Tác giả:

“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…

Chương 65

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Làm xong một đôi giày, Chu Kiều Kiều đi tới vườn rau. Nàng nhìn thấy bắp cải trắng các nàng ban đầu trồng đã nhú ra mầm xanh từ trong đất, hẳn là không lâu nữa là có thể ăn được.Nàng nghiêng người ngồi xổm xuống, nhổ hết cỏ dại trong đất.Không để chúng tranh giành dinh dưỡng của bắp cải trắng.“Thật là ngươi…… Tiểu Nương Tử……”Chu Kiều Kiều ngẩng đầu nghi ngờ nhìn lên.Chỉ thấy là bà lão mà nàng đã cứu mấy ngày trước.“Đại nương, là người ạ, thật là trùng hợp quá.”Bà lão lập tức vịn lấy người nam nhân bên cạnh, từ vườn rau đi ra.Tuyền LêĐi đến gần, bà lão nói với người nam nhân bên cạnh, “Hầu tử, đây chính là Tiểu Nương Tử đã cứu ta ngày đó, ngươi mau cảm ơn người ta đi.”Người nam nhân tên Hầu Tử kia hướng Chu Kiều Kiều liền quỳ thẳng xuống, “Đa tạ Tiểu Nương Tử.”Chu Kiều Kiều bước tới đỡ, lại quên mất vết thương ở chân của mình, không cẩn thận giẫm lên lớp đất hơi cứng, một cơn đau nhói truyền đến dưới chân, nàng lập tức ngã xuống đất.“A, Tiểu Nương Tử ngươi không sao chứ?”Bà lão giật mình, vội vàng xuống xem xét vết thương của Chu Kiều Kiều, “Ngươi sao rồi? Có bị thương chân không?”Hầu tử vô thức muốn ngồi xổm người xuống đỡ, nhưng là lại nhớ lại nam nữ hữu biệt, chỉ có thể thu hồi tay lại.Ngay tại lúc hắn vừa thu tay lại, một thân ảnh màu lam đã từ bên cạnh hắn lướt qua, đến bên người Chu Kiều Kiều .“Chu Nương Tử, ngươi thế nào rồi?”Tay của hắn đã đỡ trên cánh tay Chu Kiều Kiều . Hắn chưa ý thức được.Chu Kiều Kiều vẻ mặt nhăn nhó, hòa hoãn hơn nửa ngày mới đỡ một chút.Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, “Không cẩn thận giẫm lên chỗ đất cứng ,đau quá, hiện tại bớt đau rồi.”Phía sau lưng nàng đổ một tầng mồ hôi lạnh.Tần Hữu sắc mặt rất khó coi.Hắn không biết tại sao mình lại khẩn trương như vậy khi thấy Chu Kiều Kiều bị đau.Khi thấy Chu Kiều Kiều bị thương trong lòng cảm thấy phát hoảng."Bị thương thì không nên ra làm những chuyện này…… Ta đỡ ngươi trở về.”Hắn hơi dùng thêm chút sức, kéo lấy cánh tay Chu Kiều Kiều, để nàng vịn chậm rãi đi trở về.Đại nương chủ động đi đến một bên khác của Chu Kiều Kiều , vịn tay của bà giúp nàng đi trở về.“Chu Nương Tử, thật sự là vô ý quá, ta chỉ là muốn cùng ngươi nói lời cảm tạ, không nghĩ rằng làm hại ngươi động vết thương.”Bà vô cùng tự trách.Nếu sớm biết hại ân nhân động vết thương, bà thà không cùng nàng chào hỏi.Chu Kiều Kiều chịu đựng đau, quay đầu nói với đại nương, “Không có quan hệ gì với bà, là chính ta không cẩn thận.”Hầu tử đi theo phía sau bọn họ.Nhìn bóng lưng Tần Hữu, trong mắt là không thể tin được.Nghe nói Tần quan sai thê tử mất sớm, nhiều năm như vậy một mực độc thân, bất luận nương tử nào đều không lọt nổi mắt xanh của hắn, ánh mắt cao đến nỗi có thể so với tuyển phi.Nhưng hiện tại xem ra, hắn giống như đối với Chu Nương Tử rất là để bụng.Tần Hữu vịn Chu Kiều Kiều ngồi ở trong sân.Mặt mũi tràn đầy vẻ u sầu mà nhìn mặt của nàng, như muốn nhìn xuyên qua kia giày bông nhìn thấy bên trong chỗ chân bị thương nghiêm trọng đến mức nào.Chu Kiều Kiều vì hòa hoãn không khí, cười cười, nói, “Tần đại nhân, ngươi không phải đã đi rồi sao? Lại trở về là có chuyện gì sao?”Tần Hữu còn đang lo lắng chân của nàng.Nghe tiếng, hoàn hồn trở lại, ngồi ở một bên trên ghế, sau đó nói, “Ta đột nhiên nhớ tới, Thất thúc nhờ ta giúp hắn mua mấy cân rượu.”Nói xong, sắc mặt hắn lạnh kùng nhìn sang Hầu Tử đang đứng một bên.Hắn lần trước có gặp Hầu tử, cho nên đối với hắn có chút ấn tượng, “Ngươi làm sao lại ở chỗ này?”Hầu tử bị ánh mắt Tần Hữu Nhãn nhìn trong lòng giật thót.Vẫn còn có chút sợ hãi.Hắn đảo tròng mắt, như phạm nhân bị thẩm vấn, trả lời, “Ta cùng nương ta đi dâng hương cho ngoại tổ, đi ngang qua nơi đây, nương ta từ xa nhìn Chu Nương Tử rất giống người mấy ngày trước giúp đỡ bà, chúng ta lúc này mới tới xem một chút.”    

Làm xong một đôi giày, Chu Kiều Kiều đi tới vườn rau. Nàng nhìn thấy bắp cải trắng các nàng ban đầu trồng đã nhú ra mầm xanh từ trong đất, hẳn là không lâu nữa là có thể ăn được.

Nàng nghiêng người ngồi xổm xuống, nhổ hết cỏ dại trong đất.

Không để chúng tranh giành dinh dưỡng của bắp cải trắng.

“Thật là ngươi…… Tiểu Nương Tử……”

Chu Kiều Kiều ngẩng đầu nghi ngờ nhìn lên.

Chỉ thấy là bà lão mà nàng đã cứu mấy ngày trước.

“Đại nương, là người ạ, thật là trùng hợp quá.”

Bà lão lập tức vịn lấy người nam nhân bên cạnh, từ vườn rau đi ra.

Tuyền Lê

Đi đến gần, bà lão nói với người nam nhân bên cạnh, “Hầu tử, đây chính là Tiểu Nương Tử đã cứu ta ngày đó, ngươi mau cảm ơn người ta đi.”

Người nam nhân tên Hầu Tử kia hướng Chu Kiều Kiều liền quỳ thẳng xuống, “Đa tạ Tiểu Nương Tử.”

Chu Kiều Kiều bước tới đỡ, lại quên mất vết thương ở chân của mình, không cẩn thận giẫm lên lớp đất hơi cứng, một cơn đau nhói truyền đến dưới chân, nàng lập tức ngã xuống đất.

“A, Tiểu Nương Tử ngươi không sao chứ?”

Bà lão giật mình, vội vàng xuống xem xét vết thương của Chu Kiều Kiều, “Ngươi sao rồi? Có bị thương chân không?”

Hầu tử vô thức muốn ngồi xổm người xuống đỡ, nhưng là lại nhớ lại nam nữ hữu biệt, chỉ có thể thu hồi tay lại.

Ngay tại lúc hắn vừa thu tay lại, một thân ảnh màu lam đã từ bên cạnh hắn lướt qua, đến bên người Chu Kiều Kiều .

“Chu Nương Tử, ngươi thế nào rồi?”

Tay của hắn đã đỡ trên cánh tay Chu Kiều Kiều . Hắn chưa ý thức được.

Chu Kiều Kiều vẻ mặt nhăn nhó, hòa hoãn hơn nửa ngày mới đỡ một chút.

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, “Không cẩn thận giẫm lên chỗ đất cứng ,đau quá, hiện tại bớt đau rồi.”

Phía sau lưng nàng đổ một tầng mồ hôi lạnh.

Tần Hữu sắc mặt rất khó coi.

Hắn không biết tại sao mình lại khẩn trương như vậy khi thấy Chu Kiều Kiều bị đau.

Khi thấy Chu Kiều Kiều bị thương trong lòng cảm thấy phát hoảng.

"Bị thương thì không nên ra làm những chuyện này…… Ta đỡ ngươi trở về.”

Hắn hơi dùng thêm chút sức, kéo lấy cánh tay Chu Kiều Kiều, để nàng vịn chậm rãi đi trở về.

Đại nương chủ động đi đến một bên khác của Chu Kiều Kiều , vịn tay của bà giúp nàng đi trở về.

“Chu Nương Tử, thật sự là vô ý quá, ta chỉ là muốn cùng ngươi nói lời cảm tạ, không nghĩ rằng làm hại ngươi động vết thương.”

Bà vô cùng tự trách.

Nếu sớm biết hại ân nhân động vết thương, bà thà không cùng nàng chào hỏi.

Chu Kiều Kiều chịu đựng đau, quay đầu nói với đại nương, “Không có quan hệ gì với bà, là chính ta không cẩn thận.”

Hầu tử đi theo phía sau bọn họ.

Nhìn bóng lưng Tần Hữu, trong mắt là không thể tin được.

Nghe nói Tần quan sai thê tử mất sớm, nhiều năm như vậy một mực độc thân, bất luận nương tử nào đều không lọt nổi mắt xanh của hắn, ánh mắt cao đến nỗi có thể so với tuyển phi.

Nhưng hiện tại xem ra, hắn giống như đối với Chu Nương Tử rất là để bụng.

Tần Hữu vịn Chu Kiều Kiều ngồi ở trong sân.

Mặt mũi tràn đầy vẻ u sầu mà nhìn mặt của nàng, như muốn nhìn xuyên qua kia giày bông nhìn thấy bên trong chỗ chân bị thương nghiêm trọng đến mức nào.

Chu Kiều Kiều vì hòa hoãn không khí, cười cười, nói, “Tần đại nhân, ngươi không phải đã đi rồi sao? Lại trở về là có chuyện gì sao?”

Tần Hữu còn đang lo lắng chân của nàng.

Nghe tiếng, hoàn hồn trở lại, ngồi ở một bên trên ghế, sau đó nói, “Ta đột nhiên nhớ tới, Thất thúc nhờ ta giúp hắn mua mấy cân rượu.”

Nói xong, sắc mặt hắn lạnh kùng nhìn sang Hầu Tử đang đứng một bên.

Hắn lần trước có gặp Hầu tử, cho nên đối với hắn có chút ấn tượng, “Ngươi làm sao lại ở chỗ này?”

Hầu tử bị ánh mắt Tần Hữu Nhãn nhìn trong lòng giật thót.

Vẫn còn có chút sợ hãi.

Hắn đảo tròng mắt, như phạm nhân bị thẩm vấn, trả lời, “Ta cùng nương ta đi dâng hương cho ngoại tổ, đi ngang qua nơi đây, nương ta từ xa nhìn Chu Nương Tử rất giống người mấy ngày trước giúp đỡ bà, chúng ta lúc này mới tới xem một chút.”
 
 

