Lúc Triều Tịch thức dậy, mặt trời đã treo cao trên đỉnh đầu. Giường nằm đối diện cửa sổ sát đất cực lớn, nắng mùa hè lại gay gắt, thế nên tấm rèm voan trắng mỏng tang chẳng cản nổi chút nhiệt nào. Bên trên cửa sổ là điều hòa phả khí lạnh, hai luồng khí đối nghịch khẽ va chạm, thoắt cái, luồng khí màu trắng sữa đã bị bụi bặm nuốt chửng. Chẳng bao lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Triều Tịch không lên tiếng. Bỗng, điện thoại đặt trên tủ đầu giường reo vang. Triều Tịch bắt máy, tiếng hít thở dồn dập vọng ra từ điện thoại. Triều Tịch biết người kia đang chờ cô mở miệng, cô mở loa ngoài, thả điện thoại về lại tủ đầu giường, sau đó vén chăn qua một bên, bước xuống giường. Chăn ga cọ xát, tạo nên âm thanh sột soạt. Giang Yên cẩn thận hỏi dò: "Chị Triều Tịch?" "Ừ." Cô vừa mới tỉnh, vẫn còn nặng giọng mũi. Giang Yên khẽ thở phào: "Cuối cùng chị cũng tỉnh." Triều Tịch khẽ "ừ" thêm tiếng nữa, chẳng mấy quan tâm. Cô đi vòng qua chiếc ghế sô pha mang phong cách đơn giản nhưng…
Tác giả: