Tháng Chín, dư âm của cái nóng vẫn còn sót lại. Chỉ cần tiến gần đến bên cửa sổ sát đất, một luồng hơi nóng liền phả vào mặt, kèm theo đó là mùi hắc từ lớp nhựa đường trên đường lớn, khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Trong một căn phòng làm việc không lớn lắm, có khoảng sáu bảy người ngồi rải rác. Ai nấy đều mang vẻ mặt không vui, bầu không khí trong phòng ngột ngạt, đè nén. Thư ký lặng lẽ rót thêm trà cho từng người, tiếng nước chảy vang lên chói tai, tựa như sấm sét giữa đêm khuya. Không biết là ai lên tiếng trước, giọng nói đầy bực dọc: "Giữa trời nóng thế này mà lại pha trà nóng như vậy, làm ăn kiểu gì thế?" Tiếng chất vấn vừa vang lên, như lửa rớt xuống bụi cỏ khô, khiến bầu không khí vốn đã ngột ngạt càng thêm căng thẳng. Thư ký không dám lên tiếng, bỗng nghe thấy có người bên cạnh nói: "Trà vốn dĩ phải pha bằng nước nóng." Giọng nói trầm thấp, trong trẻo: "Phong Nhất Nhiên, anh bình tĩnh chút đi." Thư ký ngẩng lên nhìn, phát hiện người vừa lên tiếng là một chàng trai rất trẻ.…

Truyện chữ