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Làm xong một đôi giày, Chu Kiều Kiều đi tới vườn rau. Nàng nhìn thấy bắp cải trắng các nàng ban đầu trồng đã nhú ra mầm xanh từ trong đất, hẳn là không lâu nữa là có thể ăn được.Nàng nghiêng người ngồi xổm xuống, nhổ hết cỏ dại trong đất.Không để chúng tranh giành dinh dưỡng của bắp cải trắng.“Thật là ngươi…… Tiểu Nương Tử……”Chu Kiều Kiều ngẩng đầu nghi ngờ nhìn lên.Chỉ thấy là bà lão mà nàng đã cứu mấy ngày trước.“Đại nương, là người ạ, thật là trùng hợp quá.”Bà lão lập tức vịn lấy người nam nhân bên cạnh, từ vườn rau đi ra.Tuyền LêĐi đến gần, bà lão nói với người nam nhân bên cạnh, “Hầu tử, đây chính là Tiểu Nương Tử đã cứu ta ngày đó, ngươi mau cảm ơn người ta đi.”Người nam nhân tên Hầu Tử kia hướng Chu Kiều Kiều liền quỳ thẳng xuống, “Đa tạ Tiểu Nương Tử.”Chu Kiều Kiều bước tới đỡ, lại quên mất vết thương ở chân của mình, không cẩn thận giẫm lên lớp đất hơi cứng, một cơn đau nhói truyền đến dưới chân, nàng lập tức ngã xuống đất.“A, Tiểu Nương Tử ngươi không sao chứ?”Bà lão giật mình, vội vàng xuống xem xét vết thương của Chu Kiều Kiều, “Ngươi sao rồi? Có bị thương chân không?”Hầu tử vô thức muốn ngồi xổm người xuống đỡ, nhưng là lại nhớ lại nam nữ hữu biệt, chỉ có thể thu hồi tay lại.Ngay tại lúc hắn vừa thu tay lại, một thân ảnh màu lam đã từ bên cạnh hắn lướt qua, đến bên người Chu Kiều Kiều .“Chu Nương Tử, ngươi thế nào rồi?”Tay của hắn đã đỡ trên cánh tay Chu Kiều Kiều . Hắn chưa ý thức được.Chu Kiều Kiều vẻ mặt nhăn nhó, hòa hoãn hơn nửa ngày mới đỡ một chút.Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, “Không cẩn thận giẫm lên chỗ đất cứng ,đau quá, hiện tại bớt đau rồi.”Phía sau lưng nàng đổ một tầng mồ hôi lạnh.Tần Hữu sắc mặt rất khó coi.Hắn không biết tại sao mình lại khẩn trương như vậy khi thấy Chu Kiều Kiều bị đau.Khi thấy Chu Kiều Kiều bị thương trong lòng cảm thấy phát hoảng."Bị thương thì không nên ra làm những chuyện này…… Ta đỡ ngươi trở về.”Hắn hơi dùng thêm chút sức, kéo lấy cánh tay Chu Kiều Kiều, để nàng vịn chậm rãi đi trở về.Đại nương chủ động đi đến một bên khác của Chu Kiều Kiều , vịn tay của bà giúp nàng đi trở về.“Chu Nương Tử, thật sự là vô ý quá, ta chỉ là muốn cùng ngươi nói lời cảm tạ, không nghĩ rằng làm hại ngươi động vết thương.”Bà vô cùng tự trách.Nếu sớm biết hại ân nhân động vết thương, bà thà không cùng nàng chào hỏi.Chu Kiều Kiều chịu đựng đau, quay đầu nói với đại nương, “Không có quan hệ gì với bà, là chính ta không cẩn thận.”Hầu tử đi theo phía sau bọn họ.Nhìn bóng lưng Tần Hữu, trong mắt là không thể tin được.Nghe nói Tần quan sai thê tử mất sớm, nhiều năm như vậy một mực độc thân, bất luận nương tử nào đều không lọt nổi mắt xanh của hắn, ánh mắt cao đến nỗi có thể so với tuyển phi.Nhưng hiện tại xem ra, hắn giống như đối với Chu Nương Tử rất là để bụng.Tần Hữu vịn Chu Kiều Kiều ngồi ở trong sân.Mặt mũi tràn đầy vẻ u sầu mà nhìn mặt của nàng, như muốn nhìn xuyên qua kia giày bông nhìn thấy bên trong chỗ chân bị thương nghiêm trọng đến mức nào.Chu Kiều Kiều vì hòa hoãn không khí, cười cười, nói, “Tần đại nhân, ngươi không phải đã đi rồi sao? Lại trở về là có chuyện gì sao?”Tần Hữu còn đang lo lắng chân của nàng.Nghe tiếng, hoàn hồn trở lại, ngồi ở một bên trên ghế, sau đó nói, “Ta đột nhiên nhớ tới, Thất thúc nhờ ta giúp hắn mua mấy cân rượu.”Nói xong, sắc mặt hắn lạnh kùng nhìn sang Hầu Tử đang đứng một bên.Hắn lần trước có gặp Hầu tử, cho nên đối với hắn có chút ấn tượng, “Ngươi làm sao lại ở chỗ này?”Hầu tử bị ánh mắt Tần Hữu Nhãn nhìn trong lòng giật thót.Vẫn còn có chút sợ hãi.Hắn đảo tròng mắt, như phạm nhân bị thẩm vấn, trả lời, “Ta cùng nương ta đi dâng hương cho ngoại tổ, đi ngang qua nơi đây, nương ta từ xa nhìn Chu Nương Tử rất giống người mấy ngày trước giúp đỡ bà, chúng ta lúc này mới tới xem một chút.”    

Chương 65