Triệu Tiểu Nhu chưa từng nghĩ sẽ gặp lại người mình thầm thương suốt mười hai năm trong một khung cảnh như thế này. Phòng khách sạn rẻ tiền tồi tàn chật hẹp, mùi nồm mốc cùng hơi men nồng nặc khiến cô thấy buồn nôn, đèn trần vàng úa chớp tắt hai lần rồi tắt hẳn, tiếng rên rĩ lẫn gào thét từ phòng đối diện ngày một dồn dập hơn. Triệu Tiểu Nhu vô thức lướt mắt nhìn khẽ xuống tấm ga trải giường được giặt đến khô cứng, bên trên in rõ một vết bẩn lớn không rõ nguồn gốc, tất cả khiến cô, một người vốn quen đòi hỏi, chán nản đến nghẹt thở. Căn phòng này do Chu Vinh đặt, cô ngạc nhiên vì một bác sĩ có hội chứng sợ bẩn và không hề túng thiếu như anh lại chọn qua đêm ở một nơi như thế này. Nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra: Giờ đây cô không còn là phu nhân nhà giàu, cũng không còn là nhân viên ngân hàng lộng lẫy, cô chỉ là mục tiêu rẻ tiền trong danh sách săn mồi của đàn ông, một công cụ thỏa mãn d*c v*ng nhất thời. “Thôi… thôi dừng lại đi.” Triệu Tiểu Nhu lên tiếng trước, cô đã nhận ra Chu Vinh…

Truyện chữ