Lúc hoàng hôn buông xuống. Sau khi một đợt khách rời đi, tiệm trà sữa lại trở nên yên tĩnh. Ông chủ tiệm là người có gu, trên tay nắm cửa gỗ treo một chuỗi chuông nhỏ, bị ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng chiếu vào làm cho ánh lên màu vàng rực rỡ. Nhân viên tranh thủ lúc rảnh, trốn sau quầy xem lén phim tình cảm. Đang xem đến một nửa thì nghe chuông cửa vang lên lách cách -- có khách mới đến. Cô vội vàng cất điện thoại, đẩy menu về phía khách: "Anh muốn gọi gì ạ?" "Một ly trà sữa hoa nhài size lớn." Người khách mặc áo sơ mi trắng và quần jeans, trông khoảng mười tám mười chín tuổi, trông như mới tốt nghiệp cấp ba, nhưng lại yên tĩnh hơn hẳn mấy cậu trai choai choai khác. Đuôi mắt của cậu hơi xếch lên, nhưng mí mắt lại hơi sụp xuống. Cậu bị cận nhẹ, không đến mức phải đeo kính, chỉ là nhìn người khác hay nheo mắt lại, khiến ánh nhìn trông vừa mơ màng vừa dịu dàng. Cái đẹp luôn khiến người ta chú ý. Có lẽ vì nhân viên nhìn cậu quá lâu, nên cậu phát hiện ra, ngẩng đầu chớp mắt, khẽ cười với…
Tác giả: