều là hối hận, hung hăng tự tát vào mặt mình hai cái.Âm thanh đó rất vang dội. Chu Kiều Kiều trong lòng thở dài nhẹ một tiếng.Nhưng tạm thời không quản được hắn, chỉ cúi đầu tranh thủ thời gian đổ iodophor lên tay mình, lại đổ lên vết thương của Ngô Ngọc nương.Không có cách nào, chỉ có thể như vậy để khử độc. Làm xong những việc này, Chu mẫu đã mang nến và kim khâu tới.Chu Kiều Kiều khử độc toàn bộ kim khâu, sau đó bắt đầu khâu vết thương.Nàng chưa bao giờ làm việc này, chỉ là nhìn trên TV, cho nên, hai tay của nàng dường như có chút không nghe sai khiến, nhưng nàng cố gắng để mình trấn tĩnh.“Ngươi… ngươi làm như vậy thì làm sao?”Giọng nói của Chu mẫu khi nói chuyện vẫn đang run rẩy.Chu Kiều Kiều: “Các người còn có cách nào tốt hơn sao?”Chu mẫu không nói gì nữa. Chu phụ bên cạnh cũng xoa xoa tay nhìn Chu Kiều Kiều đầy khẩn trương.Chu Đại Sơn nước mắt chảy xuống càng nhiều.Hai tay hai chân của hắn, sớm đã run rẩy không ngừng. Người bên ngoài vây xem còn đang chất vấn Chu Kiều Kiều.“Nàng ta đang làm gì? Chẳng lẽ muốn thừa cơ hội làm c.h.ế.t đại tẩu của mình sao?”“Làm c.h.ế.t Ngô thị thì có lợi lộc gì cho nàng?”“Như vậy Chu gia sẽ không còn ai cự tuyệt giúp nàng nữa.”“Đúng vậy, ngươi nói như vậy, ta thấy rất có khả năng, vậy Chu gia mấy người sẽ không ngăn cản sao?”“Ngăn cản cái gì? Không thấy bọn họ đều rất nghe lời Chu Kiều Kiều sao? Ai… đáng thương Ngô thị quá.”Chu Kiều Kiều trong tai hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài, nàng chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống.Đinh tai nhức óc.Cây kim nhỏ trong tay nàng xuyên qua vết thương của Ngô Ngọc nương, trên trán nàng những giọt mồ hôi lập tức muốn rơi xuống.Lúc này, có người dùng khăn lau đi những giọt mồ hôi trên trán nàng.“Đừng sợ, trấn tĩnh.”Chu mẫu mặc dù sợ hãi, giọng nói run rẩy, nhưng vẫn cổ vũ Chu Kiều Kiều.Nàng không biết nữ nhi vì sao lại có những thứ này. Nhưng nàng biết, nữ nhi lúc này cần được cổ vũ.Chu Kiều Kiều rất nhanh đã hoàn thành việc khâu vết thương.Mọi người thấy vết thương bắt đầu chảy m.á.u ít đi, nhao nhao thay đổi thái độ.    

“Thật sự là tai họa, Ngọc nương thật sự là khổ tám đời mới gặp phải một cô em chồng thế này.”

Chu Kiều Kiều nghe những lời mắng c.h.ử.i của bọn họ, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Nếu không phải luật pháp Đại Tề không cho phép dân chúng di chuyển tùy tiện trừ khi có tình huống đặc biệt, nàng đã tùy tiện tìm một hang núi để ở, chứ không về thôn Chu Gia để bị người người chỉ trỏ.

Nhưng mà… không có cách nào.

Nàng chỉ có thể trước vào nhà đã rồi nói.

Trong phòng Chu gia.

Ngô Ngọc nương nằm trên mặt đất, trên trán một vết thương dài bằng ngón tay đã lật da, nhìn đã thấy sợ, đến bây giờ vẫn còn đang chảy máu.

Những người khác trong Chu gia bên cạnh căn bản không dám động vào Ngô Ngọc nương.

Chu Đại Sơn gấp đến đỏ cả mắt, Chu phụ đi đi lại lại trong phòng, Chu mẫu chỉ biết quỳ bên cạnh Ngô Ngọc nương mà khóc.

Chu Tiểu Diệu không có ở đây, hẳn là đã đi mời đại phu.

Chu Kiều Kiều lập tức đi tới, một tay móc vào trong ngực, thực chất là lấy ra một bình iodophor và một bình Vân Nam bạch d.ư.ợ.c mua từ Không Gian.

Lấy ra hai bình thuốc, nàng lập tức nói với Chu mẫu: “Đi lấy kim khâu, nến đến đây, nhanh lên!”

Chu mẫu còn chưa kịp phản ứng. Bị Chu Kiều Kiều quát đến nỗi thân thể run lên.

Tuyền Lê

“Muốn… muốn làm gì?”

Chu Kiều Kiều không kiên nhẫn giải thích: “Cứu nàng, nhanh lên, không thì chờ đại phu đến, nàng có c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.”

Chu mẫu run rẩy đứng dậy. Chu Kiều Kiều trong tai nghe thấy một âm thanh nhỏ.

Nàng chau mày nhìn lại, chỉ thấy hóa ra là Chu Đại Sơn đang lẩm bẩm trong miệng: “Ta không cố ý đâu… Ta không có ngờ nàng thật sự dám lao vào…”

“Ta cho là nàng không dám, ta chỉ là dọa nàng thôi.”

“Vì sao… sao lại biến thành thế này…”

Hắn trong mắt đều là hối hận, hung hăng tự tát vào mặt mình hai cái.

Âm thanh đó rất vang dội. Chu Kiều Kiều trong lòng thở dài nhẹ một tiếng.

Nhưng tạm thời không quản được hắn, chỉ cúi đầu tranh thủ thời gian đổ iodophor lên tay mình, lại đổ lên vết thương của Ngô Ngọc nương.

Không có cách nào, chỉ có thể như vậy để khử độc. Làm xong những việc này, Chu mẫu đã mang nến và kim khâu tới.

Chu Kiều Kiều khử độc toàn bộ kim khâu, sau đó bắt đầu khâu vết thương.

Nàng chưa bao giờ làm việc này, chỉ là nhìn trên TV, cho nên, hai tay của nàng dường như có chút không nghe sai khiến, nhưng nàng cố gắng để mình trấn tĩnh.

“Ngươi… ngươi làm như vậy thì làm sao?”

Giọng nói của Chu mẫu khi nói chuyện vẫn đang run rẩy.

Chu Kiều Kiều: “Các người còn có cách nào tốt hơn sao?”

Chu mẫu không nói gì nữa. Chu phụ bên cạnh cũng xoa xoa tay nhìn Chu Kiều Kiều đầy khẩn trương.

Chu Đại Sơn nước mắt chảy xuống càng nhiều.

Hai tay hai chân của hắn, sớm đã run rẩy không ngừng. Người bên ngoài vây xem còn đang chất vấn Chu Kiều Kiều.

“Nàng ta đang làm gì? Chẳng lẽ muốn thừa cơ hội làm c.h.ế.t đại tẩu của mình sao?”

“Làm c.h.ế.t Ngô thị thì có lợi lộc gì cho nàng?”

“Như vậy Chu gia sẽ không còn ai cự tuyệt giúp nàng nữa.”

“Đúng vậy, ngươi nói như vậy, ta thấy rất có khả năng, vậy Chu gia mấy người sẽ không ngăn cản sao?”

“Ngăn cản cái gì? Không thấy bọn họ đều rất nghe lời Chu Kiều Kiều sao? Ai… đáng thương Ngô thị quá.”

Chu Kiều Kiều trong tai hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài, nàng chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống.

Đinh tai nhức óc.

Cây kim nhỏ trong tay nàng xuyên qua vết thương của Ngô Ngọc nương, trên trán nàng những giọt mồ hôi lập tức muốn rơi xuống.

Lúc này, có người dùng khăn lau đi những giọt mồ hôi trên trán nàng.

“Đừng sợ, trấn tĩnh.”

Chu mẫu mặc dù sợ hãi, giọng nói run rẩy, nhưng vẫn cổ vũ Chu Kiều Kiều.

Nàng không biết nữ nhi vì sao lại có những thứ này. Nhưng nàng biết, nữ nhi lúc này cần được cổ vũ.

Chu Kiều Kiều rất nhanh đã hoàn thành việc khâu vết thương.

Mọi người thấy vết thương bắt đầu chảy m.á.u ít đi, nhao nhao thay đổi thái độ.
 
 

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… “Thật sự là tai họa, Ngọc nương thật sự là khổ tám đời mới gặp phải một cô em chồng thế này.”Chu Kiều Kiều nghe những lời mắng c.h.ử.i của bọn họ, trong lòng cảm thấy khó chịu.Nếu không phải luật pháp Đại Tề không cho phép dân chúng di chuyển tùy tiện trừ khi có tình huống đặc biệt, nàng đã tùy tiện tìm một hang núi để ở, chứ không về thôn Chu Gia để bị người người chỉ trỏ.Nhưng mà… không có cách nào.Nàng chỉ có thể trước vào nhà đã rồi nói.Trong phòng Chu gia.Ngô Ngọc nương nằm trên mặt đất, trên trán một vết thương dài bằng ngón tay đã lật da, nhìn đã thấy sợ, đến bây giờ vẫn còn đang chảy máu.Những người khác trong Chu gia bên cạnh căn bản không dám động vào Ngô Ngọc nương.Chu Đại Sơn gấp đến đỏ cả mắt, Chu phụ đi đi lại lại trong phòng, Chu mẫu chỉ biết quỳ bên cạnh Ngô Ngọc nương mà khóc.Chu Tiểu Diệu không có ở đây, hẳn là đã đi mời đại phu.Chu Kiều Kiều lập tức đi tới, một tay móc vào trong ngực, thực chất là lấy ra một bình iodophor và một bình Vân Nam bạch d.ư.ợ.c mua từ Không Gian.Lấy ra hai bình thuốc, nàng lập tức nói với Chu mẫu: “Đi lấy kim khâu, nến đến đây, nhanh lên!”Chu mẫu còn chưa kịp phản ứng. Bị Chu Kiều Kiều quát đến nỗi thân thể run lên.Tuyền Lê“Muốn… muốn làm gì?”Chu Kiều Kiều không kiên nhẫn giải thích: “Cứu nàng, nhanh lên, không thì chờ đại phu đến, nàng có c.h.ế.t cũng là c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.”Chu mẫu run rẩy đứng dậy. Chu Kiều Kiều trong tai nghe thấy một âm thanh nhỏ.Nàng chau mày nhìn lại, chỉ thấy hóa ra là Chu Đại Sơn đang lẩm bẩm trong miệng: “Ta không cố ý đâu… Ta không có ngờ nàng thật sự dám lao vào…”“Ta cho là nàng không dám, ta chỉ là dọa nàng thôi.”“Vì sao… sao lại biến thành thế này…”Hắn trong mắt đều là hối hận, hung hăng tự tát vào mặt mình hai cái.Âm thanh đó rất vang dội. Chu Kiều Kiều trong lòng thở dài nhẹ một tiếng.Nhưng tạm thời không quản được hắn, chỉ cúi đầu tranh thủ thời gian đổ iodophor lên tay mình, lại đổ lên vết thương của Ngô Ngọc nương.Không có cách nào, chỉ có thể như vậy để khử độc. Làm xong những việc này, Chu mẫu đã mang nến và kim khâu tới.Chu Kiều Kiều khử độc toàn bộ kim khâu, sau đó bắt đầu khâu vết thương.Nàng chưa bao giờ làm việc này, chỉ là nhìn trên TV, cho nên, hai tay của nàng dường như có chút không nghe sai khiến, nhưng nàng cố gắng để mình trấn tĩnh.“Ngươi… ngươi làm như vậy thì làm sao?”Giọng nói của Chu mẫu khi nói chuyện vẫn đang run rẩy.Chu Kiều Kiều: “Các người còn có cách nào tốt hơn sao?”Chu mẫu không nói gì nữa. Chu phụ bên cạnh cũng xoa xoa tay nhìn Chu Kiều Kiều đầy khẩn trương.Chu Đại Sơn nước mắt chảy xuống càng nhiều.Hai tay hai chân của hắn, sớm đã run rẩy không ngừng. Người bên ngoài vây xem còn đang chất vấn Chu Kiều Kiều.“Nàng ta đang làm gì? Chẳng lẽ muốn thừa cơ hội làm c.h.ế.t đại tẩu của mình sao?”“Làm c.h.ế.t Ngô thị thì có lợi lộc gì cho nàng?”“Như vậy Chu gia sẽ không còn ai cự tuyệt giúp nàng nữa.”“Đúng vậy, ngươi nói như vậy, ta thấy rất có khả năng, vậy Chu gia mấy người sẽ không ngăn cản sao?”“Ngăn cản cái gì? Không thấy bọn họ đều rất nghe lời Chu Kiều Kiều sao? Ai… đáng thương Ngô thị quá.”Chu Kiều Kiều trong tai hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài, nàng chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống.Đinh tai nhức óc.Cây kim nhỏ trong tay nàng xuyên qua vết thương của Ngô Ngọc nương, trên trán nàng những giọt mồ hôi lập tức muốn rơi xuống.Lúc này, có người dùng khăn lau đi những giọt mồ hôi trên trán nàng.“Đừng sợ, trấn tĩnh.”Chu mẫu mặc dù sợ hãi, giọng nói run rẩy, nhưng vẫn cổ vũ Chu Kiều Kiều.Nàng không biết nữ nhi vì sao lại có những thứ này. Nhưng nàng biết, nữ nhi lúc này cần được cổ vũ.Chu Kiều Kiều rất nhanh đã hoàn thành việc khâu vết thương.Mọi người thấy vết thương bắt đầu chảy m.á.u ít đi, nhao nhao thay đổi thái độ.    

Chương 24