Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, từ lúc vào đông tuyết đã rơi không ngớt, khi Kỷ Tư Du từ trạm y tế đi ra, sắc trời xám xịt, trong lòng cậu ôm một chiếc túi giấy da bò màu vàng cam, bên trong đựng đầy ắp đồ đạc. Cành cây trơ trụi hai bên đường trông như sắp bị đè cong, cậu giẫm lên lớp tuyết dày, hắt xì liền hai cái, tuyết vụn trong gió thổi vào khuôn mặt trắng nõn của cậu, rất nhanh đã đỏ ửng một mảng, cậu dụi dụi mũi, rụt nửa dưới khuôn mặt vào trong khăn choàng. Cứ đến mùa đông là bệnh nhân ở trạm y tế lại giảm đi, mấy ngày nay cậu rất rảnh rỗi, luôn nghĩ phải tìm việc gì đó để giết thời gian, dưới chân giẫm phải một cành cây bị gãy một đoạn, cậu cúi đầu nhấc chân lên, phía sau toàn là dấu chân cậu để lại, cậu lùi về sau hai bước, mím môi chớp chớp hai mắt không biết đang có ý đồ gì, cuối cùng nhảy thẳng qua cành cây đó. Hôm nay cậu quên đội mũ, đến nỗi hai tai sắp đông cứng cả ra, trời một khi đã tối, nhiệt độ sẽ càng lúc càng thấp, nửa đoạn đường về nhà sau đó cậu phải chạy bộ.…
Tác giả: