“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…
Chương 43
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Miên Miên, “A, không phải là mèo rừng sao, vậy chúng ta chẳng phải là nuôi về sau cũng phải trả cho người khác.”“Nếu chủ nhân của nó tìm đến, chúng ta đương nhiên phải trả nó lại cho người ta.”Miên Miên cùng Nam Nhi đều rất khó chịu, các nàng rất thích con mèo này.Lúc này, hàng rào bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập mạnh, “Chu Kiều Kiều! Ngươi đi ra cho ta!”Chu Kiều Kiều nhìn ra ngoài theo tiếng gọi, chỉ thấy Chu Tiểu Diệu đứng sừng sững ở cửa ra vào với khí thế hung hăng.Chu Kiều Kiều trong lòng hơi lo lắng.Không tốt, chẳng lẽ là Chu Thành…Nàng không quan tâm thái độ không tốt của Chu Tiểu Diệu, chỉ lo lắng cho Chu Thành.Nàng lập tức đi tới, lo lắng hỏi: “Có phải là Chu Thành bị làm sao không?”Chu Tiểu Diệu không nói gì, trực tiếp vung một cái tát vào mặt Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát, nàng còn chưa kịp phản ứng, đã bị Chu Tiểu Diệu chỉ vào mũi mắng.“Lòng dạ ngươi thật quá đen tối, tại sao như vậy? Thành Nhi một mực coi ngươi là cô cô, một mực kính trọng ngươi, tại sao ngươi lại muốn hại hắn như vậy?”Chu Kiều Kiều gần như không tìm thấy thanh âm của mình, run rẩy hỏi: “Hắn… Sao rồi?”Chẳng lẽ đã c.h.ế.t? “Sao rồi? Hắn suýt chút nữa đã c.h.ế.t… Đại phu nói, hắn ăn con cua ngươi đưa, cho nên suýt chút nữa đã c.h.ế.t! Chu Kiều Kiều, ngươi có phải là… Ngươi… Ngươi đ.á.n.h ta?”Lần này, đến lượt Chu Tiểu Diệu nhìn Chu Kiều Kiều với vẻ không thể tin nổi.Chu Kiều Kiều ánh mắt lạnh lùng, lời nói ra như độc địa bình thường: “Ta không hiểu rõ tình trạng thân thể của Thành Nhi, không biết hắn không thể ăn cua, các ngươi chăm sóc hắn mỗi ngày, cũng không biết sao?Chính các ngươi không chú ý, xảy ra chuyện lại trách ta? Thật sự là buồn cười.”Chu Kiều Kiều vừa mới bị dọa sợ, còn tưởng rằng Chu Thành đã c.h.ế.t…Dọa đến mức giờ tim nàng còn đập thình thịch như s.ú.n.g máy.Hơn nữa… Hắn thế mà đ.á.n.h mình.Từ nhỏ đến lớn, người nhị ca này là người nguyên chủ ghét nhất.Mỗi lần nguyên chủ trở về cầm đồ vật, nhẹ thì bị nhị ca châm chọc khiêu khích, nặng thì có một lần Chu Kiều Kiều trộm lấy hai cân gạo của cha nương khi đại ca và đại tẩu không có ở nhà, hắn vừa lúc trở về nhìn thấy, liền đá Chu Kiều Kiều một cước.Chỉ một cước đó, đã khiến bắp chân nàng bị trật khớp, đi lại khập khiễng hơn nửa tháng.Vì vậy, nàng đối với cha nương, đại ca, đại tẩu hổ thẹn, đối với Thành Nhi đau lòng, duy chỉ có đối với người nhị ca này không có một chút tình cảm nào.“Chu Kiều Kiều, ngươi còn dám giảo biện, ta thấy ngươi chính là cố ý. Ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi…”Chu Tiểu Diệu lập tức cúi đầu nhặt hòn đá trên mặt đất lên, giơ tay muốn đ.á.n.h Chu Kiều Kiều.Tuyền LêChu Kiều Kiều vội vàng lùi lại, nhưng đã không kịp.Chu Tiểu Diệu một tay bắt lấy bả vai Chu Kiều Kiều, hung hăng nắm chặt.Cơn đau kịch liệt truyền đến bả vai, Chu Kiều Kiều nghiến chặt răng.Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong mắt Chu Tiểu Diệu bốc hừng hực lửa giân, hận ý nồng đậm, đó là ý muốn g.i.ế.c nàng một cách tàn nhẫn.Mắt thấy hòn đá sắp rơi vào trán mình, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Kiều Kiều nhấc chân dùng sức đá vào hạ bộ của Chu Tiểu Diệu.Cho dù vậy, hòn đá vẫn rơi vào trán nàng, lập tức khiến nàng đau đớn toàn thân.Chu Tiểu Diệu cũng ôm lấy hạ bộ ngồi xổm trên mặt đất.“Nương… Ô ô ô nương có sao không…”“Nương, người không sao chứ?”Hai đứa bé bị dọa sợ, vội vàng chạy tới, một bên một cái kéo cánh tay Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều đưa tay vuốt lên trán.Còn tốt, không có chảy máu, nhưng sờ vào đã thấy một cục u rõ ràng.Chu Kiều Kiều tức giận đá thêm hai cước vào người Chu Tiểu Diệu.“Chính các ngươi phạm sai lầm, lại đến trách ta. Phế vật! Ngươi là nam nhân vô dụng nhất, uất ức nhất nhà họ Chu, tức giận thì chỉ biết trút lên người phụ nữ, phi!”
Miên Miên, “A, không phải là mèo rừng sao, vậy chúng ta chẳng phải là nuôi về sau cũng phải trả cho người khác.”
“Nếu chủ nhân của nó tìm đến, chúng ta đương nhiên phải trả nó lại cho người ta.”
Miên Miên cùng Nam Nhi đều rất khó chịu, các nàng rất thích con mèo này.
Lúc này, hàng rào bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập mạnh, “Chu Kiều Kiều! Ngươi đi ra cho ta!”
Chu Kiều Kiều nhìn ra ngoài theo tiếng gọi, chỉ thấy Chu Tiểu Diệu đứng sừng sững ở cửa ra vào với khí thế hung hăng.
Chu Kiều Kiều trong lòng hơi lo lắng.
Không tốt, chẳng lẽ là Chu Thành…
Nàng không quan tâm thái độ không tốt của Chu Tiểu Diệu, chỉ lo lắng cho Chu Thành.
Nàng lập tức đi tới, lo lắng hỏi: “Có phải là Chu Thành bị làm sao không?”
Chu Tiểu Diệu không nói gì, trực tiếp vung một cái tát vào mặt Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát, nàng còn chưa kịp phản ứng, đã bị Chu Tiểu Diệu chỉ vào mũi mắng.
“Lòng dạ ngươi thật quá đen tối, tại sao như vậy? Thành Nhi một mực coi ngươi là cô cô, một mực kính trọng ngươi, tại sao ngươi lại muốn hại hắn như vậy?”
Chu Kiều Kiều gần như không tìm thấy thanh âm của mình, run rẩy hỏi: “Hắn… Sao rồi?”
Chẳng lẽ đã c.h.ế.t? “Sao rồi? Hắn suýt chút nữa đã c.h.ế.t… Đại phu nói, hắn ăn con cua ngươi đưa, cho nên suýt chút nữa đã c.h.ế.t! Chu Kiều Kiều, ngươi có phải là… Ngươi… Ngươi đ.á.n.h ta?”
Lần này, đến lượt Chu Tiểu Diệu nhìn Chu Kiều Kiều với vẻ không thể tin nổi.
Chu Kiều Kiều ánh mắt lạnh lùng, lời nói ra như độc địa bình thường: “Ta không hiểu rõ tình trạng thân thể của Thành Nhi, không biết hắn không thể ăn cua, các ngươi chăm sóc hắn mỗi ngày, cũng không biết sao?
Chính các ngươi không chú ý, xảy ra chuyện lại trách ta? Thật sự là buồn cười.”
Chu Kiều Kiều vừa mới bị dọa sợ, còn tưởng rằng Chu Thành đã c.h.ế.t…
Dọa đến mức giờ tim nàng còn đập thình thịch như s.ú.n.g máy.
