Tác giả:

“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…

Chương 449

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Chu Kiều Kiều cười nói: "Cha, trong số thức ăn này đắt nhất chính là giò heo, hai mươi hai văn một cân, hai cái giò heo áng chừng mười lăm cân, cũng khoảng ba trăm ba mươi văn, cứ tính là ba trăm năm mươi văn đi.Thịt heo thì chúng ta mua loại nách heo hoặc vai có nhiều thịt nạc, rẻ hơn mua thịt nạc tinh, thường thì mười lăm đến mười tám văn một cân, ba mươi lăm cân là khoảng sáu trăm ba mươi văn.Trứng gà một văn tiền một quả, chúng ta mua một trăm quả là một trăm văn, các loại rau dưa khác không đắt, cộng lại không quá ba trăm văn.Tính ra một ngày, tiền thức ăn cộng thêm dầu, muối, gia vị tổng cộng khoảng một ngàn năm trăm văn. Mua thêm ít bột mì trắng để chiều làm màn thầu, tính là một trăm văn nữa đi.Dựa theo số người hôm nay, chúng ta làm khoảng năm ngày là xong. Tính ra như vậy, tiền cơm nước hết khoảng tám lượng bạc."Chu Kiều Kiều đã suy tính kỹ, các ca ca chịu trách nhiệm tiền mua nhà sửa nhà, tiền cơm nước sẽ do nàng tự bỏ ra. Như vậy cũng coi như nàng chiếm chút tiện nghi rồi.Chu phụ bấm đốt ngón tay tính toán. Tính ra như vậy, hình như cũng có thể chấp nhận được."Được, người ta bỏ sức giúp nhà mình lại không lấy tiền công, chúng ta cho họ ăn ngon một chút cũng là điều nên làm."Tuyền LêBan đầu, Chu phụ định bỏ tiền ra thuê bọn họ, nhưng người ta nói nếu trả tiền công tính như người ngoài thì họ sẽ không đến nữa. Chu phụ cũng đành không khách sáo với mọi người nữa.Nàng vui vẻ gật đầu, quay sang nhìn Tần Hữu: "Cứ tạm như vậy đi, phiền Tần đại ca sáng mai mang tới giúp muội."Tần Hữu mỉm cười: "Không phiền, dù sao ngày mai ta cũng rảnh rỗi, tiện thể cũng đến nhà muội ăn chực một bữa vậy."Chu Kiều Kiều gật đầu: "Cầu còn không được ấy chứ."Bốn mắt nhìn nhau, Chu Kiều Kiều nhìn thấy sự dịu dàng và cưng chiều trong đáy mắt hắn. Nàng không để lại dấu vết mà dời tầm mắt đi chỗ khác.Đột nhiên nhớ ra điều gì, nàng lại quay sang Tần Hữu: "Đúng rồi, Tần đại ca muộn thế này mới qua đây đã ăn cơm chưa? Trong bếp vẫn còn mấy cái bánh bao, để muội đi lấy cho huynh."Tần Hữu cũng không khách sáo: "Được thôi, tuy hôm nay không làm việc, nhưng ngày mai ta sẽ làm mà, cứ mặt dày ăn thêm một bữa vậy."Chu Kiều Kiều bĩu môi. Lời này nói nghe xem. Chẳng lẽ hắn không làm việc thì nàng không cho hắn ăn sao? Tần Hữu đi theo Chu Kiều Kiều vào bếp. Những người khác thấy vậy cũng không đi theo, chỉ nhìn nhau một cái rồi ai làm việc nấy.Mặc Ngọc mặt dày mày dạn đi theo Thượng Quan Khuynh Thành ra cửa đi dạo tiêu thực.Trong bếp.Chu Kiều Kiều lấy bánh bao đưa cho Tần Hữu, Tần Hữu đứng đó ăn luôn tại chỗ."Huynh muộn thế này mới qua tìm muội, có phải là có chuyện gì không?"Tần Hữu gật đầu: "Hôm nay lúc đi ngang qua thôn Đào Hoa, ta nhìn thấy nhị tẩu trước kia của muội và Đồng Thạch Đầu. Đồng Thạch Đầu biết ta quen muội, cầu xin ta gọi muội qua đó xem một chút. Ta nghĩ muội từng nói quan hệ giữa muội và Đồng Thạch Đầu này không tệ, cho nên mới giúp hắn chuyển lời."Chu Kiều Kiều sửng sốt trong giây lát.Thạch Đầu...Đã rất lâu rồi nàng không nghe thấy cái tên này.Vừa nghe đến tên hắn, nàng liền nhớ tới cái tên ngốc đáng yêu đã chắn trước mặt nàng khi nguy hiểm ập đến, nói muốn bảo vệ nàng.Nàng bất đắc dĩ khẽ thở dài: "Nếu đã gặp, Đồng Nhị Nha..."Nàng không muốn có bất cứ dây dưa gì với Đồng Nhị Nha.Giữa trán Tần Hữu hiện lên vẻ suy tư do dự, Chu Kiều Kiều thấy thế liền nói thẳng: "Không cần cân nhắc xem có nên nói cho muội biết hay không đâu, dù sao cho dù huynh có nói, muội cũng sẽ không mềm lòng."Lúc này chân mày Tần Hữu mới giãn ra. Hắn tự giễu cười một tiếng."Là ta lo xa rồi. Chuyện là thế này, theo ta được biết, Đồng Nhị Nha sau khi về nhà, ngay ngày hôm sau liền ép Đồng Thạch Đầu vào Thâm Sơn săn thú. Nàng ta nói việc muội làm được thì Thạch Đầu là nam nhân chắc chắn cũng làm được.Nhưng Thạch Đầu bị thương trong Thâm Sơn, n.g.ự.c bị cành cây đ.â.m sâu vào, tuy nhặt lại được một cái mạng, nhưng sau này quanh năm suốt tháng phải uống t.h.u.ố.c duy trì sự sống, Đồng Nhị Nha liền không chịu nữa.Nàng ta muốn giấu giếm bệnh tình của Thạch Đầu, bán hắn đi với giá hai lượng bạc, vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của hắn."Trái tim Chu Kiều Kiều đau thắt lại.Được lắm Đồng Nhị Nha, thật quá độc ác!Không chỉ hại Thạch Đầu bị thương, mà còn muốn bán hắn đi. Quá sức đáng hận.Tần Hữu nói tiếp: "Thời gian này Thạch Đầu không có tiền uống thuốc, thân thể vốn đã sắp không trụ nổi nữa rồi. Đồng Nhị Nha sợ để lâu sắc mặt hắn sẽ không giấu được người mua, cho nên càng thêm sốt ruột."Chu Kiều Kiều nhíu mày.Nàng nhanh chóng quyết định, đưa cho Tần Hữu hai lượng bạc: "Tần đại ca, muội sẽ không đi gặp hắn, chỉ nhờ huynh giúp muội một việc, tìm một người lạ mặt mua Thạch Đầu về giúp muội.Lại hỏi kỹ xem hắn cần uống t.h.u.ố.c gì, nếu là d.ư.ợ.c liệu trong núi có thể hái được, muội có thể tự mình vào núi đào, không cần phải mua..."Đối với Đồng Nhị Nha mà nói, t.h.u.ố.c cần phải mua, nhưng đối với nàng mà nói thì không cần. Nàng có thể trồng riêng loại d.ư.ợ.c liệu đó cho hắn trong không gian.Như vậy, việc dưỡng bệnh cho hắn cũng không cần tốn tiền.Tần Hữu gật đầu: "Được, vậy ta sẽ mau chóng lo liệu việc này, tránh để thân thể hắn kéo dài thêm nữa."Chu Kiều Kiều vô cùng cảm kích: "Được. Đúng rồi, văn thư đoạn tuyệt quan hệ giữa Đồng Nhị Nha và Thạch Đầu nhất định phải viết cẩn thận một chút. Không, không chỉ Đồng Nhị Nha, mà là tất cả người nhà họ Đồng, bọn họ phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Thạch Đầu."Đại tỷ nhà họ Đồng đã bị bán vào nhà giàu, rồi Đồng Cẩu Đản... Bọn họ đều không phải người tốt.Nàng nhất định phải dọn sạch mọi chướng ngại vật cho Thạch Đầu.Thạch Đầu thiện lương như vậy, bọn họ không xứng làm người nhà của hắn.Sau khi Tần Hữu trở về, hắn tìm một người bạn của mình, đưa cho người đó hai lượng bạc để sáng sớm hôm sau đi xử lý việc này.Người nọ cũng không làm mọi người thất vọng, chỉ trong nửa ngày đã lo liệu xong xuôi, đủ thấy Đồng Nhị Nha nôn nóng muốn bán Thạch Đầu đến mức nào.Căn bản không cần người nọ thúc giục hay nhắc nhở, Đồng Nhị Nha tự giác ấn dấu tay lên giấy đoạn thân, còn đặc biệt ghi rõ sau này sinh lão bệnh t.ử của Đồng Thạch Đầu không còn liên quan gì đến nàng ta nữa.Mọi việc thuận lợi đến mức không thể thuận lợi hơn.Khi Tần Hữu gặp lại Đồng Thạch Đầu, hắn bị bộ dạng gò má nhô cao, chỉ còn da bọc xương của Thạch Đầu dọa cho giật mình."Tần đại ca, bọn họ đều không cần đệ, bọn họ đều ghét bỏ đệ." Đồng Thạch Đầu yếu ớt gọi một câu.Nước mắt liền tuôn rơi lã chã.Tần Hữu nhẹ nhàng vỗ vai hắn: "Đừng khóc, Kiều Kiều tỷ tỷ của đệ đặc biệt nhờ ta tới cứu đệ. Sau này đệ sẽ được đi theo Kiều Kiều tỷ tỷ, nàng ấy sẽ đối tốt với đệ, đệ sẽ không bị ai ghét bỏ nữa đâu."Đồng Thạch Đầu không dám tin, mếu máo hỏi: "Đệ sắp c.h.ế.t rồi, Kiều Kiều tỷ tỷ còn bỏ tiền ra mua đệ sao? Tỷ ấy chịu thiệt thòi quá..."Tần Hữu đưa hắn đến y quán. Dọc đường đi hết lời an ủi, giống như đối đãi với đệ đệ ruột của mình vậy.Hắn từng nghe Chu Kiều Kiều kể chuyện Thạch Đầu bảo vệ nàng khi thú dữ tới. Cho dù không phải thật sự giúp nàng đuổi được dã thú, nhưng hắn cảm kích việc Thạch Đầu liều mạng bảo vệ Kiều Kiều.Kiều Kiều coi hắn là đệ đệ để thương yêu, thì hắn cũng sẽ coi hắn là đệ đệ mà thương yêu.Đến y quán, đại phu bắt mạch.Lông mày đại phu từ những nếp nhăn nông nông dần nhíu chặt thành những rãnh sâu hoắm. Hắn đợi khoảng thời gian một tuần trà, lâu đến mức đủ để c.h.é.m đầu một kẻ địch.Cuối cùng đại phu cũng buông tay Đồng Thạch Đầu ra.Tần Hữu hỏi: "Đại phu, thế nào rồi? Hắn cần uống t.h.u.ố.c gì để bồi bổ lâu dài?"Thần sắc đại phu rất ngưng trọng: "Hồng sâm và lá ngân hạnh, nhưng hai thứ này đều không dễ tìm, nếu uống lâu dài thì giá cả không hề rẻ đâu."Tần Hữu mím môi, cuối cùng nói: "Không sao, chỉ cần biết là t.h.u.ố.c gì là được rồi, đa tạ đại phu."Nói xong, hắn dẫn Đồng Thạch Đầu đi ra.Đến cửa, Đồng Thạch Đầu dừng bước, không chịu đi nữa.Tần Hữu khó hiểu quay đầu nhìn hắn: "Sao vậy?"Đồng Thạch Đầu thương tâm nói: "Trước đây là đệ không đúng, đệ không nên muốn gặp Kiều Kiều tỷ tỷ, không nên liên lụy tỷ ấy... là lỗi của đệ... Tần đại ca, huynh nói với Kiều Kiều tỷ tỷ, đệ không đi nữa đâu, đệ thà c.h.ế.t ở một xó xỉnh không người, cũng không muốn Kiều Kiều tỷ tỷ tận mắt nhìn đệ c.h.ế.t."    

Chu Kiều Kiều cười nói: "Cha, trong số thức ăn này đắt nhất chính là giò heo, hai mươi hai văn một cân, hai cái giò heo áng chừng mười lăm cân, cũng khoảng ba trăm ba mươi văn, cứ tính là ba trăm năm mươi văn đi.

Thịt heo thì chúng ta mua loại nách heo hoặc vai có nhiều thịt nạc, rẻ hơn mua thịt nạc tinh, thường thì mười lăm đến mười tám văn một cân, ba mươi lăm cân là khoảng sáu trăm ba mươi văn.

Trứng gà một văn tiền một quả, chúng ta mua một trăm quả là một trăm văn, các loại rau dưa khác không đắt, cộng lại không quá ba trăm văn.

Tính ra một ngày, tiền thức ăn cộng thêm dầu, muối, gia vị tổng cộng khoảng một ngàn năm trăm văn. Mua thêm ít bột mì trắng để chiều làm màn thầu, tính là một trăm văn nữa đi.

Dựa theo số người hôm nay, chúng ta làm khoảng năm ngày là xong. Tính ra như vậy, tiền cơm nước hết khoảng tám lượng bạc."

Chu Kiều Kiều đã suy tính kỹ, các ca ca chịu trách nhiệm tiền mua nhà sửa nhà, tiền cơm nước sẽ do nàng tự bỏ ra. Như vậy cũng coi như nàng chiếm chút tiện nghi rồi.

Chu phụ bấm đốt ngón tay tính toán. Tính ra như vậy, hình như cũng có thể chấp nhận được.

"Được, người ta bỏ sức giúp nhà mình lại không lấy tiền công, chúng ta cho họ ăn ngon một chút cũng là điều nên làm."

Tuyền Lê

Ban đầu, Chu phụ định bỏ tiền ra thuê bọn họ, nhưng người ta nói nếu trả tiền công tính như người ngoài thì họ sẽ không đến nữa. Chu phụ cũng đành không khách sáo với mọi người nữa.

Nàng vui vẻ gật đầu, quay sang nhìn Tần Hữu: "Cứ tạm như vậy đi, phiền Tần đại ca sáng mai mang tới giúp muội."

Tần Hữu mỉm cười: "Không phiền, dù sao ngày mai ta cũng rảnh rỗi, tiện thể cũng đến nhà muội ăn chực một bữa vậy."

Chu Kiều Kiều gật đầu: "Cầu còn không được ấy chứ."

Bốn mắt nhìn nhau, Chu Kiều Kiều nhìn thấy sự dịu dàng và cưng chiều trong đáy mắt hắn. Nàng không để lại dấu vết mà dời tầm mắt đi chỗ khác.

Đột nhiên nhớ ra điều gì, nàng lại quay sang Tần Hữu: "Đúng rồi, Tần đại ca muộn thế này mới qua đây đã ăn cơm chưa? Trong bếp vẫn còn mấy cái bánh bao, để muội đi lấy cho huynh."

Tần Hữu cũng không khách sáo: "Được thôi, tuy hôm nay không làm việc, nhưng ngày mai ta sẽ làm mà, cứ mặt dày ăn thêm một bữa vậy."

Chu Kiều Kiều bĩu môi. Lời này nói nghe xem. Chẳng lẽ hắn không làm việc thì nàng không cho hắn ăn sao? Tần Hữu đi theo Chu Kiều Kiều vào bếp. Những người khác thấy vậy cũng không đi theo, chỉ nhìn nhau một cái rồi ai làm việc nấy.

Mặc Ngọc mặt dày mày dạn đi theo Thượng Quan Khuynh Thành ra cửa đi dạo tiêu thực.

Trong bếp.

Chu Kiều Kiều lấy bánh bao đưa cho Tần Hữu, Tần Hữu đứng đó ăn luôn tại chỗ.

"Huynh muộn thế này mới qua tìm muội, có phải là có chuyện gì không?"

Tần Hữu gật đầu: "Hôm nay lúc đi ngang qua thôn Đào Hoa, ta nhìn thấy nhị tẩu trước kia của muội và Đồng Thạch Đầu. Đồng Thạch Đầu biết ta quen muội, cầu xin ta gọi muội qua đó xem một chút. Ta nghĩ muội từng nói quan hệ giữa muội và Đồng Thạch Đầu này không tệ, cho nên mới giúp hắn chuyển lời."

Chu Kiều Kiều sửng sốt trong giây lát.

Thạch Đầu...

Đã rất lâu rồi nàng không nghe thấy cái tên này.

Vừa nghe đến tên hắn, nàng liền nhớ tới cái tên ngốc đáng yêu đã chắn trước mặt nàng khi nguy hiểm ập đến, nói muốn bảo vệ nàng.

Nàng bất đắc dĩ khẽ thở dài: "Nếu đã gặp, Đồng Nhị Nha..."

Nàng không muốn có bất cứ dây dưa gì với Đồng Nhị Nha.

Giữa trán Tần Hữu hiện lên vẻ suy tư do dự, Chu Kiều Kiều thấy thế liền nói thẳng: "Không cần cân nhắc xem có nên nói cho muội biết hay không đâu, dù sao cho dù huynh có nói, muội cũng sẽ không mềm lòng."

Lúc này chân mày Tần Hữu mới giãn ra. Hắn tự giễu cười một tiếng.

"Là ta lo xa rồi. Chuyện là thế này, theo ta được biết, Đồng Nhị Nha sau khi về nhà, ngay ngày hôm sau liền ép Đồng Thạch Đầu vào Thâm Sơn săn thú. Nàng ta nói việc muội làm được thì Thạch Đầu là nam nhân chắc chắn cũng làm được.

Nhưng Thạch Đầu bị thương trong Thâm Sơn, n.g.ự.c bị cành cây đ.â.m sâu vào, tuy nhặt lại được một cái mạng, nhưng sau này quanh năm suốt tháng phải uống t.h.u.ố.c duy trì sự sống, Đồng Nhị Nha liền không chịu nữa.

Nàng ta muốn giấu giếm bệnh tình của Thạch Đầu, bán hắn đi với giá hai lượng bạc, vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của hắn."

Trái tim Chu Kiều Kiều đau thắt lại.

Được lắm Đồng Nhị Nha, thật quá độc ác!

Không chỉ hại Thạch Đầu bị thương, mà còn muốn bán hắn đi. Quá sức đáng hận.

Tần Hữu nói tiếp: "Thời gian này Thạch Đầu không có tiền uống thuốc, thân thể vốn đã sắp không trụ nổi nữa rồi. Đồng Nhị Nha sợ để lâu sắc mặt hắn sẽ không giấu được người mua, cho nên càng thêm sốt ruột."

Chu Kiều Kiều nhíu mày.

Nàng nhanh chóng quyết định, đưa cho Tần Hữu hai lượng bạc: "Tần đại ca, muội sẽ không đi gặp hắn, chỉ nhờ huynh giúp muội một việc, tìm một người lạ mặt mua Thạch Đầu về giúp muội.

Lại hỏi kỹ xem hắn cần uống t.h.u.ố.c gì, nếu là d.ư.ợ.c liệu trong núi có thể hái được, muội có thể tự mình vào núi đào, không cần phải mua..."

Đối với Đồng Nhị Nha mà nói, t.h.u.ố.c cần phải mua, nhưng đối với nàng mà nói thì không cần. Nàng có thể trồng riêng loại d.ư.ợ.c liệu đó cho hắn trong không gian.

Như vậy, việc dưỡng bệnh cho hắn cũng không cần tốn tiền.

Tần Hữu gật đầu: "Được, vậy ta sẽ mau chóng lo liệu việc này, tránh để thân thể hắn kéo dài thêm nữa."

Chu Kiều Kiều vô cùng cảm kích: "Được. Đúng rồi, văn thư đoạn tuyệt quan hệ giữa Đồng Nhị Nha và Thạch Đầu nhất định phải viết cẩn thận một chút. Không, không chỉ Đồng Nhị Nha, mà là tất cả người nhà họ Đồng, bọn họ phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Thạch Đầu."

Đại tỷ nhà họ Đồng đã bị bán vào nhà giàu, rồi Đồng Cẩu Đản... Bọn họ đều không phải người tốt.

Nàng nhất định phải dọn sạch mọi chướng ngại vật cho Thạch Đầu.

Thạch Đầu thiện lương như vậy, bọn họ không xứng làm người nhà của hắn.

Sau khi Tần Hữu trở về, hắn tìm một người bạn của mình, đưa cho người đó hai lượng bạc để sáng sớm hôm sau đi xử lý việc này.

Người nọ cũng không làm mọi người thất vọng, chỉ trong nửa ngày đã lo liệu xong xuôi, đủ thấy Đồng Nhị Nha nôn nóng muốn bán Thạch Đầu đến mức nào.

Căn bản không cần người nọ thúc giục hay nhắc nhở, Đồng Nhị Nha tự giác ấn dấu tay lên giấy đoạn thân, còn đặc biệt ghi rõ sau này sinh lão bệnh t.ử của Đồng Thạch Đầu không còn liên quan gì đến nàng ta nữa.

Mọi việc thuận lợi đến mức không thể thuận lợi hơn.

Khi Tần Hữu gặp lại Đồng Thạch Đầu, hắn bị bộ dạng gò má nhô cao, chỉ còn da bọc xương của Thạch Đầu dọa cho giật mình.

"Tần đại ca, bọn họ đều không cần đệ, bọn họ đều ghét bỏ đệ." Đồng Thạch Đầu yếu ớt gọi một câu.

Nước mắt liền tuôn rơi lã chã.

Tần Hữu nhẹ nhàng vỗ vai hắn: "Đừng khóc, Kiều Kiều tỷ tỷ của đệ đặc biệt nhờ ta tới cứu đệ. Sau này đệ sẽ được đi theo Kiều Kiều tỷ tỷ, nàng ấy sẽ đối tốt với đệ, đệ sẽ không bị ai ghét bỏ nữa đâu."

Đồng Thạch Đầu không dám tin, mếu máo hỏi: "Đệ sắp c.h.ế.t rồi, Kiều Kiều tỷ tỷ còn bỏ tiền ra mua đệ sao? Tỷ ấy chịu thiệt thòi quá..."

Tần Hữu đưa hắn đến y quán. Dọc đường đi hết lời an ủi, giống như đối đãi với đệ đệ ruột của mình vậy.

Hắn từng nghe Chu Kiều Kiều kể chuyện Thạch Đầu bảo vệ nàng khi thú dữ tới. Cho dù không phải thật sự giúp nàng đuổi được dã thú, nhưng hắn cảm kích việc Thạch Đầu liều mạng bảo vệ Kiều Kiều.

Kiều Kiều coi hắn là đệ đệ để thương yêu, thì hắn cũng sẽ coi hắn là đệ đệ mà thương yêu.

Đến y quán, đại phu bắt mạch.

Lông mày đại phu từ những nếp nhăn nông nông dần nhíu chặt thành những rãnh sâu hoắm. Hắn đợi khoảng thời gian một tuần trà, lâu đến mức đủ để c.h.é.m đầu một kẻ địch.

Cuối cùng đại phu cũng buông tay Đồng Thạch Đầu ra.

Tần Hữu hỏi: "Đại phu, thế nào rồi? Hắn cần uống t.h.u.ố.c gì để bồi bổ lâu dài?"

Thần sắc đại phu rất ngưng trọng: "Hồng sâm và lá ngân hạnh, nhưng hai thứ này đều không dễ tìm, nếu uống lâu dài thì giá cả không hề rẻ đâu."

Tần Hữu mím môi, cuối cùng nói: "Không sao, chỉ cần biết là t.h.u.ố.c gì là được rồi, đa tạ đại phu."

Nói xong, hắn dẫn Đồng Thạch Đầu đi ra.

Đến cửa, Đồng Thạch Đầu dừng bước, không chịu đi nữa.

Tần Hữu khó hiểu quay đầu nhìn hắn: "Sao vậy?"

Đồng Thạch Đầu thương tâm nói: "Trước đây là đệ không đúng, đệ không nên muốn gặp Kiều Kiều tỷ tỷ, không nên liên lụy tỷ ấy... là lỗi của đệ... Tần đại ca, huynh nói với Kiều Kiều tỷ tỷ, đệ không đi nữa đâu, đệ thà c.h.ế.t ở một xó xỉnh không người, cũng không muốn Kiều Kiều tỷ tỷ tận mắt nhìn đệ c.h.ế.t."
 
