Chu Uẩn từ Dung Thành trở về chỉ liên lạc với người bạn thân là Bạch Đàm. Ra khỏi sân bay, Chu Uẩn gọi điện thoại cho cô ấy, đẩy vali hành lý nhìn chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại, cửa sổ ghế phụ hạ xuống lộ ra gương mặt tươi cười chào đón của Bạch Đàm. Chu Uẩn cất hành lý lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi nhà ga sân bay. Bạch Đàm tắt nhạc trên xe, ôn tồn nói: “Cậu nói xem cậu quyết định về đột xuất thì thôi đi, còn không cho tới đón, ở Dung Thành một thời gian là có mới nới cũ rồi phải không?” “Bớt một người biết bớt đi chút chuyện.” Chu Uẩn dựa vào ghế, ngáp liền hai cái “Chuyện của cậu sao rồi?” Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là tóc gáy Bạch Đàm muốn dựng đứng cả lên, lộ ra vẻ hung dữ, bộ dạng như chuẩn bị ăn thịt người: “Thật không biết xấu hổ, tuy tớ chỉ là một phòng làm việc nhỏ bé, nhưng về phương diện bảo vệ người nhà thì tuyệt đối không lùi bước, nghe nói đối phương lai lịch rất lớn, đoàn luật sư mời đến đều là đội ngũ hàng đầu Túc Nguyên.” Chu Uẩn nghe vậy, im…

