Hạ Văn Nam từ từ tỉnh dậy trong bóng tối dày đặc, cậu chưa từng trải qua một giấc ngủ nào nặng nề đến vậy. Đến cả động tác mở mắt của cậu cũng rất gian nan, ánh nắng vàng óng rực rỡ của mặt trời chiếm lấy tầm mắt trong tức khắc khiến cậu không chịu được mà nhắm mắt lại, đợi đến khi thích ứng với ánh sáng kia rồi mới mở mắt lần thứ hai. Bây giờ cậu đã thấy được mình đang nằm ở giữa căn phòng trắng như tuyết một cách rõ ràng, bên trên là một cái đèn trần hình chữ nhật màu trắng, ánh sáng chói của nó kết hợp với ánh nắng mặt trời bên ngoài lại càng thêm lóa mắt, ngoài trời lúc này là một màu sáng trắng, không giống với ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng mà giống với cái nắng nóng bức sau giờ trưa hơn. Hạ Văn Nam không biết ở bên ngoài có nóng như trong tưởng tượng của mình hay không, nhưng căn phòng này được bật máy điều hòa rất mát mẻ, trên người cậu đắp một lớp chăn mỏng cũng không thấy nóng. Cậu thử cử động tay một chút, liền phát hiện ra cả người cứng đơ không nhúc nhích nổi, mà cơn…
Chương 74
Đường Một Chiều - Kim Cương QuyểnTác giả: Kim Cương QuyểnTruyện Đam MỹHạ Văn Nam từ từ tỉnh dậy trong bóng tối dày đặc, cậu chưa từng trải qua một giấc ngủ nào nặng nề đến vậy. Đến cả động tác mở mắt của cậu cũng rất gian nan, ánh nắng vàng óng rực rỡ của mặt trời chiếm lấy tầm mắt trong tức khắc khiến cậu không chịu được mà nhắm mắt lại, đợi đến khi thích ứng với ánh sáng kia rồi mới mở mắt lần thứ hai. Bây giờ cậu đã thấy được mình đang nằm ở giữa căn phòng trắng như tuyết một cách rõ ràng, bên trên là một cái đèn trần hình chữ nhật màu trắng, ánh sáng chói của nó kết hợp với ánh nắng mặt trời bên ngoài lại càng thêm lóa mắt, ngoài trời lúc này là một màu sáng trắng, không giống với ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng mà giống với cái nắng nóng bức sau giờ trưa hơn. Hạ Văn Nam không biết ở bên ngoài có nóng như trong tưởng tượng của mình hay không, nhưng căn phòng này được bật máy điều hòa rất mát mẻ, trên người cậu đắp một lớp chăn mỏng cũng không thấy nóng. Cậu thử cử động tay một chút, liền phát hiện ra cả người cứng đơ không nhúc nhích nổi, mà cơn… Hạ Văn Nam rất may mắn khi đã tìm ra tên một người thứ hai mà cậu biết trong nhóm nghiên cứu sinh của thầy Lâm. Đó là một đàn chị Omega của cậu, lúc Hạ Văn Nam đang học năm nhất thì cô đang học năm hai, học trước Hạ Văn Nam một năm nên chắc chắn cô sẽ làm nghiên cứu sinh trước một năm, cũng chắc chắn biết cả cậu và Hà Dục Phong.Đàn chị vẫn nằm trong danh sách bạn bè của Hạ Văn Nam, phần chú thích tên được đặt theo đúng tên thật của cô – Diệp Tiểu Mộng.Bởi vì lúc trước không học cùng niên khóa cho nên mối quan hệ của Hạ Văn Nam và Diệp Tiểu Mộng cũng chỉ là xã giao, không được coi là quá thân thiết. Kể từ khi Hạ Văn Nam tỉnh lại sau vụ tai nạn, đây là lần đầu tiên cậu liên lạc với Diệp Tiểu Mộng.Hạ Văn Nam gửi tin nhắn cho Diệp Tiểu Mộng: “Chào đàn chị ạ.”Diệp Tiểu Mộng trả lời rất nhanh, còn nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng của Hạ Văn Nam: [Văn Nam! Lâu lắm rồi em không nhắn với chị, dạo này khỏe chứ?]Lúc này Hạ Văn Nam đã trở về phòng làm việc của mình, cậu ngồi trên ghế, trong lòng thấp thỏm không yên, hai ngón tay nhanh chóng gõ chữ trả lời: [Em rất khỏe, chị thì sao?][Chị không khỏe đâu, đàn chị nhớ em lắm đấy!] Diệp Tiểu Mộng còn gửi thêm một cái sticker nụ hôn.Hạ Văn Nam không ngờ sau này mình với Diệp Tiểu Mộng lại thân thiết với nhau đến vậy, cậu do dự một lúc, nếu tiếp tục nhắn tin có thể sẽ khiến cho đối phương nhận ra cậu có gì đó không đúng, vì vậy Hạ Văn Nam nhắn thẳng: [Hôm qua em với đàn anh Hà đến nhà thầy Lâm ăn cơm á chị.]Gửi tin nhắn này xong, một lúc lâu sau không thấy Diệp Tiểu Mộng trả lời.Sau khoảng mười phút, Hạ Văn Nam nhận được một cuộc gọi từ Diệp Tiểu Mộng, cậu vừa nhận cuộc gọi liền nghe thấy Diệp Tiểu Mộng nói: “Tại sao em lại liên lạc với Hà Dục Phong nữa rồi?”“Dạ?” Hạ Văn Nam sửng sốt. May mắn là Diệp Tiểu Mộng không cần câu trả lời của cậu, cô tiếp tục nói: “Không phải em đã kết hôn rồi sao? Hà Dục Phong lại làm phiền em à? Em ăn no rửng mỡ cũng đừng để ý đến cậu ta.”Hạ Văn Nam nghe ra sự cực kỳ bất mãn với Hà Dục Phong trong giọng nói của Diệp Tiểu Mộng, sau đó đành nói thật với cô: “Đàn chị, thực ra em quên hết rồi.”“Hả? Quên cái gì cơ?”“Em bị mất trí nhớ.”Hạ Văn Nam nỗ lực giải thích tình hình với Diệp Tiểu Mộng, cuối cùng nói: “Em cảm thấy đàn anh Hà có ý gì đó với em.”“Đừng nói là em đang nhung nhớ cậu ta nhé?”“Em mất trí nhớ mà, với lại bây giờ bạn đời Alpha với em tình cảm đang không được tốt lắm.” Hạ Văn Nam nhắm mắt nói xạo.“Vậy thì em cũng không được đến gần tên Hà Dục Phong đó, em quên mất là…” Diệp Tiểu Mộng khựng lại một chút, “Đúng là em quên thật. Hồi làm nghiên cứu sinh ấy, cái tên mặt dày Hà Dục Phong đó mập mờ với em, mập mờ hơn nửa năm mới biết cậu ta đã có bạn trai là Omega từ lâu rồi.”Hạ Văn Nam nghe xong mà đần cả người: “Cái gì cơ?”Diệp Tiểu Mộng vẫn còn rất tức giận vì chuyện đó: “Lúc đó chị còn tưởng là cậu ta nghiêm túc, chị còn muốn tác hợp cho hai người.”“Không phải chứ, tại sao chị nghĩ em thích Alpha?” Hạ Văn Nam như bước vào một màn sương, nếu như chọn người để mập mờ thì cậu phải nên thích Diệp Tiểu Mộng chứ sao lại là Hà Dục Phong được?Diệp Tiểu Mộng nói: “Làm sao chị biết được em có thích tên đó hay không? Dù sao thì lúc đó mối quan hệ của hai người rất tốt, cho nên chị cảm thấy Hà Dục Phong có ý đồ bất chính với em!”“Đàn anh Hà là Alpha, chẳng phải thích Omega mới là bình thường sao?”“Dù vậy thì chị cũng cảm thấy tên đó không có ý tốt.”Hạ Văn Nam lại nhớ đến giấc mơ tối hôm qua, có vẻ những gì Diệp Tiểu Mộng nói đều là sự thật. Thế nhưng ký ức của cậu vẫn chưa rõ ràng, cậu cũng không biết rốt cuộc Hà Dục Phong có ý đồ gì với mình, mà những thông tin có được từ Diệp Tiểu Mộng cũng khá ít ỏi.“Đàn chị, khi nào có thời gian em mời chị bữa cơm nhé.” Hạ Văn Nam không nghĩ mình cần hỏi thêm điều gì.Diệp Tiểu Mộng: “Ăn cái đầu em, chị còn chưa về nước mà!”“Vậy chờ đến khi chị về nước, nếu có thời gian…”“À đúng rồi.” Không chờ Hạ Văn Nam nói xong, Diệp Tiểu Mộng ngắt lời cậu, “Lần trước em có hỏi chị vụ em trai của Hà Dục Phong, giờ thế nào rồi?”Hạ Văn Nam khẽ cau mày, “Chuyện gì của em trai Hà Dục Phong ạ?”“Làm sao chị biết được? Hồi trước em đột nhiên gọi điện thoại cho chị, hỏi chị có từng gặp em trai của Hà Dục Phong chưa.”Trái tim Hạ Văn Nam giật thót từng nhịp, hỏi cô: “Thế chị từng gặp chưa?”Diệp Tiểu Mộng nói: “Chị bảo là chị chưa gặp, có vẻ em trai cậu ta học trung học ở nước ngoài.”“Thật không ạ? Em còn hỏi chị chuyện gì nữa không?”Diệp Tiểu Mộng hồi tưởng lại một chút: “Hình như em hỏi chị là em trai của Hà Dục Phong có phải họ Doãn hay không.”Thoắt một cái Hạ Văn Nam thẳng lưng ngồi trên ghế, cậu nắm chặt điện thoại di động trên tay, cố gắng kề sát ống nghe vào tai nhất có thể: “Vậy em trai Hà Dục Phong họ Doãn thật ạ? Tại sao không phải là họ Hà?”“Chị nhớ có lần Hà Dục Phong nói là em trai cậu ta dùng họ mẹ chứ không dùng họ Hà, còn cụ thể là họ gì thì lúc đó cậu ta chỉ thuận miệng nói với chị nên chị không nhớ được.”“Sau đó em hỏi chị là em trai Hà Dục Phong có phải họ Doãn hay không à?”“Ừm.” Diệp Tiểu Mộng nói, “Em nói rằng có lần ba người chúng ta ăn cơm chung với nhau, sau khi Hà Dục Phong uống chút rượu thì nói ra chuyện đó, em hỏi chị có còn nhớ hay không. Nhưng mà thời gian đã trôi qua lâu rồi nên chị cũng không rõ nữa.”“Cho nên là em nhớ đến chuyện em trai của Hà Dục Phong, sau đó mới gọi điện thoại cho chị để xác nhận đúng không?”“Đúng vậy.”Hạ Văn Nam hít một hơi thật sâu, cậu hỏi Diệp Tiểu Mộng: “Vậy lúc đó em có nói với chị em trai Hà Dục Phong tên gì không?”“Không, cho dù em có nói thì chị cũng không nhớ nổi đâu.”Hạ Văn Nam: “Vâng ạ, cảm ơn đàn chị, chị thực sự đỉnh của chóp!”Diệp Tiểu Mộng bật cười: “Được rồi, đừng bị Hà Dục Phong dắt đi mất đấy nhé, cho dù bây giờ tình cảm của em với chồng em không được tốt thì cũng nên thử một chút.”“Em sẽ thử ạ.”Hạ Văn Nam kết thúc cuộc trò chuyện với Diệp Tiểu Mộng.Cậu nắm chặt điện thoại trong tay, ngồi trên ghế một lúc lâu không nhúc nhích. Họ Doãn khá là hiếm thấy, nhưng vô tình bên cạnh Hạ Văn Nam lại có một người.Thời điểm dùng bữa tối hôm qua, thầy Lâm có hỏi chuyện tốt nghiệp đại học của em trai Hà Dục Phong, năm nay Doãn Trạch Cạnh cũng tốt nghiệp đại học.Trong đầu Hạ Văn Nam hiện lên tất cả các thông tin cậu biết được về Doãn Trạch Cạnh, cậu vẫn không hề cảm thấy Doãn Trạch Cạnh giống một sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, cung cách nói chuyện lẫn hành động đều giống như một cậu ấm đã quen sống trong nhung lụa, như vậy càng khó lý giải chuyện cậu ta nguyện ý để Minh Khâm bao nuôi. Bây giờ nghĩ lại, quả thực Doãn Trạch Cạnh sinh ra đã là cậu ấm, cậu ta để Minh Khâm bao nuôi mình e là không phải vì muốn tiền, mà là muốn lấy được bí mật thương mại của Minh Nghiên.Nhưng vì một lý do nào đó, thân phận của Doãn Trạch Cạnh bị Hạ Văn Nam phát hiện, sau đó Hạ Văn Nam liền gặp tai nạn giao thông và mất trí nhớ, cũng quên luôn đoạn ký ức này.Mọi chuyện sẽ trùng hợp đến vậy sao?Hạ Văn Nam nghĩ ra rất nhiều giả thuyết khiến trái tim cậu không ngừng nảy lên.Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của Hạ Văn Nam sáng lên, trong nhóm nhân viên có người chuyển tiếp một bản tin, Hạ Văn Nam lướt qua dòng thông báo thấy được hai chữ “Mạt Trạch”. Cậu vội vàng mở khóa màn hình, nhấn vào khung nhóm chat, lúc này có thể nhìn thấy toàn bộ tiêu đề bài báo: [Mạt Trạch sắp ra mắt thị trường một dòng nước hoa pheromone hoàn toàn mới, liệu có thể phá vỡ bố cục thị trường nước hoa từ trước đến nay?]Plot chính đã quay lạiiii ( ` ε´ )
Hạ Văn Nam rất may mắn khi đã tìm ra tên một người thứ hai mà cậu biết trong nhóm nghiên cứu sinh của thầy Lâm. Đó là một đàn chị Omega của cậu, lúc Hạ Văn Nam đang học năm nhất thì cô đang học năm hai, học trước Hạ Văn Nam một năm nên chắc chắn cô sẽ làm nghiên cứu sinh trước một năm, cũng chắc chắn biết cả cậu và Hà Dục Phong.
Đàn chị vẫn nằm trong danh sách bạn bè của Hạ Văn Nam, phần chú thích tên được đặt theo đúng tên thật của cô – Diệp Tiểu Mộng.
Bởi vì lúc trước không học cùng niên khóa cho nên mối quan hệ của Hạ Văn Nam và Diệp Tiểu Mộng cũng chỉ là xã giao, không được coi là quá thân thiết. Kể từ khi Hạ Văn Nam tỉnh lại sau vụ tai nạn, đây là lần đầu tiên cậu liên lạc với Diệp Tiểu Mộng.
Hạ Văn Nam gửi tin nhắn cho Diệp Tiểu Mộng: “Chào đàn chị ạ.”
Diệp Tiểu Mộng trả lời rất nhanh, còn nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng của Hạ Văn Nam: [Văn Nam! Lâu lắm rồi em không nhắn với chị, dạo này khỏe chứ?]
Lúc này Hạ Văn Nam đã trở về phòng làm việc của mình, cậu ngồi trên ghế, trong lòng thấp thỏm không yên, hai ngón tay nhanh chóng gõ chữ trả lời: [Em rất khỏe, chị thì sao?]
[Chị không khỏe đâu, đàn chị nhớ em lắm đấy!] Diệp Tiểu Mộng còn gửi thêm một cái sticker nụ hôn.
Hạ Văn Nam không ngờ sau này mình với Diệp Tiểu Mộng lại thân thiết với nhau đến vậy, cậu do dự một lúc, nếu tiếp tục nhắn tin có thể sẽ khiến cho đối phương nhận ra cậu có gì đó không đúng, vì vậy Hạ Văn Nam nhắn thẳng: [Hôm qua em với đàn anh Hà đến nhà thầy Lâm ăn cơm á chị.]
Gửi tin nhắn này xong, một lúc lâu sau không thấy Diệp Tiểu Mộng trả lời.
Sau khoảng mười phút, Hạ Văn Nam nhận được một cuộc gọi từ Diệp Tiểu Mộng, cậu vừa nhận cuộc gọi liền nghe thấy Diệp Tiểu Mộng nói: “Tại sao em lại liên lạc với Hà Dục Phong nữa rồi?”
“Dạ?” Hạ Văn Nam sửng sốt.
May mắn là Diệp Tiểu Mộng không cần câu trả lời của cậu, cô tiếp tục nói: “Không phải em đã kết hôn rồi sao? Hà Dục Phong lại làm phiền em à? Em ăn no rửng mỡ cũng đừng để ý đến cậu ta.”
Hạ Văn Nam nghe ra sự cực kỳ bất mãn với Hà Dục Phong trong giọng nói của Diệp Tiểu Mộng, sau đó đành nói thật với cô: “Đàn chị, thực ra em quên hết rồi.”
“Hả? Quên cái gì cơ?”
“Em bị mất trí nhớ.”
Hạ Văn Nam nỗ lực giải thích tình hình với Diệp Tiểu Mộng, cuối cùng nói: “Em cảm thấy đàn anh Hà có ý gì đó với em.”
“Đừng nói là em đang nhung nhớ cậu ta nhé?”
“Em mất trí nhớ mà, với lại bây giờ bạn đời Alpha với em tình cảm đang không được tốt lắm.” Hạ Văn Nam nhắm mắt nói xạo.
“Vậy thì em cũng không được đến gần tên Hà Dục Phong đó, em quên mất là…” Diệp Tiểu Mộng khựng lại một chút, “Đúng là em quên thật. Hồi làm nghiên cứu sinh ấy, cái tên mặt dày Hà Dục Phong đó mập mờ với em, mập mờ hơn nửa năm mới biết cậu ta đã có bạn trai là Omega từ lâu rồi.”
Hạ Văn Nam nghe xong mà đần cả người: “Cái gì cơ?”
Diệp Tiểu Mộng vẫn còn rất tức giận vì chuyện đó: “Lúc đó chị còn tưởng là cậu ta nghiêm túc, chị còn muốn tác hợp cho hai người.”
“Không phải chứ, tại sao chị nghĩ em thích Alpha?” Hạ Văn Nam như bước vào một màn sương, nếu như chọn người để mập mờ thì cậu phải nên thích Diệp Tiểu Mộng chứ sao lại là Hà Dục Phong được?
Diệp Tiểu Mộng nói: “Làm sao chị biết được em có thích tên đó hay không? Dù sao thì lúc đó mối quan hệ của hai người rất tốt, cho nên chị cảm thấy Hà Dục Phong có ý đồ bất chính với em!”
“Đàn anh Hà là Alpha, chẳng phải thích Omega mới là bình thường sao?”
“Dù vậy thì chị cũng cảm thấy tên đó không có ý tốt.”
Hạ Văn Nam lại nhớ đến giấc mơ tối hôm qua, có vẻ những gì Diệp Tiểu Mộng nói đều là sự thật. Thế nhưng ký ức của cậu vẫn chưa rõ ràng, cậu cũng không biết rốt cuộc Hà Dục Phong có ý đồ gì với mình, mà những thông tin có được từ Diệp Tiểu Mộng cũng khá ít ỏi.
“Đàn chị, khi nào có thời gian em mời chị bữa cơm nhé.” Hạ Văn Nam không nghĩ mình cần hỏi thêm điều gì.
Diệp Tiểu Mộng: “Ăn cái đầu em, chị còn chưa về nước mà!”
“Vậy chờ đến khi chị về nước, nếu có thời gian…”
“À đúng rồi.” Không chờ Hạ Văn Nam nói xong, Diệp Tiểu Mộng ngắt lời cậu, “Lần trước em có hỏi chị vụ em trai của Hà Dục Phong, giờ thế nào rồi?”
Hạ Văn Nam khẽ cau mày, “Chuyện gì của em trai Hà Dục Phong ạ?”
“Làm sao chị biết được? Hồi trước em đột nhiên gọi điện thoại cho chị, hỏi chị có từng gặp em trai của Hà Dục Phong chưa.”
Trái tim Hạ Văn Nam giật thót từng nhịp, hỏi cô: “Thế chị từng gặp chưa?”
Diệp Tiểu Mộng nói: “Chị bảo là chị chưa gặp, có vẻ em trai cậu ta học trung học ở nước ngoài.”
“Thật không ạ? Em còn hỏi chị chuyện gì nữa không?”
Diệp Tiểu Mộng hồi tưởng lại một chút: “Hình như em hỏi chị là em trai của Hà Dục Phong có phải họ Doãn hay không.”
Thoắt một cái Hạ Văn Nam thẳng lưng ngồi trên ghế, cậu nắm chặt điện thoại di động trên tay, cố gắng kề sát ống nghe vào tai nhất có thể: “Vậy em trai Hà Dục Phong họ Doãn thật ạ? Tại sao không phải là họ Hà?”
“Chị nhớ có lần Hà Dục Phong nói là em trai cậu ta dùng họ mẹ chứ không dùng họ Hà, còn cụ thể là họ gì thì lúc đó cậu ta chỉ thuận miệng nói với chị nên chị không nhớ được.”
“Sau đó em hỏi chị là em trai Hà Dục Phong có phải họ Doãn hay không à?”
“Ừm.” Diệp Tiểu Mộng nói, “Em nói rằng có lần ba người chúng ta ăn cơm chung với nhau, sau khi Hà Dục Phong uống chút rượu thì nói ra chuyện đó, em hỏi chị có còn nhớ hay không. Nhưng mà thời gian đã trôi qua lâu rồi nên chị cũng không rõ nữa.”
“Cho nên là em nhớ đến chuyện em trai của Hà Dục Phong, sau đó mới gọi điện thoại cho chị để xác nhận đúng không?”
“Đúng vậy.”
Hạ Văn Nam hít một hơi thật sâu, cậu hỏi Diệp Tiểu Mộng: “Vậy lúc đó em có nói với chị em trai Hà Dục Phong tên gì không?”
“Không, cho dù em có nói thì chị cũng không nhớ nổi đâu.”
Hạ Văn Nam: “Vâng ạ, cảm ơn đàn chị, chị thực sự đỉnh của chóp!”
Diệp Tiểu Mộng bật cười: “Được rồi, đừng bị Hà Dục Phong dắt đi mất đấy nhé, cho dù bây giờ tình cảm của em với chồng em không được tốt thì cũng nên thử một chút.”
“Em sẽ thử ạ.”
Hạ Văn Nam kết thúc cuộc trò chuyện với Diệp Tiểu Mộng.
Cậu nắm chặt điện thoại trong tay, ngồi trên ghế một lúc lâu không nhúc nhích. Họ Doãn khá là hiếm thấy, nhưng vô tình bên cạnh Hạ Văn Nam lại có một người.
Thời điểm dùng bữa tối hôm qua, thầy Lâm có hỏi chuyện tốt nghiệp đại học của em trai Hà Dục Phong, năm nay Doãn Trạch Cạnh cũng tốt nghiệp đại học.
Trong đầu Hạ Văn Nam hiện lên tất cả các thông tin cậu biết được về Doãn Trạch Cạnh, cậu vẫn không hề cảm thấy Doãn Trạch Cạnh giống một sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, cung cách nói chuyện lẫn hành động đều giống như một cậu ấm đã quen sống trong nhung lụa, như vậy càng khó lý giải chuyện cậu ta nguyện ý để Minh Khâm bao nuôi. Bây giờ nghĩ lại, quả thực Doãn Trạch Cạnh sinh ra đã là cậu ấm, cậu ta để Minh Khâm bao nuôi mình e là không phải vì muốn tiền, mà là muốn lấy được bí mật thương mại của Minh Nghiên.
Nhưng vì một lý do nào đó, thân phận của Doãn Trạch Cạnh bị Hạ Văn Nam phát hiện, sau đó Hạ Văn Nam liền gặp tai nạn giao thông và mất trí nhớ, cũng quên luôn đoạn ký ức này.
Mọi chuyện sẽ trùng hợp đến vậy sao?
Hạ Văn Nam nghĩ ra rất nhiều giả thuyết khiến trái tim cậu không ngừng nảy lên.
Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của Hạ Văn Nam sáng lên, trong nhóm nhân viên có người chuyển tiếp một bản tin, Hạ Văn Nam lướt qua dòng thông báo thấy được hai chữ “Mạt Trạch”. Cậu vội vàng mở khóa màn hình, nhấn vào khung nhóm chat, lúc này có thể nhìn thấy toàn bộ tiêu đề bài báo:
[Mạt Trạch sắp ra mắt thị trường một dòng nước hoa pheromone hoàn toàn mới, liệu có thể phá vỡ bố cục thị trường nước hoa từ trước đến nay?]
Plot chính đã quay lạiiii ( ` ε´ )
Đường Một Chiều - Kim Cương QuyểnTác giả: Kim Cương QuyểnTruyện Đam MỹHạ Văn Nam từ từ tỉnh dậy trong bóng tối dày đặc, cậu chưa từng trải qua một giấc ngủ nào nặng nề đến vậy. Đến cả động tác mở mắt của cậu cũng rất gian nan, ánh nắng vàng óng rực rỡ của mặt trời chiếm lấy tầm mắt trong tức khắc khiến cậu không chịu được mà nhắm mắt lại, đợi đến khi thích ứng với ánh sáng kia rồi mới mở mắt lần thứ hai. Bây giờ cậu đã thấy được mình đang nằm ở giữa căn phòng trắng như tuyết một cách rõ ràng, bên trên là một cái đèn trần hình chữ nhật màu trắng, ánh sáng chói của nó kết hợp với ánh nắng mặt trời bên ngoài lại càng thêm lóa mắt, ngoài trời lúc này là một màu sáng trắng, không giống với ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng mà giống với cái nắng nóng bức sau giờ trưa hơn. Hạ Văn Nam không biết ở bên ngoài có nóng như trong tưởng tượng của mình hay không, nhưng căn phòng này được bật máy điều hòa rất mát mẻ, trên người cậu đắp một lớp chăn mỏng cũng không thấy nóng. Cậu thử cử động tay một chút, liền phát hiện ra cả người cứng đơ không nhúc nhích nổi, mà cơn… Hạ Văn Nam rất may mắn khi đã tìm ra tên một người thứ hai mà cậu biết trong nhóm nghiên cứu sinh của thầy Lâm. Đó là một đàn chị Omega của cậu, lúc Hạ Văn Nam đang học năm nhất thì cô đang học năm hai, học trước Hạ Văn Nam một năm nên chắc chắn cô sẽ làm nghiên cứu sinh trước một năm, cũng chắc chắn biết cả cậu và Hà Dục Phong.Đàn chị vẫn nằm trong danh sách bạn bè của Hạ Văn Nam, phần chú thích tên được đặt theo đúng tên thật của cô – Diệp Tiểu Mộng.Bởi vì lúc trước không học cùng niên khóa cho nên mối quan hệ của Hạ Văn Nam và Diệp Tiểu Mộng cũng chỉ là xã giao, không được coi là quá thân thiết. Kể từ khi Hạ Văn Nam tỉnh lại sau vụ tai nạn, đây là lần đầu tiên cậu liên lạc với Diệp Tiểu Mộng.Hạ Văn Nam gửi tin nhắn cho Diệp Tiểu Mộng: “Chào đàn chị ạ.”Diệp Tiểu Mộng trả lời rất nhanh, còn nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng của Hạ Văn Nam: [Văn Nam! Lâu lắm rồi em không nhắn với chị, dạo này khỏe chứ?]Lúc này Hạ Văn Nam đã trở về phòng làm việc của mình, cậu ngồi trên ghế, trong lòng thấp thỏm không yên, hai ngón tay nhanh chóng gõ chữ trả lời: [Em rất khỏe, chị thì sao?][Chị không khỏe đâu, đàn chị nhớ em lắm đấy!] Diệp Tiểu Mộng còn gửi thêm một cái sticker nụ hôn.Hạ Văn Nam không ngờ sau này mình với Diệp Tiểu Mộng lại thân thiết với nhau đến vậy, cậu do dự một lúc, nếu tiếp tục nhắn tin có thể sẽ khiến cho đối phương nhận ra cậu có gì đó không đúng, vì vậy Hạ Văn Nam nhắn thẳng: [Hôm qua em với đàn anh Hà đến nhà thầy Lâm ăn cơm á chị.]Gửi tin nhắn này xong, một lúc lâu sau không thấy Diệp Tiểu Mộng trả lời.Sau khoảng mười phút, Hạ Văn Nam nhận được một cuộc gọi từ Diệp Tiểu Mộng, cậu vừa nhận cuộc gọi liền nghe thấy Diệp Tiểu Mộng nói: “Tại sao em lại liên lạc với Hà Dục Phong nữa rồi?”“Dạ?” Hạ Văn Nam sửng sốt. May mắn là Diệp Tiểu Mộng không cần câu trả lời của cậu, cô tiếp tục nói: “Không phải em đã kết hôn rồi sao? Hà Dục Phong lại làm phiền em à? Em ăn no rửng mỡ cũng đừng để ý đến cậu ta.”Hạ Văn Nam nghe ra sự cực kỳ bất mãn với Hà Dục Phong trong giọng nói của Diệp Tiểu Mộng, sau đó đành nói thật với cô: “Đàn chị, thực ra em quên hết rồi.”“Hả? Quên cái gì cơ?”“Em bị mất trí nhớ.”Hạ Văn Nam nỗ lực giải thích tình hình với Diệp Tiểu Mộng, cuối cùng nói: “Em cảm thấy đàn anh Hà có ý gì đó với em.”“Đừng nói là em đang nhung nhớ cậu ta nhé?”“Em mất trí nhớ mà, với lại bây giờ bạn đời Alpha với em tình cảm đang không được tốt lắm.” Hạ Văn Nam nhắm mắt nói xạo.“Vậy thì em cũng không được đến gần tên Hà Dục Phong đó, em quên mất là…” Diệp Tiểu Mộng khựng lại một chút, “Đúng là em quên thật. Hồi làm nghiên cứu sinh ấy, cái tên mặt dày Hà Dục Phong đó mập mờ với em, mập mờ hơn nửa năm mới biết cậu ta đã có bạn trai là Omega từ lâu rồi.”Hạ Văn Nam nghe xong mà đần cả người: “Cái gì cơ?”Diệp Tiểu Mộng vẫn còn rất tức giận vì chuyện đó: “Lúc đó chị còn tưởng là cậu ta nghiêm túc, chị còn muốn tác hợp cho hai người.”“Không phải chứ, tại sao chị nghĩ em thích Alpha?” Hạ Văn Nam như bước vào một màn sương, nếu như chọn người để mập mờ thì cậu phải nên thích Diệp Tiểu Mộng chứ sao lại là Hà Dục Phong được?Diệp Tiểu Mộng nói: “Làm sao chị biết được em có thích tên đó hay không? Dù sao thì lúc đó mối quan hệ của hai người rất tốt, cho nên chị cảm thấy Hà Dục Phong có ý đồ bất chính với em!”“Đàn anh Hà là Alpha, chẳng phải thích Omega mới là bình thường sao?”“Dù vậy thì chị cũng cảm thấy tên đó không có ý tốt.”Hạ Văn Nam lại nhớ đến giấc mơ tối hôm qua, có vẻ những gì Diệp Tiểu Mộng nói đều là sự thật. Thế nhưng ký ức của cậu vẫn chưa rõ ràng, cậu cũng không biết rốt cuộc Hà Dục Phong có ý đồ gì với mình, mà những thông tin có được từ Diệp Tiểu Mộng cũng khá ít ỏi.“Đàn chị, khi nào có thời gian em mời chị bữa cơm nhé.” Hạ Văn Nam không nghĩ mình cần hỏi thêm điều gì.Diệp Tiểu Mộng: “Ăn cái đầu em, chị còn chưa về nước mà!”“Vậy chờ đến khi chị về nước, nếu có thời gian…”“À đúng rồi.” Không chờ Hạ Văn Nam nói xong, Diệp Tiểu Mộng ngắt lời cậu, “Lần trước em có hỏi chị vụ em trai của Hà Dục Phong, giờ thế nào rồi?”Hạ Văn Nam khẽ cau mày, “Chuyện gì của em trai Hà Dục Phong ạ?”“Làm sao chị biết được? Hồi trước em đột nhiên gọi điện thoại cho chị, hỏi chị có từng gặp em trai của Hà Dục Phong chưa.”Trái tim Hạ Văn Nam giật thót từng nhịp, hỏi cô: “Thế chị từng gặp chưa?”Diệp Tiểu Mộng nói: “Chị bảo là chị chưa gặp, có vẻ em trai cậu ta học trung học ở nước ngoài.”“Thật không ạ? Em còn hỏi chị chuyện gì nữa không?”Diệp Tiểu Mộng hồi tưởng lại một chút: “Hình như em hỏi chị là em trai của Hà Dục Phong có phải họ Doãn hay không.”Thoắt một cái Hạ Văn Nam thẳng lưng ngồi trên ghế, cậu nắm chặt điện thoại di động trên tay, cố gắng kề sát ống nghe vào tai nhất có thể: “Vậy em trai Hà Dục Phong họ Doãn thật ạ? Tại sao không phải là họ Hà?”“Chị nhớ có lần Hà Dục Phong nói là em trai cậu ta dùng họ mẹ chứ không dùng họ Hà, còn cụ thể là họ gì thì lúc đó cậu ta chỉ thuận miệng nói với chị nên chị không nhớ được.”“Sau đó em hỏi chị là em trai Hà Dục Phong có phải họ Doãn hay không à?”“Ừm.” Diệp Tiểu Mộng nói, “Em nói rằng có lần ba người chúng ta ăn cơm chung với nhau, sau khi Hà Dục Phong uống chút rượu thì nói ra chuyện đó, em hỏi chị có còn nhớ hay không. Nhưng mà thời gian đã trôi qua lâu rồi nên chị cũng không rõ nữa.”“Cho nên là em nhớ đến chuyện em trai của Hà Dục Phong, sau đó mới gọi điện thoại cho chị để xác nhận đúng không?”“Đúng vậy.”Hạ Văn Nam hít một hơi thật sâu, cậu hỏi Diệp Tiểu Mộng: “Vậy lúc đó em có nói với chị em trai Hà Dục Phong tên gì không?”“Không, cho dù em có nói thì chị cũng không nhớ nổi đâu.”Hạ Văn Nam: “Vâng ạ, cảm ơn đàn chị, chị thực sự đỉnh của chóp!”Diệp Tiểu Mộng bật cười: “Được rồi, đừng bị Hà Dục Phong dắt đi mất đấy nhé, cho dù bây giờ tình cảm của em với chồng em không được tốt thì cũng nên thử một chút.”“Em sẽ thử ạ.”Hạ Văn Nam kết thúc cuộc trò chuyện với Diệp Tiểu Mộng.Cậu nắm chặt điện thoại trong tay, ngồi trên ghế một lúc lâu không nhúc nhích. Họ Doãn khá là hiếm thấy, nhưng vô tình bên cạnh Hạ Văn Nam lại có một người.Thời điểm dùng bữa tối hôm qua, thầy Lâm có hỏi chuyện tốt nghiệp đại học của em trai Hà Dục Phong, năm nay Doãn Trạch Cạnh cũng tốt nghiệp đại học.Trong đầu Hạ Văn Nam hiện lên tất cả các thông tin cậu biết được về Doãn Trạch Cạnh, cậu vẫn không hề cảm thấy Doãn Trạch Cạnh giống một sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, cung cách nói chuyện lẫn hành động đều giống như một cậu ấm đã quen sống trong nhung lụa, như vậy càng khó lý giải chuyện cậu ta nguyện ý để Minh Khâm bao nuôi. Bây giờ nghĩ lại, quả thực Doãn Trạch Cạnh sinh ra đã là cậu ấm, cậu ta để Minh Khâm bao nuôi mình e là không phải vì muốn tiền, mà là muốn lấy được bí mật thương mại của Minh Nghiên.Nhưng vì một lý do nào đó, thân phận của Doãn Trạch Cạnh bị Hạ Văn Nam phát hiện, sau đó Hạ Văn Nam liền gặp tai nạn giao thông và mất trí nhớ, cũng quên luôn đoạn ký ức này.Mọi chuyện sẽ trùng hợp đến vậy sao?Hạ Văn Nam nghĩ ra rất nhiều giả thuyết khiến trái tim cậu không ngừng nảy lên.Cùng lúc đó, màn hình điện thoại của Hạ Văn Nam sáng lên, trong nhóm nhân viên có người chuyển tiếp một bản tin, Hạ Văn Nam lướt qua dòng thông báo thấy được hai chữ “Mạt Trạch”. Cậu vội vàng mở khóa màn hình, nhấn vào khung nhóm chat, lúc này có thể nhìn thấy toàn bộ tiêu đề bài báo: [Mạt Trạch sắp ra mắt thị trường một dòng nước hoa pheromone hoàn toàn mới, liệu có thể phá vỡ bố cục thị trường nước hoa từ trước đến nay?]Plot chính đã quay lạiiii ( ` ε´ )