Tác giả:

Đêm khuya, chiếc xe lao nhanh trên con đường rộng lớn và yên tĩnh. Cũng giống như làn đường vắng vẻ bên ngoài, trong xe cũng tĩnh lặng như tờ. Đường Minh Minh ngồi ở ghế phụ lái, tay nắm dây an toàn, quay đầu nhìn ra ghế sau. Lúc này Ứng Đề đang chợp mắt, hai mắt nhắm nghiền, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn vì nhịp thở nhẹ nhàng mà trông càng thêm yên bình và xinh đẹp. Đường Minh Minh ngắm nhìn một lát, thấy cô vẫn đang nghỉ ngơi, cũng không tiện quấy rầy, bèn quay người ngồi lại ngay ngắn. Mười phút sau, xe dừng trước một tòa nhà cao tầng. Đường Minh Minh tháo dây an toàn, đang định mở cửa xuống xe, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì phía sau truyền đến tiếng sột soạt, chẳng bao lâu sau là tiếng mở cửa xe nhẹ nhàng. Là Ứng Đề đã xuống xe. Đường Minh Minh không dám chậm trễ, lập tức xuống xe, vòng ra cốp sau lấy hành lý. Tiếng bánh xe vali lăn trên mặt đường lát gạch vang lên rõ mồn một trong đêm khuya thanh vắng. Đường Minh Minh kéo vali, nói: “Chị ơi, để em…

Truyện chữ