Chương 118: Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó

Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh ĐạiTác giả: Nguyên Thanh ĐạiTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh ThámChu Uẩn từ Dung Thành trở về chỉ liên lạc với người bạn thân là Bạch Đàm. Ra khỏi sân bay, Chu Uẩn gọi điện thoại cho cô ấy, đẩy vali hành lý nhìn chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại, cửa sổ ghế phụ hạ xuống lộ ra gương mặt tươi cười chào đón của Bạch Đàm. Chu Uẩn cất hành lý lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi nhà ga sân bay. Bạch Đàm tắt nhạc trên xe, ôn tồn nói: “Cậu nói xem cậu quyết định về đột xuất thì thôi đi, còn không cho tới đón, ở Dung Thành một thời gian là có mới nới cũ rồi phải không?” “Bớt một người biết bớt đi chút chuyện.” Chu Uẩn dựa vào ghế, ngáp liền hai cái “Chuyện của cậu sao rồi?” Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là tóc gáy Bạch Đàm muốn dựng đứng cả lên, lộ ra vẻ hung dữ, bộ dạng như chuẩn bị ăn thịt người: “Thật không biết xấu hổ, tuy tớ chỉ là một phòng làm việc nhỏ bé, nhưng về phương diện bảo vệ người nhà thì tuyệt đối không lùi bước, nghe nói đối phương lai lịch rất lớn, đoàn luật sư mời đến đều là đội ngũ hàng đầu Túc Nguyên.” Chu Uẩn nghe vậy, im… Chu Uẩn nhìn anh ta quên cả phản bác, ánh mắt ngẩn ngơ rơi trên khuôn mặt anh ta, vậy mà lại thấy xa lạ chưa từng có. Người trước đây từng cùng cô lén lút chăm sóc mèo hoang, giờ lại có thể không chút kiêng dè nói ra lời giải quyết một sinh mạng, bạc bẽo đến cùng cực.Cô từ từ cụp mắt, không đẩy anh ta ra, nhưng lại dùng giọng điệu tổn thương nhất để vạch rõ ranh giới đôi bên: “Tôi có mang thai hay không cũng không liên quan đến anh, anh không có tư cách quản tôi, càng không có tư cách chỉ trỏ vào cuộc đời tôi.”“Anh không có tư cách?” Chu Vực phát ra một tiếng cười khẩy cực nhẹ từ trong lồng ngực, buông cô ra, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt dần trở nên rõ ràng “Trừ việc nhà họ Chu nuôi em những năm qua, lòng tốt anh đối với em, em không nhớ chút nào sao?”Chu Uẩn rất muốn lớn tiếng trách cứ. Nếu không có nhà họ Chu, Thẩm Nghị Dương sẽ không chết, cô sẽ sống tốt hơn, nhưng cô không thể. Vào khoảnh khắc này, cô chợt hiểu ra nguyên nhân Văn Chú rời đi trước, anh muốn để cô mượn cơ hội này ép Chu Vực thổ lộ tình cảm với cô, ép Chu Vực lộ ra bộ mặt thật dưới lớp ngụy trang, đồng thời tạo cơ hội cho cô thăm dò.Nước cờ này, Văn Chú đi rất tự nhiên, tự nhiên đến mức ngay cả cô cũng tưởng rằng anh chắc chắn Chu Vực không dám làm gì cô, mới đồng ý dành ra chút thời gian để hai anh em họ giải thích rõ ràng mọi chuyện. Thật ra không phải vậy, anh biết cô muốn lợi dụng Tào Kim Chính, nên tạo không gian riêng cho cô, để Chu Vực chĩa mọi mũi nhọn vào anh, lầm tưởng rằng do Văn Chú uy h**p dụ dỗ hoặc nguyên nhân nào khác mới khiến cô nguyện ý đi theo.Ngay từ đầu Văn Chú đã bày bố cục, nhưng anh yên tâm rằng Chu Vực sẽ không làm gì cô đến thế sao?“Nói đi!”Chu Uẩn tỉnh lại trong dòng suy nghĩ, trước mắt là khuôn mặt mất kiên nhẫn của Chu Vực, anh ta đang nhẫn nhịn, cô biết rõ sức chịu đựng của anh ta, nếu không Chu Bá Sầm đã không an tâm giao công ty cho anh ta khi đang ở thời kỳ đỉnh cao.Có lẽ tối nay làm ra tất cả những chuyện này đã là ngoại lệ trong cuộc đời Chu Vực, biết rõ người anh ta phải đối đầu là Văn Chú, trong khoảng thời gian chờ đợi bên ngoài anh ta đã làm công tác tư tưởng cho chính mình, chỉ là không ngờ cô lại thản nhiên không sợ hãi thừa nhận với anh ta như vậy, đây là điểm chọc giận anh ta.Chu Uẩn l**m nhẹ đôi môi hơi khô: “Như anh thấy đó còn muốn tôi nói gì?”Anh ta hít sâu một hơi nặng nề, dường như làm vậy có thể điều tiết lửa giận tích tụ trong lòng, không buông lời ác độc, khôi phục vẻ dịu dàng trước đây: “Tiểu Uẩn, anh ta không hợp với em, em có khó khăn gì cứ nói với anh, anh sẽ giúp em giải quyết.”“Giải quyết cái gì?” Chu Uẩn châm biếm “Chuyện trước đây tôi bị Thư Huệ và nhà họ Khương liên thủ ép đi có cần tôi nhắc lại một lần không? Lúc đó anh đi đâu? Đã không có mặt lúc tôi cần nhất, bây giờ nói những lời này có ý nghĩa gì?”Anh ta nào phải không muốn ra mặt chắn hết mọi chuyện thay cô, nhưng trước mắt anh ta sẽ không đứng ở đây tranh cãi chuyện cũ với cô, bất cứ chuyện gì bất cứ lời nào cũng có thể ngồi xuống từ từ nói rõ, mang theo lửa giận trong người định sẵn là không giải quyết được mâu thuẫn mà chỉ khiến nó trầm trọng thêm.Chu Vực giơ tay ra hiệu cho tài xế ở xa lái xe tới “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, thẳng thắn trao đổi còn hơn là em cứ hiểu lầm anh.”Chu Uẩn không từ chối, và một số kế hoạch cũng dần trải ra thành từng đường thẳng trong đầu cô, dẫn đến kết quả mà cô muốn thấy nhất.Người ở phòng bảo vệ nhìn thấy xe của Chu Vực thì không nói hai lời cho qua ngay. Chu Uẩn nhìn qua cửa sổ xe thấy người bảo vệ lúc nãy nói chuyện với tài xế của Văn Chú đang tiễn xe Chu Vực rời đi, dáng vẻ khúm núm gật đầu khom lưng chẳng khác nào đám nịnh nọt trên tivi.Cô không biến sắc thu hồi tầm mắt, nghĩ lại Chu Vực đã có thể lái xe vào, đủ chứng minh hoặc là thực lực đủ mạnh hoặc là tiền đủ nhiều, nhìn dáng vẻ của bảo vệ vừa rồi không khó đoán là vế sau.Chu Uẩn lẳng lặng ngồi ở vị trí bên phải ghế sau, nhìn bóng cây lướt qua ngoài cửa sổ mà hơi thất thần. Văn Chú đối với cô dường như có điều giấu giếm, nhưng rốt cuộc đang giấu giếm điều gì cô không có manh mối, trông có vẻ như đang vội đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, nhưng nếu xét kỹ, đợi trời sáng đi thăm chẳng phải thích hợp hơn sao? Cần gì phải vội vàng chạy đi ngay trong đêm? Chỉ vì Thẩm Trác Doanh đã nghỉ ngơi như lời Ôn Thanh Dữ nói, anh qua đó sẽ không gây chú ý sao?Với tính cách của Văn Chú, anh không cần thiết phải giấu giếm vì chuyện này, nếu anh thực sự quan tâm Thẩm Trác Doanh thì cũng sẽ không bình tĩnh hỏi ý kiến cô sau khi biết thời gian còn lại của mẹ mình không nhiều.Chu Uẩn nhất thời nghĩ không thông, Văn Chú người này tâm tư thâm sâu, muốn hoàn toàn nắm bắt và đoán thấu anh là một cửa ải khó khăn không nhỏ, tuyệt đối không phải người một sớm một chiều có thể công phá.***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.“Biết tại sao Văn Chú nguyện ý đẩy em cho anh không?”Câu hỏi bất ngờ giống như đêm khuya thanh vắng có người đứng ngoài cửa sổ gõ mạnh vào kính phòng, khó tránh khỏi làm người ta giật mình.Chu Uẩn giữ nguyên tư thế nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề quay đầu nhìn anh ta, lạnh nhạt đáp: “Không biết.”“Anh ta phải đi đón một người.” Chu Vực liếc nhìn bàn tay cô đặt trên ghế, vươn tay qua nắm lấy tay cô tự nhiên như trước kia “Nhưng đoán chừng là đi công cốc rồi.”Đôi tay trên mu bàn tay vẫn ấm áp như xưa, nhưng chỉ giới hạn ở nhiệt độ cơ thể truyền đến, Chu Uẩn từ từ quay đầu lại, nhìn thấy rõ ràng vẻ châm biếm thoáng qua trên mặt Chu Vực, biểu cảm như vậy hoàn toàn khác biệt với hình tượng nho nhã anh ta vẫn luôn thể hiện.Thoáng chốc cô nảy sinh một loại ảo giác, ánh mắt rơi trên người anh ta chậm rãi chuyển sang người tài xế. Vẫn là những người cũ đó, ngay cả nội thất trong xe cũng chưa từng thay đổi, trong khoang xe thoang thoảng mùi gỗ đàn hương nồng nặc, anh ta biết cô không thích ngửi mùi khói thuốc, nên mùi hương này dường như để che giấu mùi thuốc lá nồng nặc.Chu Uẩn dùng tay kia nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra, nhìn anh ta gằn từng chữ: “Muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”Chu Vực lại không đưa ra câu trả lời ngay lập tức, lảng sang chuyện khác, hỏi một việc không liên quan gì đến lúc này: “Em nhìn trúng Văn Chú ở điểm nào? Tiền tài quyền thế sao?”Trước đây, ông ta sẽ không bao giờ dùng ánh mắt thực dụng để suy đoán về một người, nhưng bây giờ, những lời nói thẳng thừng vừa thốt ra khiến Chu Uẩn ngỡ ngàng.Cô thu hồi tầm mắt lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như nhìn anh ta thêm một cái cũng thấy mệt: “Cứ nhất định phải là nguyên nhân bên ngoài sao?”“Nếu không thì sao?” Chu Vực liếc cô “Đừng nói với anh là, hai người lưỡng tình tương duyệt định bên nhau cả đời nhé.”Chu Uẩn nhíu mày, cảm thấy khó chịu với giọng điệu châm chọc của anh ta: “Không sai, nếu đối phương thích hợp tại sao không thể bên nhau cả đời? Tôi thích là con người anh ấy, anh ấy có bao nhiêu tài sản không liên quan đến tôi.”Chính tai nghe cô thừa nhận, ngọn lửa trong lòng Chu Vực vừa tắt lại đang bùng lên với tốc độ nhanh nhất. Cô có thể thích bất cứ ai, dù đối phương bình thường đến mức không thể bình thường hơn, duy chỉ Văn Chú, anh ta tuyệt đối không cho phép.Anh ta và Văn Chú chỉ có một mối quan hệ: đối thủ cạnh tranh trên thương trường, và là loại vĩnh viễn không bao giờ bắt tay giảng hòa.***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.Chu Vực lần nữa nắm chặt cổ tay cô, ép cô vì đau mà phải quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt u ám như thể giây tiếp theo sẽ ăn thịt người. Anh ta cứ nhìn chằm chằm cô không chút che giấu như vậy, suốt quá trình không nói một lời, bầu không khí nặng nề lan tràn từng chút một trong khoang xe, từ lòng bàn chân lan đến tứ chi, cái lạnh của đêm tối cũng không bằng cái nhìn lạnh lẽo thấu xương trong xe.“Dừng xe phía trước.”“Vâng.”Tài xế lái xe đi tiếp vài phút, tìm được một chỗ đậu xe tạm thời, biển báo nền xanh chữ trắng viết rất rõ ràng: Có thể đậu xe tạm thời ba phút, quá giờ tính phí 5 tệ nửa giờ, tăng dần.Chút tiền này đối với Chu Vực chỉ là mưa bụi, anh ta không để vào mắt, đợi tài xế xuống xe đi xa, ánh mắt dò xét lại một lần nữa lướt qua mặt Chu Uẩn.“Nếu em tưởng gả vào nhà họ Văn là từ nay một bước lên mây, khuyên em sớm thu lại ý nghĩ này đi, Văn Chú có trụ được hay không còn chưa biết đâu.”Chu Uẩn nhíu mày nhẹ: “Anh có ý gì?”“Trước khi anh trả lời em, chi bằng em trả lời anh trước, Văn Chú có từng nhắc đến những chuyện dơ bẩn bên trong nhà họ Văn trước mặt em không? Bao gồm cả thân thế của anh ta.”Câu nói này đã đưa ra gợi ý rất rõ ràng cho Chu Uẩn, cô cũng biết đây là mồi nhử của Chu Vực. Đổi lại là trước đây cô sẽ ung dung ứng đối, nhưng lúc này cô đã trở nên không giống mình nữa rồi, có lẽ là do bầu không khí áp bức, có lẽ là không gian chật chội, khoảnh khắc này cô chủ động chui vào bẫy lời nói của anh ta.“Người thừa kế duy nhất của Thịnh Hoằng.”“Duy nhất?” Chu Vực cười lạnh bất ngờ “Anh ta nói với em như vậy à?”Chu Uẩn lờ mờ đoán được nội dung anh ta muốn diễn đạt, thu lại tâm trạng, trả lời rất nghiêm túc: “Đây là sự thật được công nhận ở Túc Nguyên, anh ấy cần gì phải nhấn mạnh lại lần nữa với tôi.”Chu Vực liếc cô một cái, châm biếm Văn Chú đồng thời gộp cả cô vào cùng một phe, không nể nang vạch trần: “Cũng đúng, danh tiếng Văn tổng của Thịnh Hoằng dễ nghe biết bao, cũng giống như danh tiếng của Văn phu nhân cũng dễ nghe vậy, một khi đội lâu chiếc mũ cao rồi ai lại muốn tháo xuống chứ? Anh nói đúng không em gái?”Lời đã đến nước này, Chu Uẩn đã biết chuyện anh ta sắp nói tiếp theo, có lẽ không liên quan gì đến cô, nhưng chắc chắn có liên quan đến Văn Chú, hơn nữa Văn Chú rời đi cũng không phải đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, hẳn là còn một chuyện quan trọng khác phải làm, mà chuyện này Chu Vực biết được đôi chút.Cô không muốn tốn nhiều lời, chơi trò ám chỉ qua lại, có những lời nói thẳng mặt không chỉ để tiết kiệm thời gian, mà còn để tránh nói quá nhiều lời vô ích với một số người.“Anh muốn nói gì thì nói thẳng đi, cứ vòng vo mãi không mệt sao?”“Mệt?” Chu Vực hừ nhẹ “Anh mệt cái gì? Thạc Đằng hiện giờ nằm trong tay anh, quyền lực hay thân phận anh đều có, em nghĩ anh sẽ mệt sao?”Trong xe lặng ngắt như tờ.Chu Uẩn không phản bác, ngược lại quyết định giành lại chút quyền chủ động, không thể để Chu Vực dắt mũi mãi được.“Anh đương nhiên mệt, anh muốn so cao thấp với Văn Chú, cho nên việc đầu tiên sau khi tiếp quản Thạc Đằng anh sẽ làm một trận lớn, không chỉ để người trong công ty nhìn thấy, mà còn muốn để người trong nhà cũng nhìn thấy, Văn Chú chỉ cần một ngày chưa xuống đài, anh đều sẽ phải chịu lép vế dưới anh ấy, muốn tạo ra danh tiếng tốt, anh phải làm tốt hơn Văn Chú.”Chu Vực nhìn cô thật sâu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, mà từ chủ đề này mở rộng ra chuyện khác: “Em tưởng Văn Chú không mệt sao? Anh ta phải đề phòng quá nhiều người, bất kể là công ty hay người nhà họ Văn, không có một ai anh ta có thể tin tưởng được, bao gồm cả em.”Chu Uẩn không ngắt lời anh ta, trực giác mách bảo cô, Chu Vực đang giữ lại một chiêu lớn, vừa thốt ra sẽ là sự thật khiến cô không thể phản bác.“Em cảm thấy tại sao Văn Chú lại muốn đuổi cùng giết tận với nhà họ Văn?”“Em đoán xem tại sao ông cụ Văn lại ra tay độc ác với đứa cháu mình nuôi lớn?”“Chi bằng em nghĩ lại xem, đã là hai ông cháu có quan hệ huyết thống, tại sao lại ầm ĩ đến mức không thể hòa giải?”Chu Vực tựa như ma quỷ xuất hiện trong đêm, nghiêng người từng chút ép sát cô, đôi mắt thâm trầm hòa vào màn đêm, đen kịt một màu: “Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó, một thứ không lên được mặt bàn lại chiếm giữ vị trí vốn không thuộc về mình, anh ta đương nhiên phải nhổ cỏ tận gốc, quét sạch những người tạo thành uy h**p đối với anh ta, nếu em ảnh hưởng đến vị trí của anh ta, em đoán xem anh ta có ra tay tàn độc với em không?”Anh ta nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi biến sắc của cô, giơ tay khẽ v**t v* gò má mềm mại của cô, giọng nói dịu dàng nghe vào lại lạnh thấu xương: “Nhìn rõ hiện thực đi, vị trí của anh ta ngồi không lâu nữa đâu, em đi theo bên cạnh anh ta chỉ sẽ chịu tổn thương thôi, anh ta đấu không lại ông cụ Văn đâu, nếu không tại sao bao năm qua anh ta mới chỉ được ngồi được vào ghế Tổng giám đốc của Thịnh Hoằng? Giả thì vĩnh viễn là giả, một kẻ ngoại tộc thì nên biết điều mà nhường chỗ thì mới có đường sống.”

