Tác giả:

“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…

Chương 75

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Tư thế như vậy mặc dù cũng sẽ bị cắn, nhưng tỉ lệ sống sót lớn hơn nhiều.Con dê trắng nhỏ đối mặt năm con sói, từng bước một lui lại, trong miệng không ngừng vang lên tiếng thét chói tai .Năm con sói bắt đầu tư thế công kích, từng bước một đi tới gần con dê trắng.Tuyền LêThấy bọn chúng có thể sẽ vì một chạy một đuổi mà càng lúc càng xa chỗ mình, Chu Kiều Kiều không chút do dự trực tiếp b.ắ.n ra một mũi tên.Âm thanh xé gió lao đến thành công thu hút toàn bộ lực chú ý của mấy con sói chuyển hướng đến gần.Bọn chúng đều hung ác mà nhìn chằm chằm vào Chu Kiều Kiều.Thậm chí không có thời gian chú ý trên mặt đất con dê trắng đã đổ xuống.Chu Kiều Kiều tay nâng lên dùng sức, mũi tên hướng t.h.i t.h.ể con dê trắng bay tới, nàng hơi khẽ động ý niệm một chút, tại chỗ con dê trắng lui lại : nhanh chân lúc chạm vào nàng, nàng thu nhập nó vào Không Gian.Chu Kiều Kiều làm xong những việc này, quay lại nhìn về phía bầy sói.Lúc nhìn kỹ bọn chúng, Chu Kiều Kiều cả người chấn động mở to hai mắt, trước đó nàng không có chú ý, hiện tại mới thấy trên người con sói đầu đàn trên thân nó có vết thương, đặc biệt là trên đỉnh đầu nó, dấu vết c.h.é.m trúng to bằng bàn tay, lộ ra xương sọ màu trắng rợn người.Loại vết thương này,rõ ràng không phải bị dã thú khác cắn, mà giống như là…… bị con người làm!Gần đây không có nghe ai vào Thâm Sơn, cho nên…… vết thương của nó do Đại bá phụ? Như vậy, bọn sói này là đám đã tấn công và hại c.h.ế.t Đại bá phụ cùng đường huynh Tiểu Chí!Chu Kiều Kiều trong lòng hận ý ngập trời!Mà lúc này, toàn bộ bầy sói đã dừng lại cách Chu Kiều Kiều mấy bước chân, thậm chí chúng có dấu hiệu rút lui.Chu Kiều Kiều lạnh hừ một tiếng, “Muốn chạy trốn sao?Ta cho phép chúng bây đi sao?”Con đầu đàn "Ngao Ô" một tiếng, giống như muốn đe dọa Chu Kiều Kiều, cũng giống như truyền hiệu lệnh cho đồng bọn của nó.Chu Kiều Kiều tốc độ cực nhanh mà trực tiếp b.ắ.n ra một mũi tên hướng sau lưng con sói đầu đàn này  .Hiện tại những mũi tên này đều được Chu Kiều Kiều cải tiến qua, đầu mũi tên có buộc dây khi b.ắ.n ra có thể thu về, cho nên khi nàng khởi động cơ quan, lúc thu trở về cùng lúc con sói này trực tiếp hướng cái cây nàng đang ngồi đ.â.m sầm vào, nhưng lần này, Chu Kiều Kiều không có đem nó thu vào Không Gian.Lúc nó lao nhanh về phía bên này, đầu mũi tên khống chế nới lỏng, do đó dẫn đến không có khống chế lực để cả người con sói trực tiếp bị nện vào gốc cây chỗ Chu Kiều Kiều.“Ngao ô ~ ~” Con sói đầu đàn hoảng sợ kêu to.Lần đầu tiên, Chu Kiều Kiều thấy trong mắt con sói có sự sợ hãi tột độ.Chu Kiều Kiều khóe miệng giơ lên cười âm trầm.“Mạnh thì sống yếu thì c.h.ế.t, lúc chúng mày g.i.ế.c Đại bá phụ ta, có phải là cũng là nghĩ như vậy không?. Hôm nay, ta muốn chúng mày đều phải hoàn trả lại!”Nói xong, nàng dùng cùng một cách thức b.ắ.n trúng con sói đầu đàn vào phía sau nó, kéo nó trở lại và ném dưới tàng cây.Con sói đầu đàn lại tru lên một tiếng.Chu Kiều Kiều lại giơ tay lên.Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Con sói đầu đàn đột nhiên quỳ sụp hai chân trước xuống, đầu đặt trên mặt đất, trông như đang lạy Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều hơi sững sờ.Cái này... có ý gì?"Ngao ô ~" Con sói đầu đàn khẽ ngẩng đầu, nhìn Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều đọc thấy được ý "xin tha" trong ánh mắt nó.Trong đầu nàng chợt nhớ đến cái c.h.ế.t của Chu Tiểu Chí, rồi lại liên tưởng đến việc Đại bá phụ có thể đã c.h.ế.t t.h.ả.m hơn. Ha ha, tha thứ? Điều đó là không thể nào!Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mũi tên của nàng nhắm thẳng vào con sói đầu đàn.Hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho trọn vẹn, đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, báo thù cho Đại bá phụ, đường huynh và tiểu Vọng Nhi vô tội!Chu Kiều Kiều nhắm chặt đôi mắt đầy tàn nhẫn, một mũi tên b.ắ.n thủng đầu sói.    

Tư thế như vậy mặc dù cũng sẽ bị cắn, nhưng tỉ lệ sống sót lớn hơn nhiều.

Con dê trắng nhỏ đối mặt năm con sói, từng bước một lui lại, trong miệng không ngừng vang lên tiếng thét chói tai .

Năm con sói bắt đầu tư thế công kích, từng bước một đi tới gần con dê trắng.

Tuyền Lê

Thấy bọn chúng có thể sẽ vì một chạy một đuổi mà càng lúc càng xa chỗ mình, Chu Kiều Kiều không chút do dự trực tiếp b.ắ.n ra một mũi tên.

Âm thanh xé gió lao đến thành công thu hút toàn bộ lực chú ý của mấy con sói chuyển hướng đến gần.

Bọn chúng đều hung ác mà nhìn chằm chằm vào Chu Kiều Kiều.

Thậm chí không có thời gian chú ý trên mặt đất con dê trắng đã đổ xuống.

Chu Kiều Kiều tay nâng lên dùng sức, mũi tên hướng t.h.i t.h.ể con dê trắng bay tới, nàng hơi khẽ động ý niệm một chút, tại chỗ con dê trắng lui lại : nhanh chân lúc chạm vào nàng, nàng thu nhập nó vào Không Gian.

Chu Kiều Kiều làm xong những việc này, quay lại nhìn về phía bầy sói.

Lúc nhìn kỹ bọn chúng, Chu Kiều Kiều cả người chấn động mở to hai mắt, trước đó nàng không có chú ý, hiện tại mới thấy trên người con sói đầu đàn trên thân nó có vết thương, đặc biệt là trên đỉnh đầu nó, dấu vết c.h.é.m trúng to bằng bàn tay, lộ ra xương sọ màu trắng rợn người.

Loại vết thương này,rõ ràng không phải bị dã thú khác cắn, mà giống như là…… bị con người làm!

Gần đây không có nghe ai vào Thâm Sơn, cho nên…… vết thương của nó do Đại bá phụ? Như vậy, bọn sói này là đám đã tấn công và hại c.h.ế.t Đại bá phụ cùng đường huynh Tiểu Chí!

Chu Kiều Kiều trong lòng hận ý ngập trời!

Mà lúc này, toàn bộ bầy sói đã dừng lại cách Chu Kiều Kiều mấy bước chân, thậm chí chúng có dấu hiệu rút lui.

Chu Kiều Kiều lạnh hừ một tiếng, “Muốn chạy trốn sao?Ta cho phép chúng bây đi sao?”

Con đầu đàn "Ngao Ô" một tiếng, giống như muốn đe dọa Chu Kiều Kiều, cũng giống như truyền hiệu lệnh cho đồng bọn của nó.

Chu Kiều Kiều tốc độ cực nhanh mà trực tiếp b.ắ.n ra một mũi tên hướng sau lưng con sói đầu đàn này  .

