Mặt trời đầu thu đã tỏ ra đuối sức hơn so với mùa hè, ánh nắng lười biếng rọi qua khung cửa sổ, trải dài trên tấm ga giường trắng tinh. Chiếc quạt trần trên mái nhà kêu kẽo kẹt, khuấy động mùi thuốc sát trùng nồng nặc khắp phòng. Trong phòng y tế cũ kỹ nhưng vẫn còn sạch sẽ, chiếc tivi treo tường đang phát kênh tin tức, tiếng bị rè đi đôi chút do máy đã quá cũ. Trên giường bệnh, một chàng trai đang nằm mê man, mái tóc vàng nhạt nổi bật, gương mặt tuấn tú nhưng phảng phất nét ngang tàng, mặc bộ đồng phục xanh trắng của trường Trung học số một Thường Xuyên. Cánh tay gầy gò nhưng vẫn lộ rõ gân xanh đặt bên ngoài chăn. Chiếc áo khoác của anh vắt trên lưng ghế cạnh giường, ba chữ “Nhiếp Thanh Châu” sau cổ áo được viết nguệch ngoạc bằng một loại bút nào đó. Nét chữ vừa xấu xí vừa cẩu thả, đủ thấy chủ nhân của nó khi viết đã vô cùng thiếu kiên nhẫn. Nhãn cầu dưới mí mắt chàng trai đột nhiên chuyển động nhanh chóng, hơi thở trở nên gấp gáp. Ngay khoảnh khắc nắm chặt lấy chăn, anh mở bừng mắt…
Tác giả: