“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…
Chương 55
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Lúc trước hắn trên công đường nghe nàng nói những cái kia, luôn luôn lo lắng cho các nàng.Hiện tại tốt lắm.Hắn sau này cũng không cần phải lo lắng.Chu Kiều Kiều gật đầu, lần nữa nói sẽ cảm tạ bọn họ, sau đó mời hai người vào nhà ăn cơm.Trên bàn, ở giữa là canh gà rừng, còn có một món rau trộn rau diếp cá, thêm bên cạnh rau dại xào.Chu Kiều Kiều gọi Miên Miên qua nhà Vương thúc mua nửa cân rượu, cho mình cùng Tần Hữu, Thất thúc rót cho mỗi người một chén.Chu Kiều Kiều cầm chén rượu lên, hướng Thất thúc cùng Tần Hữu, “Hôm nay làm phiền Thất thúc cùng Tần đại nhân, nếu không phải có các ngươi hỗ trợ, ta còn không biết tới khi nào mới sửa xong nóc nhà.Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ta kính hai người một chén, các ngươi tùy ý.”Nói xong, trực tiếp một hơi uống cạn.Cảm giác cay xè lập tức tràn cổ họng và dạ dày của nàng.Nàng nhịn không được ‘tê a’ một tiếng.Qua ba tuần rượu, mấy người cũng nói chuyện trời đất đông tây rất vui vẻ, bất tri bất giác, trời cũng tối.Bởi vì Thất thúc thích uống rượu, trước khi hai người rời đi, Chu Kiều Kiều qua nhà Vương thẩm mua cho Thất thúc hai cân rượu để ông mang về uống.Lúc này, hai người Vương thúc cũng đang ăn cơm, cơm là gạo lứt, đồ ăn là cải trắng xào cùng canh thịt viên.Hai người thấy Chu Kiều Kiều đi qua, Vương thẩm lập tức đứng lên sờ nàng, “Ngươi cũng uống rượu? Ta còn tưởng rằng ngươi chỉ cho người quan sai kia cùng Thất thúc uống thôi chứ.”Chu Kiều Kiều bước chân hơi loạng choạng, giống lúc Vương thúc uống nhiều say rượu không khác biệt, bà liếc mắt liền nhìn ra.Chu Kiều Kiều gật đầu, ngón cái cùng ngón trỏ chụm lại, “Uống một chút xíu. Đúng rồi, ta là tới hỏi Vương thúc một chút, thúc ngâm rượu có bán không?”Vương thúc, “Quan sai kia hay Thất thúc muốn mua sao?”Chu Kiều Kiều cười cong mắt, “Thất thúc.”Vương thúc đứng lên, đi cân rượu cho nàng, “Rượu của ta mua giá mười lăm văn một cân, ngâm những d.ư.ợ.c liệu này là tự ta đào, không coi là tiền, ngươi cứ tùy ý cho ta mười lăm văn một cân.”Chu Kiều Kiều cao hứng gật đầu, “Đa tạ Vương thúc.”Vương thúc đưa cho nàng hai cân, Chu Kiều Kiều tiếp nhận rượu, “Sáng mai ta đem tiền sang trả thúc.”Vương thẩm đỡ nàng đi ra ngoài, “Được, không vôik.” Ra cửa, Vương thẩm thấy Vương thúc không có đi ra cùng, mới cười hì hì hỏi Chu Kiều Kiều, “Kiều Kiều, ngươi cùng thẩm nói thật, Tần quan sai kia, có phải là có ý tứ với ngươi không?”‘Khụ khụ khụ……’Chu Kiều Kiều kém chút bị nước miếng của mình sặc c.h.ế.t.Nàng sặc đến ch** n**c mắt.“Vương thẩm, thẩm nghĩ nhiều rồi, ta cùng Tần quan sai chỉ là bằng hữu.”Vương thẩm làm ra một bộ vẻ mặt‘Ngươi không cần giảo biện, ta đều hiểu’.Nhưng là vẫn nhắc nhở, “Bất quá ngươi vừa mới hòa ly mấy ngày, nếu cùng người khác cùng một chỗ thì không thích hợp, sẽ có lời ong tiếng ve bên ngoài, ít nhất cũng phải chờ hai năm lại tính sau, có biết không?”Chu Kiều Kiều hiện tại có chút đau đầu.Nàng vịn trán.Vương thẩm còn tưởng rằng là nàng uống nhiều nên đau đầu, ân cần nói, “Ngươi nhanh đi về đem rượu cho Thất thúc, chờ bọn họ rời đi, liền sớm đi nghỉ ngơi đi.”Chu Kiều Kiều chạy trối c.h.