Hà Dụ đứng trước cổng nhà tù An Phủ, không quay đầu lại. Cậu nghe thấy tiếng cửa sắt sau lưng nặng nề đóng lại, gần như khiến cậu có một thoáng muốn quay lại nhìn nơi mình đã ở suốt hơn hai năm qua, nhưng cuối cùng vẫn kìm được. Nơi này không thể quay đầu lại, phía trước là một con đường thẳng tắp, kéo dài về phía xa, nơi đó mới là nơi cậu cần đến. Hà Dụ không vội rời đi. Cậu ngồi xổm không xa cổng nhà tù, lặng lẽ hút một điếu thuốc. Điếu thuốc này là do viên quản ngục, quản lý cậu suốt hai năm đưa cho trước khi rời đi. Chỉ có một điếu, được cậu cất trong túi áo khoác, đến tận bây giờ mới có dịp ngồi xuống chậm rãi thưởng thức. Không phải loại thuốc lá ngon, nhưng từ trước đến nay Hà Dụ cũng chưa từng hút loại nào quá tốt. Khói thuốc nồng nàn được cậu hít vào phổi rồi chậm rãi nhả ra, như thể là một sự gột rửa, khiến cả người cậu cảm thấy tỉnh táo hơn. Hà Dụ đã sống ở đây hơn hai năm, nhưng chưa từng có cơ hội ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài nhà tù An Phủ. Khi tòa tuyên án xong, cậu…
Tác giả: