*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Bắc Phỉ Thúy tân lịch – Tháng 5 năm 721, tại rừng rậm Andoha. Đây là đêm cuối cùng của mùa xuân, cũng là lúc màn sương độc dài nhất bao trùm cả miền Đông lục địa vừa kết thúc. Hiếm có sinh vật nào chịu rời khỏi tổ vào thời điểm này. Vì khung cảnh xung quanh quá đỗi tĩnh lặng, nên tiếng sột soạt nhỏ trong rừng sâu càng trở nên nổi bật. Đó là âm thanh của một con sư tử đang đào bới trong đất bùn. Nó trông nhỏ và gầy hơn so với những con sư tử bình thường, có vẻ như chưa hoàn toàn trưởng thành. Con sư tử non cả người đầy vết xước, có một số vết thương bị nhiễm trùng, mưng mủ, mùi thịt thối hoà lẫn với mùi máu tạo thành một mùi tanh tưởi rất khó tả. Nhưng sư tử non có vẻ chẳng để tâm đến điều đó cho lắm, nó hạ thấp thân trước, chổng mông lên trời, hì hụt đào bới. Thi thoảng lại phe phẩy chiếc đuôi để đuổi muỗi và ruồi, rất nhanh nó đã đào ra được một cái hố khá sâu…
Tác giả: