“Chuyến bay CZ6513 sắp hạ cánh, xin quý khách vui lòng chuẩn bị.” Giọng nữ phát thanh viên dịu dàng vang lên trong sân bay. Một chiếc máy bay lướt qua những tầng mây, chốc lát sau đã tiếp đất an toàn. Máy bay vừa hạ cánh, Kỷ Hoài Xuyên đã bật điện thoại. Thấy có vài cuộc gọi nhỡ, anh vừa gọi lại vừa rảo bước đi về phía trước. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói cực kỳ phấn khích vang lên: “Anh, anh đến rồi à?” Kỷ Hoài Xuyên ừ một tiếng, trên gương mặt anh tuấn lạnh lùng thoáng hiện lên nụ cười: “Em thì sao, vẫn chưa tới?” “Đâu có… Em sai rồi, em sai rồi. Anh chờ em một lát, gặp nhau ở cửa T3 nhé… Hoặc là anh cứ đi ra ngoài đi, em đang trên đường, sắp tới rồi.” Trợ lý Chu Nguyên một mình kéo hai chiếc vali hành lý, ông chủ chân dài bước đi nhanh thoăn thoắt, cậu phải chật vật lắm mới đuổi kịp. Tiện thể nghe lỏm được cuộc điện thoại, cậu thầm cảm thán: Kỷ tổng đối xử với cô Trình vẫn tốt như xưa. Kỷ Hoài Xuyên cúp máy, đi ra khỏi sảnh sân bay, đứng đó một lúc lâu. Mái hiên đằng xa còn…
Chương 59: Ngoại truyện
Ngàn Vạn Nụ Hôn Trao EmTác giả: Chu Minh ĐìnhTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Chuyến bay CZ6513 sắp hạ cánh, xin quý khách vui lòng chuẩn bị.” Giọng nữ phát thanh viên dịu dàng vang lên trong sân bay. Một chiếc máy bay lướt qua những tầng mây, chốc lát sau đã tiếp đất an toàn. Máy bay vừa hạ cánh, Kỷ Hoài Xuyên đã bật điện thoại. Thấy có vài cuộc gọi nhỡ, anh vừa gọi lại vừa rảo bước đi về phía trước. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói cực kỳ phấn khích vang lên: “Anh, anh đến rồi à?” Kỷ Hoài Xuyên ừ một tiếng, trên gương mặt anh tuấn lạnh lùng thoáng hiện lên nụ cười: “Em thì sao, vẫn chưa tới?” “Đâu có… Em sai rồi, em sai rồi. Anh chờ em một lát, gặp nhau ở cửa T3 nhé… Hoặc là anh cứ đi ra ngoài đi, em đang trên đường, sắp tới rồi.” Trợ lý Chu Nguyên một mình kéo hai chiếc vali hành lý, ông chủ chân dài bước đi nhanh thoăn thoắt, cậu phải chật vật lắm mới đuổi kịp. Tiện thể nghe lỏm được cuộc điện thoại, cậu thầm cảm thán: Kỷ tổng đối xử với cô Trình vẫn tốt như xưa. Kỷ Hoài Xuyên cúp máy, đi ra khỏi sảnh sân bay, đứng đó một lúc lâu. Mái hiên đằng xa còn… 1. “Danh phận” chính thứcSau khi Sở Thác gật đầu đồng ý “tái hôn” (lần này là thật 100%), Kỷ Hoài Xuyên như biến thành một người khác. Anh không còn là vị tổng tài lạnh lùng, “ngàn năm không đổi sắc mặt” nữa, mà trở thành một ông chồng bám vợ đại tài.Một buổi sáng cuối tuần, Sở Thác đang cuộn mình trong chăn ngủ nướng thì cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán. Cô lầm bầm: — Kỷ Hoài Xuyên, hôm nay là thứ Bảy, anh để em ngủ thêm chút đi.Người đàn ông kia khẽ cười, giọng nói trầm thấp quyến rũ bên tai cô: — Bà Kỷ, dậy thôi. Hôm nay chúng ta phải về nhà bố mẹ em. Anh đã chuẩn bị xong quà cáp hết rồi.Sở Thác hé mắt nhìn, thấy anh đã mặc quần áo chỉnh tề, tinh thần sảng khoái, trong khi cô thì rã rời vì “thù lao” mà anh đòi đêm qua. Cô hừ hừ: — Anh đúng là đồ lừa đảo. Trước đây ai bảo anh thanh tâm quả dục, ai bảo anh là đóa hoa cao lãnh?Kỷ Hoài Xuyên không giận mà còn bao dung ôm lấy cô cả người lẫn chăn: — Đó là vì trước đây chưa gặp đúng người. Đối với em, anh vĩnh viễn không thể “thanh tâm” được.2. Buổi ra mắt “nghiêm túc”Khác với không khí căng thẳng của lần “kết hôn giả”, lần này Kỷ Hoài Xuyên đến nhà họ Sở với một tư thế hoàn toàn khác. Anh không chỉ mang theo những món quà đắt tiền mà còn mang theo cả sự thành khẩn nhất.