Hơn nữa… Hắn thế mà đ.á.n.h mình.
Từ nhỏ đến lớn, người nhị ca này là người nguyên chủ ghét nhất.
Mỗi lần nguyên chủ trở về cầm đồ vật, nhẹ thì bị nhị ca châm chọc khiêu khích, nặng thì có một lần Chu Kiều Kiều trộm lấy hai cân gạo của cha nương khi đại ca và đại tẩu không có ở nhà, hắn vừa lúc trở về nhìn thấy, liền đá Chu Kiều Kiều một cước.
Chỉ một cước đó, đã khiến bắp chân nàng bị trật khớp, đi lại khập khiễng hơn nửa tháng.
Vì vậy, nàng đối với cha nương, đại ca, đại tẩu hổ thẹn, đối với Thành Nhi đau lòng, duy chỉ có đối với người nhị ca này không có một chút tình cảm nào.
“Chu Kiều Kiều, ngươi còn dám giảo biện, ta thấy ngươi chính là cố ý. Ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi…”
Chu Tiểu Diệu lập tức cúi đầu nhặt hòn đá trên mặt đất lên, giơ tay muốn đ.á.n.h Chu Kiều Kiều.
Tuyền Lê
Chu Kiều Kiều vội vàng lùi lại, nhưng đã không kịp.
Chu Tiểu Diệu một tay bắt lấy bả vai Chu Kiều Kiều, hung hăng nắm chặt.
Cơn đau kịch liệt truyền đến bả vai, Chu Kiều Kiều nghiến chặt răng.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong mắt Chu Tiểu Diệu bốc hừng hực lửa giân, hận ý nồng đậm, đó là ý muốn g.i.ế.c nàng một cách tàn nhẫn.
Mắt thấy hòn đá sắp rơi vào trán mình, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Kiều Kiều nhấc chân dùng sức đá vào hạ bộ của Chu Tiểu Diệu.
Cho dù vậy, hòn đá vẫn rơi vào trán nàng, lập tức khiến nàng đau đớn toàn thân.
Chu Tiểu Diệu cũng ôm lấy hạ bộ ngồi xổm trên mặt đất.
“Nương… Ô ô ô nương có sao không…”
“Nương, người không sao chứ?”
Hai đứa bé bị dọa sợ, vội vàng chạy tới, một bên một cái kéo cánh tay Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều đưa tay vuốt lên trán.
Còn tốt, không có chảy máu, nhưng sờ vào đã thấy một cục u rõ ràng.
Chu Kiều Kiều tức giận đá thêm hai cước vào người Chu Tiểu Diệu.
“Chính các ngươi phạm sai lầm, lại đến trách ta. Phế vật! Ngươi là nam nhân vô dụng nhất, uất ức nhất nhà họ Chu, tức giận thì chỉ biết trút lên người phụ nữ, phi!”
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Miên Miên, “A, không phải là mèo rừng sao, vậy chúng ta chẳng phải là nuôi về sau cũng phải trả cho người khác.”“Nếu chủ nhân của nó tìm đến, chúng ta đương nhiên phải trả nó lại cho người ta.”Miên Miên cùng Nam Nhi đều rất khó chịu, các nàng rất thích con mèo này.Lúc này, hàng rào bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập mạnh, “Chu Kiều Kiều! Ngươi đi ra cho ta!”Chu Kiều Kiều nhìn ra ngoài theo tiếng gọi, chỉ thấy Chu Tiểu Diệu đứng sừng sững ở cửa ra vào với khí thế hung hăng.Chu Kiều Kiều trong lòng hơi lo lắng.Không tốt, chẳng lẽ là Chu Thành…Nàng không quan tâm thái độ không tốt của Chu Tiểu Diệu, chỉ lo lắng cho Chu Thành.Nàng lập tức đi tới, lo lắng hỏi: “Có phải là Chu Thành bị làm sao không?”Chu Tiểu Diệu không nói gì, trực tiếp vung một cái tát vào mặt Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát, nàng còn chưa kịp phản ứng, đã bị Chu Tiểu Diệu chỉ vào mũi mắng.“Lòng dạ ngươi thật quá đen tối, tại sao như vậy? Thành Nhi một mực coi ngươi là cô cô, một mực kính trọng ngươi, tại sao ngươi lại muốn hại hắn như vậy?”Chu Kiều Kiều gần như không tìm thấy thanh âm của mình, run rẩy hỏi: “Hắn… Sao rồi?”Chẳng lẽ đã c.h.ế.t? “Sao rồi? Hắn suýt chút nữa đã c.h.ế.t… Đại phu nói, hắn ăn con cua ngươi đưa, cho nên suýt chút nữa đã c.h.ế.t! Chu Kiều Kiều, ngươi có phải là… Ngươi… Ngươi đ.á.n.h ta?”Lần này, đến lượt Chu Tiểu Diệu nhìn Chu Kiều Kiều với vẻ không thể tin nổi.Chu Kiều Kiều ánh mắt lạnh lùng, lời nói ra như độc địa bình thường: “Ta không hiểu rõ tình trạng thân thể của Thành Nhi, không biết hắn không thể ăn cua, các ngươi chăm sóc hắn mỗi ngày, cũng không biết sao?Chính các ngươi không chú ý, xảy ra chuyện lại trách ta? Thật sự là buồn cười.”Chu Kiều Kiều vừa mới bị dọa sợ, còn tưởng rằng Chu Thành đã c.h.ế.t…Dọa đến mức giờ tim nàng còn đập thình thịch như s.ú.n.g máy.Hơn nữa… Hắn thế mà đ.á.n.h mình.Từ nhỏ đến lớn, người nhị ca này là người nguyên chủ ghét nhất.Mỗi lần nguyên chủ trở về cầm đồ vật, nhẹ thì bị nhị ca châm chọc khiêu khích, nặng thì có một lần Chu Kiều Kiều trộm lấy hai cân gạo của cha nương khi đại ca và đại tẩu không có ở nhà, hắn vừa lúc trở về nhìn thấy, liền đá Chu Kiều Kiều một cước.Chỉ một cước đó, đã khiến bắp chân nàng bị trật khớp, đi lại khập khiễng hơn nửa tháng.Vì vậy, nàng đối với cha nương, đại ca, đại tẩu hổ thẹn, đối với Thành Nhi đau lòng, duy chỉ có đối với người nhị ca này không có một chút tình cảm nào.“Chu Kiều Kiều, ngươi còn dám giảo biện, ta thấy ngươi chính là cố ý. Ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi…”Chu Tiểu Diệu lập tức cúi đầu nhặt hòn đá trên mặt đất lên, giơ tay muốn đ.á.n.h Chu Kiều Kiều.Tuyền LêChu Kiều Kiều vội vàng lùi lại, nhưng đã không kịp.Chu Tiểu Diệu một tay bắt lấy bả vai Chu Kiều Kiều, hung hăng nắm chặt.Cơn đau kịch liệt truyền đến bả vai, Chu Kiều Kiều nghiến chặt răng.Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy trong mắt Chu Tiểu Diệu bốc hừng hực lửa giân, hận ý nồng đậm, đó là ý muốn g.i.ế.c nàng một cách tàn nhẫn.Mắt thấy hòn đá sắp rơi vào trán mình, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Chu Kiều Kiều nhấc chân dùng sức đá vào hạ bộ của Chu Tiểu Diệu.Cho dù vậy, hòn đá vẫn rơi vào trán nàng, lập tức khiến nàng đau đớn toàn thân.Chu Tiểu Diệu cũng ôm lấy hạ bộ ngồi xổm trên mặt đất.“Nương… Ô ô ô nương có sao không…”“Nương, người không sao chứ?”Hai đứa bé bị dọa sợ, vội vàng chạy tới, một bên một cái kéo cánh tay Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều đưa tay vuốt lên trán.Còn tốt, không có chảy máu, nhưng sờ vào đã thấy một cục u rõ ràng.Chu Kiều Kiều tức giận đá thêm hai cước vào người Chu Tiểu Diệu.“Chính các ngươi phạm sai lầm, lại đến trách ta. Phế vật! Ngươi là nam nhân vô dụng nhất, uất ức nhất nhà họ Chu, tức giận thì chỉ biết trút lên người phụ nữ, phi!”