Hiện tại những mũi tên này đều được Chu Kiều Kiều cải tiến qua, đầu mũi tên có buộc dây khi b.ắ.n ra có thể thu về, cho nên khi nàng khởi động cơ quan, lúc thu trở về cùng lúc con sói này trực tiếp hướng cái cây nàng đang ngồi đ.â.m sầm vào, nhưng lần này, Chu Kiều Kiều không có đem nó thu vào Không Gian.

Lúc nó lao nhanh về phía bên này, đầu mũi tên khống chế nới lỏng, do đó dẫn đến không có khống chế lực để cả người con sói trực tiếp bị nện vào gốc cây chỗ Chu Kiều Kiều.

“Ngao ô ~ ~” Con sói đầu đàn hoảng sợ kêu to.

Lần đầu tiên, Chu Kiều Kiều thấy trong mắt con sói có sự sợ hãi tột độ.

Chu Kiều Kiều khóe miệng giơ lên cười âm trầm.

“Mạnh thì sống yếu thì c.h.ế.t, lúc chúng mày g.i.ế.c Đại bá phụ ta, có phải là cũng là nghĩ như vậy không?. Hôm nay, ta muốn chúng mày đều phải hoàn trả lại!”

Nói xong, nàng dùng cùng một cách thức b.ắ.n trúng con sói đầu đàn vào phía sau nó, kéo nó trở lại và ném dưới tàng cây.

Con sói đầu đàn lại tru lên một tiếng.

Chu Kiều Kiều lại giơ tay lên.

Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Con sói đầu đàn đột nhiên quỳ sụp hai chân trước xuống, đầu đặt trên mặt đất, trông như đang lạy Chu Kiều Kiều.

Chu Kiều Kiều hơi sững sờ.

Cái này... có ý gì?

"Ngao ô ~" Con sói đầu đàn khẽ ngẩng đầu, nhìn Chu Kiều Kiều.

Chu Kiều Kiều đọc thấy được ý "xin tha" trong ánh mắt nó.

Trong đầu nàng chợt nhớ đến cái c.h.ế.t của Chu Tiểu Chí, rồi lại liên tưởng đến việc Đại bá phụ có thể đã c.h.ế.t t.h.ả.m hơn. Ha ha, tha thứ? Điều đó là không thể nào!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mũi tên của nàng nhắm thẳng vào con sói đầu đàn.

Hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho trọn vẹn, đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, báo thù cho Đại bá phụ, đường huynh và tiểu Vọng Nhi vô tội!

Chu Kiều Kiều nhắm chặt đôi mắt đầy tàn nhẫn, một mũi tên b.ắ.n thủng đầu sói.
 
 

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Tư thế như vậy mặc dù cũng sẽ bị cắn, nhưng tỉ lệ sống sót lớn hơn nhiều.Con dê trắng nhỏ đối mặt năm con sói, từng bước một lui lại, trong miệng không ngừng vang lên tiếng thét chói tai .Năm con sói bắt đầu tư thế công kích, từng bước một đi tới gần con dê trắng.Tuyền LêThấy bọn chúng có thể sẽ vì một chạy một đuổi mà càng lúc càng xa chỗ mình, Chu Kiều Kiều không chút do dự trực tiếp b.ắ.n ra một mũi tên.Âm thanh xé gió lao đến thành công thu hút toàn bộ lực chú ý của mấy con sói chuyển hướng đến gần.Bọn chúng đều hung ác mà nhìn chằm chằm vào Chu Kiều Kiều.Thậm chí không có thời gian chú ý trên mặt đất con dê trắng đã đổ xuống.Chu Kiều Kiều tay nâng lên dùng sức, mũi tên hướng t.h.i t.h.ể con dê trắng bay tới, nàng hơi khẽ động ý niệm một chút, tại chỗ con dê trắng lui lại : nhanh chân lúc chạm vào nàng, nàng thu nhập nó vào Không Gian.Chu Kiều Kiều làm xong những việc này, quay lại nhìn về phía bầy sói.Lúc nhìn kỹ bọn chúng, Chu Kiều Kiều cả người chấn động mở to hai mắt, trước đó nàng không có chú ý, hiện tại mới thấy trên người con sói đầu đàn trên thân nó có vết thương, đặc biệt là trên đỉnh đầu nó, dấu vết c.h.é.m trúng to bằng bàn tay, lộ ra xương sọ màu trắng rợn người.Loại vết thương này,rõ ràng không phải bị dã thú khác cắn, mà giống như là…… bị con người làm!Gần đây không có nghe ai vào Thâm Sơn, cho nên…… vết thương của nó do Đại bá phụ? Như vậy, bọn sói này là đám đã tấn công và hại c.h.ế.t Đại bá phụ cùng đường huynh Tiểu Chí!Chu Kiều Kiều trong lòng hận ý ngập trời!Mà lúc này, toàn bộ bầy sói đã dừng lại cách Chu Kiều Kiều mấy bước chân, thậm chí chúng có dấu hiệu rút lui.Chu Kiều Kiều lạnh hừ một tiếng, “Muốn chạy trốn sao?Ta cho phép chúng bây đi sao?”Con đầu đàn "Ngao Ô" một tiếng, giống như muốn đe dọa Chu Kiều Kiều, cũng giống như truyền hiệu lệnh cho đồng bọn của nó.Chu Kiều Kiều tốc độ cực nhanh mà trực tiếp b.ắ.n ra một mũi tên hướng sau lưng con sói đầu đàn này  .Hiện tại những mũi tên này đều được Chu Kiều Kiều cải tiến qua, đầu mũi tên có buộc dây khi b.ắ.n ra có thể thu về, cho nên khi nàng khởi động cơ quan, lúc thu trở về cùng lúc con sói này trực tiếp hướng cái cây nàng đang ngồi đ.â.m sầm vào, nhưng lần này, Chu Kiều Kiều không có đem nó thu vào Không Gian.Lúc nó lao nhanh về phía bên này, đầu mũi tên khống chế nới lỏng, do đó dẫn đến không có khống chế lực để cả người con sói trực tiếp bị nện vào gốc cây chỗ Chu Kiều Kiều.“Ngao ô ~ ~” Con sói đầu đàn hoảng sợ kêu to.Lần đầu tiên, Chu Kiều Kiều thấy trong mắt con sói có sự sợ hãi tột độ.Chu Kiều Kiều khóe miệng giơ lên cười âm trầm.“Mạnh thì sống yếu thì c.h.ế.t, lúc chúng mày g.i.ế.c Đại bá phụ ta, có phải là cũng là nghĩ như vậy không?. Hôm nay, ta muốn chúng mày đều phải hoàn trả lại!”Nói xong, nàng dùng cùng một cách thức b.ắ.n trúng con sói đầu đàn vào phía sau nó, kéo nó trở lại và ném dưới tàng cây.Con sói đầu đàn lại tru lên một tiếng.Chu Kiều Kiều lại giơ tay lên.Nhưng vào khoảnh khắc tiếp theo, chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Con sói đầu đàn đột nhiên quỳ sụp hai chân trước xuống, đầu đặt trên mặt đất, trông như đang lạy Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều hơi sững sờ.Cái này... có ý gì?"Ngao ô ~" Con sói đầu đàn khẽ ngẩng đầu, nhìn Chu Kiều Kiều.Chu Kiều Kiều đọc thấy được ý "xin tha" trong ánh mắt nó.Trong đầu nàng chợt nhớ đến cái c.h.ế.t của Chu Tiểu Chí, rồi lại liên tưởng đến việc Đại bá phụ có thể đã c.h.ế.t t.h.ả.m hơn. Ha ha, tha thứ? Điều đó là không thể nào!Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mũi tên của nàng nhắm thẳng vào con sói đầu đàn.Hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho trọn vẹn, đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, báo thù cho Đại bá phụ, đường huynh và tiểu Vọng Nhi vô tội!Chu Kiều Kiều nhắm chặt đôi mắt đầy tàn nhẫn, một mũi tên b.ắ.n thủng đầu sói.    

Chương 75