Chu Uẩn nhìn anh ta quên cả phản bác, ánh mắt ngẩn ngơ rơi trên khuôn mặt anh ta, vậy mà lại thấy xa lạ chưa từng có. Người trước đây từng cùng cô lén lút chăm sóc mèo hoang, giờ lại có thể không chút kiêng dè nói ra lời giải quyết một sinh mạng, bạc bẽo đến cùng cực.

Cô từ từ cụp mắt, không đẩy anh ta ra, nhưng lại dùng giọng điệu tổn thương nhất để vạch rõ ranh giới đôi bên: “Tôi có mang thai hay không cũng không liên quan đến anh, anh không có tư cách quản tôi, càng không có tư cách chỉ trỏ vào cuộc đời tôi.”

“Anh không có tư cách?” Chu Vực phát ra một tiếng cười khẩy cực nhẹ từ trong lồng ngực, buông cô ra, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt dần trở nên rõ ràng “Trừ việc nhà họ Chu nuôi em những năm qua, lòng tốt anh đối với em, em không nhớ chút nào sao?”

Chu Uẩn rất muốn lớn tiếng trách cứ. Nếu không có nhà họ Chu, Thẩm Nghị Dương sẽ không chết, cô sẽ sống tốt hơn, nhưng cô không thể. Vào khoảnh khắc này, cô chợt hiểu ra nguyên nhân Văn Chú rời đi trước, anh muốn để cô mượn cơ hội này ép Chu Vực thổ lộ tình cảm với cô, ép Chu Vực lộ ra bộ mặt thật dưới lớp ngụy trang, đồng thời tạo cơ hội cho cô thăm dò.

Nước cờ này, Văn Chú đi rất tự nhiên, tự nhiên đến mức ngay cả cô cũng tưởng rằng anh chắc chắn Chu Vực không dám làm gì cô, mới đồng ý dành ra chút thời gian để hai anh em họ giải thích rõ ràng mọi chuyện. Thật ra không phải vậy, anh biết cô muốn lợi dụng Tào Kim Chính, nên tạo không gian riêng cho cô, để Chu Vực chĩa mọi mũi nhọn vào anh, lầm tưởng rằng do Văn Chú uy h**p dụ dỗ hoặc nguyên nhân nào khác mới khiến cô nguyện ý đi theo.

Ngay từ đầu Văn Chú đã bày bố cục, nhưng anh yên tâm rằng Chu Vực sẽ không làm gì cô đến thế sao?

“Nói đi!”

Chu Uẩn tỉnh lại trong dòng suy nghĩ, trước mắt là khuôn mặt mất kiên nhẫn của Chu Vực, anh ta đang nhẫn nhịn, cô biết rõ sức chịu đựng của anh ta, nếu không Chu Bá Sầm đã không an tâm giao công ty cho anh ta khi đang ở thời kỳ đỉnh cao.

Có lẽ tối nay làm ra tất cả những chuyện này đã là ngoại lệ trong cuộc đời Chu Vực, biết rõ người anh ta phải đối đầu là Văn Chú, trong khoảng thời gian chờ đợi bên ngoài anh ta đã làm công tác tư tưởng cho chính mình, chỉ là không ngờ cô lại thản nhiên không sợ hãi thừa nhận với anh ta như vậy, đây là điểm chọc giận anh ta.

Chu Uẩn l**m nhẹ đôi môi hơi khô: “Như anh thấy đó còn muốn tôi nói gì?”

Anh ta hít sâu một hơi nặng nề, dường như làm vậy có thể điều tiết lửa giận tích tụ trong lòng, không buông lời ác độc, khôi phục vẻ dịu dàng trước đây: “Tiểu Uẩn, anh ta không hợp với em, em có khó khăn gì cứ nói với anh, anh sẽ giúp em giải quyết.”

“Giải quyết cái gì?” Chu Uẩn châm biếm “Chuyện trước đây tôi bị Thư Huệ và nhà họ Khương liên thủ ép đi có cần tôi nhắc lại một lần không? Lúc đó anh đi đâu? Đã không có mặt lúc tôi cần nhất, bây giờ nói những lời này có ý nghĩa gì?”

Anh ta nào phải không muốn ra mặt chắn hết mọi chuyện thay cô, nhưng trước mắt anh ta sẽ không đứng ở đây tranh cãi chuyện cũ với cô, bất cứ chuyện gì bất cứ lời nào cũng có thể ngồi xuống từ từ nói rõ, mang theo lửa giận trong người định sẵn là không giải quyết được mâu thuẫn mà chỉ khiến nó trầm trọng thêm.

Chu Vực giơ tay ra hiệu cho tài xế ở xa lái xe tới “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, thẳng thắn trao đổi còn hơn là em cứ hiểu lầm anh.”

Chu Uẩn không từ chối, và một số kế hoạch cũng dần trải ra thành từng đường thẳng trong đầu cô, dẫn đến kết quả mà cô muốn thấy nhất.

Người ở phòng bảo vệ nhìn thấy xe của Chu Vực thì không nói hai lời cho qua ngay. Chu Uẩn nhìn qua cửa sổ xe thấy người bảo vệ lúc nãy nói chuyện với tài xế của Văn Chú đang tiễn xe Chu Vực rời đi, dáng vẻ khúm núm gật đầu khom lưng chẳng khác nào đám nịnh nọt trên tivi.

Cô không biến sắc thu hồi tầm mắt, nghĩ lại Chu Vực đã có thể lái xe vào, đủ chứng minh hoặc là thực lực đủ mạnh hoặc là tiền đủ nhiều, nhìn dáng vẻ của bảo vệ vừa rồi không khó đoán là vế sau.

Chu Uẩn lẳng lặng ngồi ở vị trí bên phải ghế sau, nhìn bóng cây lướt qua ngoài cửa sổ mà hơi thất thần. Văn Chú đối với cô dường như có điều giấu giếm, nhưng rốt cuộc đang giấu giếm điều gì cô không có manh mối, trông có vẻ như đang vội đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, nhưng nếu xét kỹ, đợi trời sáng đi thăm chẳng phải thích hợp hơn sao? Cần gì phải vội vàng chạy đi ngay trong đêm? Chỉ vì Thẩm Trác Doanh đã nghỉ ngơi như lời Ôn Thanh Dữ nói, anh qua đó sẽ không gây chú ý sao?

Với tính cách của Văn Chú, anh không cần thiết phải giấu giếm vì chuyện này, nếu anh thực sự quan tâm Thẩm Trác Doanh thì cũng sẽ không bình tĩnh hỏi ý kiến cô sau khi biết thời gian còn lại của mẹ mình không nhiều.

Chu Uẩn nhất thời nghĩ không thông, Văn Chú người này tâm tư thâm sâu, muốn hoàn toàn nắm bắt và đoán thấu anh là một cửa ải khó khăn không nhỏ, tuyệt đối không phải người một sớm một chiều có thể công phá.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

“Biết tại sao Văn Chú nguyện ý đẩy em cho anh không?”

Câu hỏi bất ngờ giống như đêm khuya thanh vắng có người đứng ngoài cửa sổ gõ mạnh vào kính phòng, khó tránh khỏi làm người ta giật mình.

Chu Uẩn giữ nguyên tư thế nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề quay đầu nhìn anh ta, lạnh nhạt đáp: “Không biết.”

“Anh ta phải đi đón một người.” Chu Vực liếc nhìn bàn tay cô đặt trên ghế, vươn tay qua nắm lấy tay cô tự nhiên như trước kia “Nhưng đoán chừng là đi công cốc rồi.”

Đôi tay trên mu bàn tay vẫn ấm áp như xưa, nhưng chỉ giới hạn ở nhiệt độ cơ thể truyền đến, Chu Uẩn từ từ quay đầu lại, nhìn thấy rõ ràng vẻ châm biếm thoáng qua trên mặt Chu Vực, biểu cảm như vậy hoàn toàn khác biệt với hình tượng nho nhã anh ta vẫn luôn thể hiện.

Thoáng chốc cô nảy sinh một loại ảo giác, ánh mắt rơi trên người anh ta chậm rãi chuyển sang người tài xế. Vẫn là những người cũ đó, ngay cả nội thất trong xe cũng chưa từng thay đổi, trong khoang xe thoang thoảng mùi gỗ đàn hương nồng nặc, anh ta biết cô không thích ngửi mùi khói thuốc, nên mùi hương này dường như để che giấu mùi thuốc lá nồng nặc.

Chu Uẩn dùng tay kia nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra, nhìn anh ta gằn từng chữ: “Muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”

Chu Vực lại không đưa ra câu trả lời ngay lập tức, lảng sang chuyện khác, hỏi một việc không liên quan gì đến lúc này: “Em nhìn trúng Văn Chú ở điểm nào? Tiền tài quyền thế sao?”

Trước đây, ông ta sẽ không bao giờ dùng ánh mắt thực dụng để suy đoán về một người, nhưng bây giờ, những lời nói thẳng thừng vừa thốt ra khiến Chu Uẩn ngỡ ngàng.

Cô thu hồi tầm mắt lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như nhìn anh ta thêm một cái cũng thấy mệt: “Cứ nhất định phải là nguyên nhân bên ngoài sao?”

“Nếu không thì sao?” Chu Vực liếc cô “Đừng nói với anh là, hai người lưỡng tình tương duyệt định bên nhau cả đời nhé.”

Chu Uẩn nhíu mày, cảm thấy khó chịu với giọng điệu châm chọc của anh ta: “Không sai, nếu đối phương thích hợp tại sao không thể bên nhau cả đời? Tôi thích là con người anh ấy, anh ấy có bao nhiêu tài sản không liên quan đến tôi.”

Chính tai nghe cô thừa nhận, ngọn lửa trong lòng Chu Vực vừa tắt lại đang bùng lên với tốc độ nhanh nhất. Cô có thể thích bất cứ ai, dù đối phương bình thường đến mức không thể bình thường hơn, duy chỉ Văn Chú, anh ta tuyệt đối không cho phép.

Anh ta và Văn Chú chỉ có một mối quan hệ: đối thủ cạnh tranh trên thương trường, và là loại vĩnh viễn không bao giờ bắt tay giảng hòa.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Vực lần nữa nắm chặt cổ tay cô, ép cô vì đau mà phải quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt u ám như thể giây tiếp theo sẽ ăn thịt người. Anh ta cứ nhìn chằm chằm cô không chút che giấu như vậy, suốt quá trình không nói một lời, bầu không khí nặng nề lan tràn từng chút một trong khoang xe, từ lòng bàn chân lan đến tứ chi, cái lạnh của đêm tối cũng không bằng cái nhìn lạnh lẽo thấu xương trong xe.

“Dừng xe phía trước.”

“Vâng.”

Tài xế lái xe đi tiếp vài phút, tìm được một chỗ đậu xe tạm thời, biển báo nền xanh chữ trắng viết rất rõ ràng: Có thể đậu xe tạm thời ba phút, quá giờ tính phí 5 tệ nửa giờ, tăng dần.

Chút tiền này đối với Chu Vực chỉ là mưa bụi, anh ta không để vào mắt, đợi tài xế xuống xe đi xa, ánh mắt dò xét lại một lần nữa lướt qua mặt Chu Uẩn.

“Nếu em tưởng gả vào nhà họ Văn là từ nay một bước lên mây, khuyên em sớm thu lại ý nghĩ này đi, Văn Chú có trụ được hay không còn chưa biết đâu.”

Chu Uẩn nhíu mày nhẹ: “Anh có ý gì?”

“Trước khi anh trả lời em, chi bằng em trả lời anh trước, Văn Chú có từng nhắc đến những chuyện dơ bẩn bên trong nhà họ Văn trước mặt em không? Bao gồm cả thân thế của anh ta.”

Câu nói này đã đưa ra gợi ý rất rõ ràng cho Chu Uẩn, cô cũng biết đây là mồi nhử của Chu Vực. Đổi lại là trước đây cô sẽ ung dung ứng đối, nhưng lúc này cô đã trở nên không giống mình nữa rồi, có lẽ là do bầu không khí áp bức, có lẽ là không gian chật chội, khoảnh khắc này cô chủ động chui vào bẫy lời nói của anh ta.

“Người thừa kế duy nhất của Thịnh Hoằng.”

“Duy nhất?” Chu Vực cười lạnh bất ngờ “Anh ta nói với em như vậy à?”

Chu Uẩn lờ mờ đoán được nội dung anh ta muốn diễn đạt, thu lại tâm trạng, trả lời rất nghiêm túc: “Đây là sự thật được công nhận ở Túc Nguyên, anh ấy cần gì phải nhấn mạnh lại lần nữa với tôi.”

Chu Vực liếc cô một cái, châm biếm Văn Chú đồng thời gộp cả cô vào cùng một phe, không nể nang vạch trần: “Cũng đúng, danh tiếng Văn tổng của Thịnh Hoằng dễ nghe biết bao, cũng giống như danh tiếng của Văn phu nhân cũng dễ nghe vậy, một khi đội lâu chiếc mũ cao rồi ai lại muốn tháo xuống chứ? Anh nói đúng không em gái?”

Lời đã đến nước này, Chu Uẩn đã biết chuyện anh ta sắp nói tiếp theo, có lẽ không liên quan gì đến cô, nhưng chắc chắn có liên quan đến Văn Chú, hơn nữa Văn Chú rời đi cũng không phải đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, hẳn là còn một chuyện quan trọng khác phải làm, mà chuyện này Chu Vực biết được đôi chút.

Cô không muốn tốn nhiều lời, chơi trò ám chỉ qua lại, có những lời nói thẳng mặt không chỉ để tiết kiệm thời gian, mà còn để tránh nói quá nhiều lời vô ích với một số người.

“Anh muốn nói gì thì nói thẳng đi, cứ vòng vo mãi không mệt sao?”

“Mệt?” Chu Vực hừ nhẹ “Anh mệt cái gì? Thạc Đằng hiện giờ nằm trong tay anh, quyền lực hay thân phận anh đều có, em nghĩ anh sẽ mệt sao?”

Trong xe lặng ngắt như tờ.

Chu Uẩn không phản bác, ngược lại quyết định giành lại chút quyền chủ động, không thể để Chu Vực dắt mũi mãi được.

“Anh đương nhiên mệt, anh muốn so cao thấp với Văn Chú, cho nên việc đầu tiên sau khi tiếp quản Thạc Đằng anh sẽ làm một trận lớn, không chỉ để người trong công ty nhìn thấy, mà còn muốn để người trong nhà cũng nhìn thấy, Văn Chú chỉ cần một ngày chưa xuống đài, anh đều sẽ phải chịu lép vế dưới anh ấy, muốn tạo ra danh tiếng tốt, anh phải làm tốt hơn Văn Chú.”

Chu Vực nhìn cô thật sâu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, mà từ chủ đề này mở rộng ra chuyện khác: “Em tưởng Văn Chú không mệt sao? Anh ta phải đề phòng quá nhiều người, bất kể là công ty hay người nhà họ Văn, không có một ai anh ta có thể tin tưởng được, bao gồm cả em.”

Chu Uẩn không ngắt lời anh ta, trực giác mách bảo cô, Chu Vực đang giữ lại một chiêu lớn, vừa thốt ra sẽ là sự thật khiến cô không thể phản bác.

“Em cảm thấy tại sao Văn Chú lại muốn đuổi cùng giết tận với nhà họ Văn?”

“Em đoán xem tại sao ông cụ Văn lại ra tay độc ác với đứa cháu mình nuôi lớn?”

“Chi bằng em nghĩ lại xem, đã là hai ông cháu có quan hệ huyết thống, tại sao lại ầm ĩ đến mức không thể hòa giải?”

Chu Vực tựa như ma quỷ xuất hiện trong đêm, nghiêng người từng chút ép sát cô, đôi mắt thâm trầm hòa vào màn đêm, đen kịt một màu: “Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó, một thứ không lên được mặt bàn lại chiếm giữ vị trí vốn không thuộc về mình, anh ta đương nhiên phải nhổ cỏ tận gốc, quét sạch những người tạo thành uy h**p đối với anh ta, nếu em ảnh hưởng đến vị trí của anh ta, em đoán xem anh ta có ra tay tàn độc với em không?”

Anh ta nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi biến sắc của cô, giơ tay khẽ v**t v* gò má mềm mại của cô, giọng nói dịu dàng nghe vào lại lạnh thấu xương: “Nhìn rõ hiện thực đi, vị trí của anh ta ngồi không lâu nữa đâu, em đi theo bên cạnh anh ta chỉ sẽ chịu tổn thương thôi, anh ta đấu không lại ông cụ Văn đâu, nếu không tại sao bao năm qua anh ta mới chỉ được ngồi được vào ghế Tổng giám đốc của Thịnh Hoằng? Giả thì vĩnh viễn là giả, một kẻ ngoại tộc thì nên biết điều mà nhường chỗ thì mới có đường sống.”

Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh ĐạiTác giả: Nguyên Thanh ĐạiTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh ThámChu Uẩn từ Dung Thành trở về chỉ liên lạc với người bạn thân là Bạch Đàm. Ra khỏi sân bay, Chu Uẩn gọi điện thoại cho cô ấy, đẩy vali hành lý nhìn chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại, cửa sổ ghế phụ hạ xuống lộ ra gương mặt tươi cười chào đón của Bạch Đàm. Chu Uẩn cất hành lý lên xe, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi nhà ga sân bay. Bạch Đàm tắt nhạc trên xe, ôn tồn nói: “Cậu nói xem cậu quyết định về đột xuất thì thôi đi, còn không cho tới đón, ở Dung Thành một thời gian là có mới nới cũ rồi phải không?” “Bớt một người biết bớt đi chút chuyện.” Chu Uẩn dựa vào ghế, ngáp liền hai cái “Chuyện của cậu sao rồi?” Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến là tóc gáy Bạch Đàm muốn dựng đứng cả lên, lộ ra vẻ hung dữ, bộ dạng như chuẩn bị ăn thịt người: “Thật không biết xấu hổ, tuy tớ chỉ là một phòng làm việc nhỏ bé, nhưng về phương diện bảo vệ người nhà thì tuyệt đối không lùi bước, nghe nói đối phương lai lịch rất lớn, đoàn luật sư mời đến đều là đội ngũ hàng đầu Túc Nguyên.” Chu Uẩn nghe vậy, im… Chu Uẩn nhìn anh ta quên cả phản bác, ánh mắt ngẩn ngơ rơi trên khuôn mặt anh ta, vậy mà lại thấy xa lạ chưa từng có. Người trước đây từng cùng cô lén lút chăm sóc mèo hoang, giờ lại có thể không chút kiêng dè nói ra lời giải quyết một sinh mạng, bạc bẽo đến cùng cực.Cô từ từ cụp mắt, không đẩy anh ta ra, nhưng lại dùng giọng điệu tổn thương nhất để vạch rõ ranh giới đôi bên: “Tôi có mang thai hay không cũng không liên quan đến anh, anh không có tư cách quản tôi, càng không có tư cách chỉ trỏ vào cuộc đời tôi.”“Anh không có tư cách?” Chu Vực phát ra một tiếng cười khẩy cực nhẹ từ trong lồng ngực, buông cô ra, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt dần trở nên rõ ràng “Trừ việc nhà họ Chu nuôi em những năm qua, lòng tốt anh đối với em, em không nhớ chút nào sao?”Chu Uẩn rất muốn lớn tiếng trách cứ. Nếu không có nhà họ Chu, Thẩm Nghị Dương sẽ không chết, cô sẽ sống tốt hơn, nhưng cô không thể. Vào khoảnh khắc này, cô chợt hiểu ra nguyên nhân Văn Chú rời đi trước, anh muốn để cô mượn cơ hội này ép Chu Vực thổ lộ tình cảm với cô, ép Chu Vực lộ ra bộ mặt thật dưới lớp ngụy trang, đồng thời tạo cơ hội cho cô thăm dò.Nước cờ này, Văn Chú đi rất tự nhiên, tự nhiên đến mức ngay cả cô cũng tưởng rằng anh chắc chắn Chu Vực không dám làm gì cô, mới đồng ý dành ra chút thời gian để hai anh em họ giải thích rõ ràng mọi chuyện. Thật ra không phải vậy, anh biết cô muốn lợi dụng Tào Kim Chính, nên tạo không gian riêng cho cô, để Chu Vực chĩa mọi mũi nhọn vào anh, lầm tưởng rằng do Văn Chú uy h**p dụ dỗ hoặc nguyên nhân nào khác mới khiến cô nguyện ý đi theo.Ngay từ đầu Văn Chú đã bày bố cục, nhưng anh yên tâm rằng Chu Vực sẽ không làm gì cô đến thế sao?“Nói đi!”Chu Uẩn tỉnh lại trong dòng suy nghĩ, trước mắt là khuôn mặt mất kiên nhẫn của Chu Vực, anh ta đang nhẫn nhịn, cô biết rõ sức chịu đựng của anh ta, nếu không Chu Bá Sầm đã không an tâm giao công ty cho anh ta khi đang ở thời kỳ đỉnh cao.Có lẽ tối nay làm ra tất cả những chuyện này đã là ngoại lệ trong cuộc đời Chu Vực, biết rõ người anh ta phải đối đầu là Văn Chú, trong khoảng thời gian chờ đợi bên ngoài anh ta đã làm công tác tư tưởng cho chính mình, chỉ là không ngờ cô lại thản nhiên không sợ hãi thừa nhận với anh ta như vậy, đây là điểm chọc giận anh ta.Chu Uẩn l**m nhẹ đôi môi hơi khô: “Như anh thấy đó còn muốn tôi nói gì?”Anh ta hít sâu một hơi nặng nề, dường như làm vậy có thể điều tiết lửa giận tích tụ trong lòng, không buông lời ác độc, khôi phục vẻ dịu dàng trước đây: “Tiểu Uẩn, anh ta không hợp với em, em có khó khăn gì cứ nói với anh, anh sẽ giúp em giải quyết.”“Giải quyết cái gì?” Chu Uẩn châm biếm “Chuyện trước đây tôi bị Thư Huệ và nhà họ Khương liên thủ ép đi có cần tôi nhắc lại một lần không? Lúc đó anh đi đâu? Đã không có mặt lúc tôi cần nhất, bây giờ nói những lời này có ý nghĩa gì?”Anh ta nào phải không muốn ra mặt chắn hết mọi chuyện thay cô, nhưng trước mắt anh ta sẽ không đứng ở đây tranh cãi chuyện cũ với cô, bất cứ chuyện gì bất cứ lời nào cũng có thể ngồi xuống từ từ nói rõ, mang theo lửa giận trong người định sẵn là không giải quyết được mâu thuẫn mà chỉ khiến nó trầm trọng thêm.Chu Vực giơ tay ra hiệu cho tài xế ở xa lái xe tới “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, thẳng thắn trao đổi còn hơn là em cứ hiểu lầm anh.”Chu Uẩn không từ chối, và một số kế hoạch cũng dần trải ra thành từng đường thẳng trong đầu cô, dẫn đến kết quả mà cô muốn thấy nhất.Người ở phòng bảo vệ nhìn thấy xe của Chu Vực thì không nói hai lời cho qua ngay. Chu Uẩn nhìn qua cửa sổ xe thấy người bảo vệ lúc nãy nói chuyện với tài xế của Văn Chú đang tiễn xe Chu Vực rời đi, dáng vẻ khúm núm gật đầu khom lưng chẳng khác nào đám nịnh nọt trên tivi.Cô không biến sắc thu hồi tầm mắt, nghĩ lại Chu Vực đã có thể lái xe vào, đủ chứng minh hoặc là thực lực đủ mạnh hoặc là tiền đủ nhiều, nhìn dáng vẻ của bảo vệ vừa rồi không khó đoán là vế sau.Chu Uẩn lẳng lặng ngồi ở vị trí bên phải ghế sau, nhìn bóng cây lướt qua ngoài cửa sổ mà hơi thất thần. Văn Chú đối với cô dường như có điều giấu giếm, nhưng rốt cuộc đang giấu giếm điều gì cô không có manh mối, trông có vẻ như đang vội đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, nhưng nếu xét kỹ, đợi trời sáng đi thăm chẳng phải thích hợp hơn sao? Cần gì phải vội vàng chạy đi ngay trong đêm? Chỉ vì Thẩm Trác Doanh đã nghỉ ngơi như lời Ôn Thanh Dữ nói, anh qua đó sẽ không gây chú ý sao?Với tính cách của Văn Chú, anh không cần thiết phải giấu giếm vì chuyện này, nếu anh thực sự quan tâm Thẩm Trác Doanh thì cũng sẽ không bình tĩnh hỏi ý kiến cô sau khi biết thời gian còn lại của mẹ mình không nhiều.Chu Uẩn nhất thời nghĩ không thông, Văn Chú người này tâm tư thâm sâu, muốn hoàn toàn nắm bắt và đoán thấu anh là một cửa ải khó khăn không nhỏ, tuyệt đối không phải người một sớm một chiều có thể công phá.***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.“Biết tại sao Văn Chú nguyện ý đẩy em cho anh không?”Câu hỏi bất ngờ giống như đêm khuya thanh vắng có người đứng ngoài cửa sổ gõ mạnh vào kính phòng, khó tránh khỏi làm người ta giật mình.Chu Uẩn giữ nguyên tư thế nhìn ra ngoài cửa sổ, không hề quay đầu nhìn anh ta, lạnh nhạt đáp: “Không biết.”“Anh ta phải đi đón một người.” Chu Vực liếc nhìn bàn tay cô đặt trên ghế, vươn tay qua nắm lấy tay cô tự nhiên như trước kia “Nhưng đoán chừng là đi công cốc rồi.”Đôi tay trên mu bàn tay vẫn ấm áp như xưa, nhưng chỉ giới hạn ở nhiệt độ cơ thể truyền đến, Chu Uẩn từ từ quay đầu lại, nhìn thấy rõ ràng vẻ châm biếm thoáng qua trên mặt Chu Vực, biểu cảm như vậy hoàn toàn khác biệt với hình tượng nho nhã anh ta vẫn luôn thể hiện.Thoáng chốc cô nảy sinh một loại ảo giác, ánh mắt rơi trên người anh ta chậm rãi chuyển sang người tài xế. Vẫn là những người cũ đó, ngay cả nội thất trong xe cũng chưa từng thay đổi, trong khoang xe thoang thoảng mùi gỗ đàn hương nồng nặc, anh ta biết cô không thích ngửi mùi khói thuốc, nên mùi hương này dường như để che giấu mùi thuốc lá nồng nặc.Chu Uẩn dùng tay kia nhẹ nhàng gạt tay anh ta ra, nhìn anh ta gằn từng chữ: “Muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”Chu Vực lại không đưa ra câu trả lời ngay lập tức, lảng sang chuyện khác, hỏi một việc không liên quan gì đến lúc này: “Em nhìn trúng Văn Chú ở điểm nào? Tiền tài quyền thế sao?”Trước đây, ông ta sẽ không bao giờ dùng ánh mắt thực dụng để suy đoán về một người, nhưng bây giờ, những lời nói thẳng thừng vừa thốt ra khiến Chu Uẩn ngỡ ngàng.Cô thu hồi tầm mắt lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như nhìn anh ta thêm một cái cũng thấy mệt: “Cứ nhất định phải là nguyên nhân bên ngoài sao?”“Nếu không thì sao?” Chu Vực liếc cô “Đừng nói với anh là, hai người lưỡng tình tương duyệt định bên nhau cả đời nhé.”Chu Uẩn nhíu mày, cảm thấy khó chịu với giọng điệu châm chọc của anh ta: “Không sai, nếu đối phương thích hợp tại sao không thể bên nhau cả đời? Tôi thích là con người anh ấy, anh ấy có bao nhiêu tài sản không liên quan đến tôi.”Chính tai nghe cô thừa nhận, ngọn lửa trong lòng Chu Vực vừa tắt lại đang bùng lên với tốc độ nhanh nhất. Cô có thể thích bất cứ ai, dù đối phương bình thường đến mức không thể bình thường hơn, duy chỉ Văn Chú, anh ta tuyệt đối không cho phép.Anh ta và Văn Chú chỉ có một mối quan hệ: đối thủ cạnh tranh trên thương trường, và là loại vĩnh viễn không bao giờ bắt tay giảng hòa.***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.Chu Vực lần nữa nắm chặt cổ tay cô, ép cô vì đau mà phải quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt u ám như thể giây tiếp theo sẽ ăn thịt người. Anh ta cứ nhìn chằm chằm cô không chút che giấu như vậy, suốt quá trình không nói một lời, bầu không khí nặng nề lan tràn từng chút một trong khoang xe, từ lòng bàn chân lan đến tứ chi, cái lạnh của đêm tối cũng không bằng cái nhìn lạnh lẽo thấu xương trong xe.“Dừng xe phía trước.”“Vâng.”Tài xế lái xe đi tiếp vài phút, tìm được một chỗ đậu xe tạm thời, biển báo nền xanh chữ trắng viết rất rõ ràng: Có thể đậu xe tạm thời ba phút, quá giờ tính phí 5 tệ nửa giờ, tăng dần.Chút tiền này đối với Chu Vực chỉ là mưa bụi, anh ta không để vào mắt, đợi tài xế xuống xe đi xa, ánh mắt dò xét lại một lần nữa lướt qua mặt Chu Uẩn.“Nếu em tưởng gả vào nhà họ Văn là từ nay một bước lên mây, khuyên em sớm thu lại ý nghĩ này đi, Văn Chú có trụ được hay không còn chưa biết đâu.”Chu Uẩn nhíu mày nhẹ: “Anh có ý gì?”“Trước khi anh trả lời em, chi bằng em trả lời anh trước, Văn Chú có từng nhắc đến những chuyện dơ bẩn bên trong nhà họ Văn trước mặt em không? Bao gồm cả thân thế của anh ta.”Câu nói này đã đưa ra gợi ý rất rõ ràng cho Chu Uẩn, cô cũng biết đây là mồi nhử của Chu Vực. Đổi lại là trước đây cô sẽ ung dung ứng đối, nhưng lúc này cô đã trở nên không giống mình nữa rồi, có lẽ là do bầu không khí áp bức, có lẽ là không gian chật chội, khoảnh khắc này cô chủ động chui vào bẫy lời nói của anh ta.“Người thừa kế duy nhất của Thịnh Hoằng.”“Duy nhất?” Chu Vực cười lạnh bất ngờ “Anh ta nói với em như vậy à?”Chu Uẩn lờ mờ đoán được nội dung anh ta muốn diễn đạt, thu lại tâm trạng, trả lời rất nghiêm túc: “Đây là sự thật được công nhận ở Túc Nguyên, anh ấy cần gì phải nhấn mạnh lại lần nữa với tôi.”Chu Vực liếc cô một cái, châm biếm Văn Chú đồng thời gộp cả cô vào cùng một phe, không nể nang vạch trần: “Cũng đúng, danh tiếng Văn tổng của Thịnh Hoằng dễ nghe biết bao, cũng giống như danh tiếng của Văn phu nhân cũng dễ nghe vậy, một khi đội lâu chiếc mũ cao rồi ai lại muốn tháo xuống chứ? Anh nói đúng không em gái?”Lời đã đến nước này, Chu Uẩn đã biết chuyện anh ta sắp nói tiếp theo, có lẽ không liên quan gì đến cô, nhưng chắc chắn có liên quan đến Văn Chú, hơn nữa Văn Chú rời đi cũng không phải đến bệnh viện thăm Thẩm Trác Doanh, hẳn là còn một chuyện quan trọng khác phải làm, mà chuyện này Chu Vực biết được đôi chút.Cô không muốn tốn nhiều lời, chơi trò ám chỉ qua lại, có những lời nói thẳng mặt không chỉ để tiết kiệm thời gian, mà còn để tránh nói quá nhiều lời vô ích với một số người.“Anh muốn nói gì thì nói thẳng đi, cứ vòng vo mãi không mệt sao?”“Mệt?” Chu Vực hừ nhẹ “Anh mệt cái gì? Thạc Đằng hiện giờ nằm trong tay anh, quyền lực hay thân phận anh đều có, em nghĩ anh sẽ mệt sao?”Trong xe lặng ngắt như tờ.Chu Uẩn không phản bác, ngược lại quyết định giành lại chút quyền chủ động, không thể để Chu Vực dắt mũi mãi được.“Anh đương nhiên mệt, anh muốn so cao thấp với Văn Chú, cho nên việc đầu tiên sau khi tiếp quản Thạc Đằng anh sẽ làm một trận lớn, không chỉ để người trong công ty nhìn thấy, mà còn muốn để người trong nhà cũng nhìn thấy, Văn Chú chỉ cần một ngày chưa xuống đài, anh đều sẽ phải chịu lép vế dưới anh ấy, muốn tạo ra danh tiếng tốt, anh phải làm tốt hơn Văn Chú.”Chu Vực nhìn cô thật sâu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, mà từ chủ đề này mở rộng ra chuyện khác: “Em tưởng Văn Chú không mệt sao? Anh ta phải đề phòng quá nhiều người, bất kể là công ty hay người nhà họ Văn, không có một ai anh ta có thể tin tưởng được, bao gồm cả em.”Chu Uẩn không ngắt lời anh ta, trực giác mách bảo cô, Chu Vực đang giữ lại một chiêu lớn, vừa thốt ra sẽ là sự thật khiến cô không thể phản bác.“Em cảm thấy tại sao Văn Chú lại muốn đuổi cùng giết tận với nhà họ Văn?”“Em đoán xem tại sao ông cụ Văn lại ra tay độc ác với đứa cháu mình nuôi lớn?”“Chi bằng em nghĩ lại xem, đã là hai ông cháu có quan hệ huyết thống, tại sao lại ầm ĩ đến mức không thể hòa giải?”Chu Vực tựa như ma quỷ xuất hiện trong đêm, nghiêng người từng chút ép sát cô, đôi mắt thâm trầm hòa vào màn đêm, đen kịt một màu: “Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó, một thứ không lên được mặt bàn lại chiếm giữ vị trí vốn không thuộc về mình, anh ta đương nhiên phải nhổ cỏ tận gốc, quét sạch những người tạo thành uy h**p đối với anh ta, nếu em ảnh hưởng đến vị trí của anh ta, em đoán xem anh ta có ra tay tàn độc với em không?”Anh ta nhìn chằm chằm khuôn mặt hơi biến sắc của cô, giơ tay khẽ v**t v* gò má mềm mại của cô, giọng nói dịu dàng nghe vào lại lạnh thấu xương: “Nhìn rõ hiện thực đi, vị trí của anh ta ngồi không lâu nữa đâu, em đi theo bên cạnh anh ta chỉ sẽ chịu tổn thương thôi, anh ta đấu không lại ông cụ Văn đâu, nếu không tại sao bao năm qua anh ta mới chỉ được ngồi được vào ghế Tổng giám đốc của Thịnh Hoằng? Giả thì vĩnh viễn là giả, một kẻ ngoại tộc thì nên biết điều mà nhường chỗ thì mới có đường sống.”

Chương 118: Bởi vì anh ta mới là đứa con riêng đó