Ông Sở Bác Văn vốn định làm khó con rể một chút, nhưng nhìn thấy Kỷ Hoài Xuyên tỉ mỉ bóc tôm cho con gái mình, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều, ông cũng chỉ biết thở dài rồi nâng ly: — Thôi được rồi, cậu Kỷ, tôi giao con gái cho cậu. Nếu để nó chịu uất ức, tôi nhất định sẽ không bỏ qua đâu.Kỷ Hoài Xuyên đứng dậy, trịnh trọng uống cạn ly rượu: — Bố, bố cứ yên tâm. Cả đời này, cô ấy là báu vật duy nhất của con.Ở góc bàn, cậu nhóc Sở Viễn vỗ tay reo hò: — A! Vậy là dượng nhỏ sẽ không bao giờ để cô rời đi nữa đúng không ạ? Cháu sắp có em em để chơi cùng chưa?Câu hỏi ngây ngô của thằng bé làm Sở Thác đỏ bừng mặt, còn Kỷ Hoài Xuyên thì nhướng mày cười đầy ẩn ý: — Tiểu Viễn cứ đợi nhé, dượng sẽ cố gắng hết sức.3. Bí mật của Kỷ tổngMột lần, khi dọn dẹp phòng sách của Kỷ Hoài Xuyên, Sở Thác tình cờ tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ khóa kín. Tò mò, cô hỏi xin chìa khóa và anh đã mỉm cười đưa cho cô.Bên trong không phải là tài liệu kinh doanh quan trọng, mà là những mẩu tin báo cũ từ nhiều năm trước — tất cả đều là những bài viết đầu tay của cô khi còn là thực tập sinh. Thậm chí còn có một tấm ảnh cũ kỹ, chụp bóng lưng của cô khi cô đang mỉm cười rạng rỡ dưới ánh trăng tại thị trấn nhỏ năm ấy.Sở Thác lặng người. Hóa ra, khi cô còn chưa biết anh là ai, anh đã lặng lẽ dõi theo từng bước chân cô, giữ gìn từng mẩu ký ức nhỏ nhất về cô như một báu vật.Kỷ Hoài Xuyên từ sau lưng ôm lấy cô, cằm tựa lên vai cô: — Anh đã nói rồi mà, em là người đã thắp sáng hành tinh của anh. Cảm ơn em vì đã chịu quay lại và ở lại nơi này.Sở Thác xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, nụ cười ngọt ngào như mật: — Vậy thì Kỷ tiên sinh, từ nay về sau, hành tinh của anh sẽ luôn có ánh mặt trời, không bao giờ lạnh lẽo nữa.Hành trình của họ khép lại bằng một cuộc sống đầy ắp tiếng cười và sự thấu hiểu. Kỷ Hoài Xuyên đã học được cách nói lời yêu, còn Sở Thác đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất cho tâm hồn tự do của mình.
1. “Danh phận” chính thức
Sau khi Sở Thác gật đầu đồng ý “tái hôn” (lần này là thật 100%), Kỷ Hoài Xuyên như biến thành một người khác. Anh không còn là vị tổng tài lạnh lùng, “ngàn năm không đổi sắc mặt” nữa, mà trở thành một ông chồng bám vợ đại tài.
Một buổi sáng cuối tuần, Sở Thác đang cuộn mình trong chăn ngủ nướng thì cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán. Cô lầm bầm: —
Kỷ Hoài Xuyên, hôm nay là thứ Bảy, anh để em ngủ thêm chút đi.
Người đàn ông kia khẽ cười, giọng nói trầm thấp quyến rũ bên tai cô: —
Bà Kỷ, dậy thôi. Hôm nay chúng ta phải về nhà bố mẹ em. Anh đã chuẩn bị xong quà cáp hết rồi.
Sở Thác hé mắt nhìn, thấy anh đã mặc quần áo chỉnh tề, tinh thần sảng khoái, trong khi cô thì rã rời vì “thù lao” mà anh đòi đêm qua. Cô hừ hừ: —
Anh đúng là đồ lừa đảo. Trước đây ai bảo anh thanh tâm quả dục, ai bảo anh là đóa hoa cao lãnh?
Kỷ Hoài Xuyên không giận mà còn bao dung ôm lấy cô cả người lẫn chăn: —
Đó là vì trước đây chưa gặp đúng người. Đối với em, anh vĩnh viễn không thể “thanh tâm” được.
2. Buổi ra mắt “nghiêm túc”
Khác với không khí căng thẳng của lần “kết hôn giả”, lần này Kỷ Hoài Xuyên đến nhà họ Sở với một tư thế hoàn toàn khác. Anh không chỉ mang theo những món quà đắt tiền mà còn mang theo cả sự thành khẩn nhất.
Ông Sở Bác Văn vốn định làm khó con rể một chút, nhưng nhìn thấy Kỷ Hoài Xuyên tỉ mỉ bóc tôm cho con gái mình, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều, ông cũng chỉ biết thở dài rồi nâng ly: —
Thôi được rồi, cậu Kỷ, tôi giao con gái cho cậu. Nếu để nó chịu uất ức, tôi nhất định sẽ không bỏ qua đâu.
Kỷ Hoài Xuyên đứng dậy, trịnh trọng uống cạn ly rượu: —
Bố, bố cứ yên tâm. Cả đời này, cô ấy là báu vật duy nhất của con.
Ở góc bàn, cậu nhóc Sở Viễn vỗ tay reo hò: —
A! Vậy là dượng nhỏ sẽ không bao giờ để cô rời đi nữa đúng không ạ? Cháu sắp có em em để chơi cùng chưa?
Câu hỏi ngây ngô của thằng bé làm Sở Thác đỏ bừng mặt, còn Kỷ Hoài Xuyên thì nhướng mày cười đầy ẩn ý: —
Tiểu Viễn cứ đợi nhé, dượng sẽ cố gắng hết sức.
3. Bí mật của Kỷ tổng
Một lần, khi dọn dẹp phòng sách của Kỷ Hoài Xuyên, Sở Thác tình cờ tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ khóa kín. Tò mò, cô hỏi xin chìa khóa và anh đã mỉm cười đưa cho cô.
Bên trong không phải là tài liệu kinh doanh quan trọng, mà là những mẩu tin báo cũ từ nhiều năm trước — tất cả đều là những bài viết đầu tay của cô khi còn là thực tập sinh. Thậm chí còn có một tấm ảnh cũ kỹ, chụp bóng lưng của cô khi cô đang mỉm cười rạng rỡ dưới ánh trăng tại thị trấn nhỏ năm ấy.
Sở Thác lặng người. Hóa ra, khi cô còn chưa biết anh là ai, anh đã lặng lẽ dõi theo từng bước chân cô, giữ gìn từng mẩu ký ức nhỏ nhất về cô như một báu vật.
Kỷ Hoài Xuyên từ sau lưng ôm lấy cô, cằm tựa lên vai cô: —
Anh đã nói rồi mà, em là người đã thắp sáng hành tinh của anh. Cảm ơn em vì đã chịu quay lại và ở lại nơi này.
Sở Thác xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, nụ cười ngọt ngào như mật: —
Vậy thì Kỷ tiên sinh, từ nay về sau, hành tinh của anh sẽ luôn có ánh mặt trời, không bao giờ lạnh lẽo nữa.
Hành trình của họ khép lại bằng một cuộc sống đầy ắp tiếng cười và sự thấu hiểu. Kỷ Hoài Xuyên đã học được cách nói lời yêu, còn Sở Thác đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất cho tâm hồn tự do của mình.
Ngàn Vạn Nụ Hôn Trao EmTác giả: Chu Minh ĐìnhTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Chuyến bay CZ6513 sắp hạ cánh, xin quý khách vui lòng chuẩn bị.” Giọng nữ phát thanh viên dịu dàng vang lên trong sân bay. Một chiếc máy bay lướt qua những tầng mây, chốc lát sau đã tiếp đất an toàn. Máy bay vừa hạ cánh, Kỷ Hoài Xuyên đã bật điện thoại. Thấy có vài cuộc gọi nhỡ, anh vừa gọi lại vừa rảo bước đi về phía trước. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói cực kỳ phấn khích vang lên: “Anh, anh đến rồi à?” Kỷ Hoài Xuyên ừ một tiếng, trên gương mặt anh tuấn lạnh lùng thoáng hiện lên nụ cười: “Em thì sao, vẫn chưa tới?” “Đâu có… Em sai rồi, em sai rồi. Anh chờ em một lát, gặp nhau ở cửa T3 nhé… Hoặc là anh cứ đi ra ngoài đi, em đang trên đường, sắp tới rồi.” Trợ lý Chu Nguyên một mình kéo hai chiếc vali hành lý, ông chủ chân dài bước đi nhanh thoăn thoắt, cậu phải chật vật lắm mới đuổi kịp. Tiện thể nghe lỏm được cuộc điện thoại, cậu thầm cảm thán: Kỷ tổng đối xử với cô Trình vẫn tốt như xưa. Kỷ Hoài Xuyên cúp máy, đi ra khỏi sảnh sân bay, đứng đó một lúc lâu. Mái hiên đằng xa còn… 1. “Danh phận” chính thứcSau khi Sở Thác gật đầu đồng ý “tái hôn” (lần này là thật 100%), Kỷ Hoài Xuyên như biến thành một người khác. Anh không còn là vị tổng tài lạnh lùng, “ngàn năm không đổi sắc mặt” nữa, mà trở thành một ông chồng bám vợ đại tài.Một buổi sáng cuối tuần, Sở Thác đang cuộn mình trong chăn ngủ nướng thì cảm nhận được một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán. Cô lầm bầm: — Kỷ Hoài Xuyên, hôm nay là thứ Bảy, anh để em ngủ thêm chút đi.Người đàn ông kia khẽ cười, giọng nói trầm thấp quyến rũ bên tai cô: — Bà Kỷ, dậy thôi. Hôm nay chúng ta phải về nhà bố mẹ em. Anh đã chuẩn bị xong quà cáp hết rồi.Sở Thác hé mắt nhìn, thấy anh đã mặc quần áo chỉnh tề, tinh thần sảng khoái, trong khi cô thì rã rời vì “thù lao” mà anh đòi đêm qua. Cô hừ hừ: — Anh đúng là đồ lừa đảo. Trước đây ai bảo anh thanh tâm quả dục, ai bảo anh là đóa hoa cao lãnh?Kỷ Hoài Xuyên không giận mà còn bao dung ôm lấy cô cả người lẫn chăn: — Đó là vì trước đây chưa gặp đúng người. Đối với em, anh vĩnh viễn không thể “thanh tâm” được.2. Buổi ra mắt “nghiêm túc”Khác với không khí căng thẳng của lần “kết hôn giả”, lần này Kỷ Hoài Xuyên đến nhà họ Sở với một tư thế hoàn toàn khác. Anh không chỉ mang theo những món quà đắt tiền mà còn mang theo cả sự thành khẩn nhất.Ông Sở Bác Văn vốn định làm khó con rể một chút, nhưng nhìn thấy Kỷ Hoài Xuyên tỉ mỉ bóc tôm cho con gái mình, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều, ông cũng chỉ biết thở dài rồi nâng ly: — Thôi được rồi, cậu Kỷ, tôi giao con gái cho cậu. Nếu để nó chịu uất ức, tôi nhất định sẽ không bỏ qua đâu.Kỷ Hoài Xuyên đứng dậy, trịnh trọng uống cạn ly rượu: — Bố, bố cứ yên tâm. Cả đời này, cô ấy là báu vật duy nhất của con.Ở góc bàn, cậu nhóc Sở Viễn vỗ tay reo hò: — A! Vậy là dượng nhỏ sẽ không bao giờ để cô rời đi nữa đúng không ạ? Cháu sắp có em em để chơi cùng chưa?Câu hỏi ngây ngô của thằng bé làm Sở Thác đỏ bừng mặt, còn Kỷ Hoài Xuyên thì nhướng mày cười đầy ẩn ý: — Tiểu Viễn cứ đợi nhé, dượng sẽ cố gắng hết sức.3. Bí mật của Kỷ tổngMột lần, khi dọn dẹp phòng sách của Kỷ Hoài Xuyên, Sở Thác tình cờ tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ khóa kín. Tò mò, cô hỏi xin chìa khóa và anh đã mỉm cười đưa cho cô.Bên trong không phải là tài liệu kinh doanh quan trọng, mà là những mẩu tin báo cũ từ nhiều năm trước — tất cả đều là những bài viết đầu tay của cô khi còn là thực tập sinh. Thậm chí còn có một tấm ảnh cũ kỹ, chụp bóng lưng của cô khi cô đang mỉm cười rạng rỡ dưới ánh trăng tại thị trấn nhỏ năm ấy.Sở Thác lặng người. Hóa ra, khi cô còn chưa biết anh là ai, anh đã lặng lẽ dõi theo từng bước chân cô, giữ gìn từng mẩu ký ức nhỏ nhất về cô như một báu vật.Kỷ Hoài Xuyên từ sau lưng ôm lấy cô, cằm tựa lên vai cô: — Anh đã nói rồi mà, em là người đã thắp sáng hành tinh của anh. Cảm ơn em vì đã chịu quay lại và ở lại nơi này.Sở Thác xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, nụ cười ngọt ngào như mật: — Vậy thì Kỷ tiên sinh, từ nay về sau, hành tinh của anh sẽ luôn có ánh mặt trời, không bao giờ lạnh lẽo nữa.Hành trình của họ khép lại bằng một cuộc sống đầy ắp tiếng cười và sự thấu hiểu. Kỷ Hoài Xuyên đã học được cách nói lời yêu, còn Sở Thác đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất cho tâm hồn tự do của mình.