ế.t.“Thất thúc, hôm nay làm phiền thúc rồi.”Đưa hủ rượu cho Thất thúc cầm trong tay, hàn huyên vài câu, Tần Hữu cùng Thất thúc rời đi.Sau khi nhìn bọn họ đã đi xa, Chu Kiều Kiều đứng ở cửa ra vào Vương thẩm lúc ra ngoài đi tiểu nói mấy câu, lúc này mới chuẩn bị quay người trở về phòng.Nàng mới đi hai bước, lại đột nhiên nghe thấy một trận tiếng kêu tê tâm liệt phế .Tuyền LêChu Kiều Kiều nghi hoặc quay đầu, cho là mình uống nhiều nên nghe lầm.“Kiều Kiều, ngươi nghe thấy gì không?” Vương thẩm hỏi một câu.Chu Kiều Kiều mới biết mình không có nghe nhầm.“Có nghe thấy.”Hai người bốn mắt nhìn nhau, lập tức chạy tới hướng phát phát ra âm thanh.
Lúc trước hắn trên công đường nghe nàng nói những cái kia, luôn luôn lo lắng cho các nàng.
Hiện tại tốt lắm.
Hắn sau này cũng không cần phải lo lắng.
Chu Kiều Kiều gật đầu, lần nữa nói sẽ cảm tạ bọn họ, sau đó mời hai người vào nhà ăn cơm.
Trên bàn, ở giữa là canh gà rừng, còn có một món rau trộn rau diếp cá, thêm bên cạnh rau dại xào.
Chu Kiều Kiều gọi Miên Miên qua nhà Vương thúc mua nửa cân rượu, cho mình cùng Tần Hữu, Thất thúc rót cho mỗi người một chén.
Chu Kiều Kiều cầm chén rượu lên, hướng Thất thúc cùng Tần Hữu, “Hôm nay làm phiền Thất thúc cùng Tần đại nhân, nếu không phải có các ngươi hỗ trợ, ta còn không biết tới khi nào mới sửa xong nóc nhà.
Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ta kính hai người một chén, các ngươi tùy ý.”
Nói xong, trực tiếp một hơi uống cạn.
Cảm giác cay xè lập tức tràn cổ họng và dạ dày của nàng.
Nàng nhịn không được ‘tê a’ một tiếng.
Qua ba tuần rượu, mấy người cũng nói chuyện trời đất đông tây rất vui vẻ, bất tri bất giác, trời cũng tối.
Bởi vì Thất thúc thích uống rượu, trước khi hai người rời đi, Chu Kiều Kiều qua nhà Vương thẩm mua cho Thất thúc hai cân rượu để ông mang về uống.
Lúc này, hai người Vương thúc cũng đang ăn cơm, cơm là gạo lứt, đồ ăn là cải trắng xào cùng canh thịt viên.
Hai người thấy Chu Kiều Kiều đi qua, Vương thẩm lập tức đứng lên sờ nàng, “Ngươi cũng uống rượu? Ta còn tưởng rằng ngươi chỉ cho người quan sai kia cùng Thất thúc uống thôi chứ.”
Chu Kiều Kiều bước chân hơi loạng choạng, giống lúc Vương thúc uống nhiều say rượu không khác biệt, bà liếc mắt liền nhìn ra.
Chu Kiều Kiều gật đầu, ngón cái cùng ngón trỏ chụm lại, “Uống một chút xíu. Đúng rồi, ta là tới hỏi Vương thúc một chút, thúc ngâm rượu có bán không?”
Vương thúc, “Quan sai kia hay Thất thúc muốn mua sao?”
Chu Kiều Kiều cười cong mắt, “Thất thúc.”
Vương thúc đứng lên, đi cân rượu cho nàng, “Rượu của ta mua giá mười lăm văn một cân, ngâm những d.ư.ợ.c liệu này là tự ta đào, không coi là tiền, ngươi cứ tùy ý cho ta mười lăm văn một cân.”
Chu Kiều Kiều cao hứng gật đầu, “Đa tạ Vương thúc.”
Vương thúc đưa cho nàng hai cân, Chu Kiều Kiều tiếp nhận rượu, “Sáng mai ta đem tiền sang trả thúc.”
Vương thẩm đỡ nàng đi ra ngoài, “Được, không vôik.” Ra cửa, Vương thẩm thấy Vương thúc không có đi ra cùng, mới cười hì hì hỏi Chu Kiều Kiều, “Kiều Kiều, ngươi cùng thẩm nói thật, Tần quan sai kia, có phải là có ý tứ với ngươi không?”
‘Khụ khụ khụ……’
Chu Kiều Kiều kém chút bị nước miếng của mình sặc c.h.ế.t.
Nàng sặc đến ch** n**c mắt.
“Vương thẩm, thẩm nghĩ nhiều rồi, ta cùng Tần quan sai chỉ là bằng hữu.”
Vương thẩm làm ra một bộ vẻ mặt‘Ngươi không cần giảo biện, ta đều hiểu’.
Nhưng là vẫn nhắc nhở, “Bất quá ngươi vừa mới hòa ly mấy ngày, nếu cùng người khác cùng một chỗ thì không thích hợp, sẽ có lời ong tiếng ve bên ngoài, ít nhất cũng phải chờ hai năm lại tính sau, có biết không?”
Chu Kiều Kiều hiện tại có chút đau đầu.
Nàng vịn trán.
Vương thẩm còn tưởng rằng là nàng uống nhiều nên đau đầu, ân cần nói, “Ngươi nhanh đi về đem rượu cho Thất thúc, chờ bọn họ rời đi, liền sớm đi nghỉ ngơi đi.”
Chu Kiều Kiều chạy trối c.h.ế.t.
“Thất thúc, hôm nay làm phiền thúc rồi.”
Đưa hủ rượu cho Thất thúc cầm trong tay, hàn huyên vài câu, Tần Hữu cùng Thất thúc rời đi.
Sau khi nhìn bọn họ đã đi xa, Chu Kiều Kiều đứng ở cửa ra vào Vương thẩm lúc ra ngoài đi tiểu nói mấy câu, lúc này mới chuẩn bị quay người trở về phòng.
Nàng mới đi hai bước, lại đột nhiên nghe thấy một trận tiếng kêu tê tâm liệt phế .
Tuyền Lê
Chu Kiều Kiều nghi hoặc quay đầu, cho là mình uống nhiều nên nghe lầm.
“Kiều Kiều, ngươi nghe thấy gì không?” Vương thẩm hỏi một câu.
Chu Kiều Kiều mới biết mình không có nghe nhầm.
“Có nghe thấy.”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, lập tức chạy tới hướng phát phát ra âm thanh.
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Lúc trước hắn trên công đường nghe nàng nói những cái kia, luôn luôn lo lắng cho các nàng.Hiện tại tốt lắm.Hắn sau này cũng không cần phải lo lắng.Chu Kiều Kiều gật đầu, lần nữa nói sẽ cảm tạ bọn họ, sau đó mời hai người vào nhà ăn cơm.Trên bàn, ở giữa là canh gà rừng, còn có một món rau trộn rau diếp cá, thêm bên cạnh rau dại xào.Chu Kiều Kiều gọi Miên Miên qua nhà Vương thúc mua nửa cân rượu, cho mình cùng Tần Hữu, Thất thúc rót cho mỗi người một chén.Chu Kiều Kiều cầm chén rượu lên, hướng Thất thúc cùng Tần Hữu, “Hôm nay làm phiền Thất thúc cùng Tần đại nhân, nếu không phải có các ngươi hỗ trợ, ta còn không biết tới khi nào mới sửa xong nóc nhà.Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ta kính hai người một chén, các ngươi tùy ý.”Nói xong, trực tiếp một hơi uống cạn.Cảm giác cay xè lập tức tràn cổ họng và dạ dày của nàng.Nàng nhịn không được ‘tê a’ một tiếng.Qua ba tuần rượu, mấy người cũng nói chuyện trời đất đông tây rất vui vẻ, bất tri bất giác, trời cũng tối.Bởi vì Thất thúc thích uống rượu, trước khi hai người rời đi, Chu Kiều Kiều qua nhà Vương thẩm mua cho Thất thúc hai cân rượu để ông mang về uống.Lúc này, hai người Vương thúc cũng đang ăn cơm, cơm là gạo lứt, đồ ăn là cải trắng xào cùng canh thịt viên.Hai người thấy Chu Kiều Kiều đi qua, Vương thẩm lập tức đứng lên sờ nàng, “Ngươi cũng uống rượu? Ta còn tưởng rằng ngươi chỉ cho người quan sai kia cùng Thất thúc uống thôi chứ.”Chu Kiều Kiều bước chân hơi loạng choạng, giống lúc Vương thúc uống nhiều say rượu không khác biệt, bà liếc mắt liền nhìn ra.Chu Kiều Kiều gật đầu, ngón cái cùng ngón trỏ chụm lại, “Uống một chút xíu. Đúng rồi, ta là tới hỏi Vương thúc một chút, thúc ngâm rượu có bán không?”Vương thúc, “Quan sai kia hay Thất thúc muốn mua sao?”Chu Kiều Kiều cười cong mắt, “Thất thúc.”Vương thúc đứng lên, đi cân rượu cho nàng, “Rượu của ta mua giá mười lăm văn một cân, ngâm những d.ư.ợ.c liệu này là tự ta đào, không coi là tiền, ngươi cứ tùy ý cho ta mười lăm văn một cân.”Chu Kiều Kiều cao hứng gật đầu, “Đa tạ Vương thúc.”Vương thúc đưa cho nàng hai cân, Chu Kiều Kiều tiếp nhận rượu, “Sáng mai ta đem tiền sang trả thúc.”Vương thẩm đỡ nàng đi ra ngoài, “Được, không vôik.” Ra cửa, Vương thẩm thấy Vương thúc không có đi ra cùng, mới cười hì hì hỏi Chu Kiều Kiều, “Kiều Kiều, ngươi cùng thẩm nói thật, Tần quan sai kia, có phải là có ý tứ với ngươi không?”‘Khụ khụ khụ……’Chu Kiều Kiều kém chút bị nước miếng của mình sặc c.h.ế.t.Nàng sặc đến ch** n**c mắt.“Vương thẩm, thẩm nghĩ nhiều rồi, ta cùng Tần quan sai chỉ là bằng hữu.”Vương thẩm làm ra một bộ vẻ mặt‘Ngươi không cần giảo biện, ta đều hiểu’.Nhưng là vẫn nhắc nhở, “Bất quá ngươi vừa mới hòa ly mấy ngày, nếu cùng người khác cùng một chỗ thì không thích hợp, sẽ có lời ong tiếng ve bên ngoài, ít nhất cũng phải chờ hai năm lại tính sau, có biết không?”Chu Kiều Kiều hiện tại có chút đau đầu.Nàng vịn trán.Vương thẩm còn tưởng rằng là nàng uống nhiều nên đau đầu, ân cần nói, “Ngươi nhanh đi về đem rượu cho Thất thúc, chờ bọn họ rời đi, liền sớm đi nghỉ ngơi đi.”Chu Kiều Kiều chạy trối c.h.ế.t.“Thất thúc, hôm nay làm phiền thúc rồi.”Đưa hủ rượu cho Thất thúc cầm trong tay, hàn huyên vài câu, Tần Hữu cùng Thất thúc rời đi.Sau khi nhìn bọn họ đã đi xa, Chu Kiều Kiều đứng ở cửa ra vào Vương thẩm lúc ra ngoài đi tiểu nói mấy câu, lúc này mới chuẩn bị quay người trở về phòng.Nàng mới đi hai bước, lại đột nhiên nghe thấy một trận tiếng kêu tê tâm liệt phế .Tuyền LêChu Kiều Kiều nghi hoặc quay đầu, cho là mình uống nhiều nên nghe lầm.“Kiều Kiều, ngươi nghe thấy gì không?” Vương thẩm hỏi một câu.Chu Kiều Kiều mới biết mình không có nghe nhầm.“Có nghe thấy.”Hai người bốn mắt nhìn nhau, lập tức chạy tới hướng phát phát ra âm thanh.