 

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Chu Kiều Kiều cười nói: "Cha, trong số thức ăn này đắt nhất chính là giò heo, hai mươi hai văn một cân, hai cái giò heo áng chừng mười lăm cân, cũng khoảng ba trăm ba mươi văn, cứ tính là ba trăm năm mươi văn đi.Thịt heo thì chúng ta mua loại nách heo hoặc vai có nhiều thịt nạc, rẻ hơn mua thịt nạc tinh, thường thì mười lăm đến mười tám văn một cân, ba mươi lăm cân là khoảng sáu trăm ba mươi văn.Trứng gà một văn tiền một quả, chúng ta mua một trăm quả là một trăm văn, các loại rau dưa khác không đắt, cộng lại không quá ba trăm văn.Tính ra một ngày, tiền thức ăn cộng thêm dầu, muối, gia vị tổng cộng khoảng một ngàn năm trăm văn. Mua thêm ít bột mì trắng để chiều làm màn thầu, tính là một trăm văn nữa đi.Dựa theo số người hôm nay, chúng ta làm khoảng năm ngày là xong. Tính ra như vậy, tiền cơm nước hết khoảng tám lượng bạc."Chu Kiều Kiều đã suy tính kỹ, các ca ca chịu trách nhiệm tiền mua nhà sửa nhà, tiền cơm nước sẽ do nàng tự bỏ ra. Như vậy cũng coi như nàng chiếm chút tiện nghi rồi.Chu phụ bấm đốt ngón tay tính toán. Tính ra như vậy, hình như cũng có thể chấp nhận được."Được, người ta bỏ sức giúp nhà mình lại không lấy tiền công, chúng ta cho họ ăn ngon một chút cũng là điều nên làm."Tuyền LêBan đầu, Chu phụ định bỏ tiền ra thuê bọn họ, nhưng người ta nói nếu trả tiền công tính như người ngoài thì họ sẽ không đến nữa. Chu phụ cũng đành không khách sáo với mọi người nữa.Nàng vui vẻ gật đầu, quay sang nhìn Tần Hữu: "Cứ tạm như vậy đi, phiền Tần đại ca sáng mai mang tới giúp muội."Tần Hữu mỉm cười: "Không phiền, dù sao ngày mai ta cũng rảnh rỗi, tiện thể cũng đến nhà muội ăn chực một bữa vậy."Chu Kiều Kiều gật đầu: "Cầu còn không được ấy chứ."Bốn mắt nhìn nhau, Chu Kiều Kiều nhìn thấy sự dịu dàng và cưng chiều trong đáy mắt hắn. Nàng không để lại dấu vết mà dời tầm mắt đi chỗ khác.Đột nhiên nhớ ra điều gì, nàng lại quay sang Tần Hữu: "Đúng rồi, Tần đại ca muộn thế này mới qua đây đã ăn cơm chưa? Trong bếp vẫn còn mấy cái bánh bao, để muội đi lấy cho huynh."Tần Hữu cũng không khách sáo: "Được thôi, tuy hôm nay không làm việc, nhưng ngày mai ta sẽ làm mà, cứ mặt dày ăn thêm một bữa vậy."Chu Kiều Kiều bĩu môi. Lời này nói nghe xem. Chẳng lẽ hắn không làm việc thì nàng không cho hắn ăn sao? Tần Hữu đi theo Chu Kiều Kiều vào bếp. Những người khác thấy vậy cũng không đi theo, chỉ nhìn nhau một cái rồi ai làm việc nấy.Mặc Ngọc mặt dày mày dạn đi theo Thượng Quan Khuynh Thành ra cửa đi dạo tiêu thực.Trong bếp.Chu Kiều Kiều lấy bánh bao đưa cho Tần Hữu, Tần Hữu đứng đó ăn luôn tại chỗ."Huynh muộn thế này mới qua tìm muội, có phải là có chuyện gì không?"Tần Hữu gật đầu: "Hôm nay lúc đi ngang qua thôn Đào Hoa, ta nhìn thấy nhị tẩu trước kia của muội và Đồng Thạch Đầu. Đồng Thạch Đầu biết ta quen muội, cầu xin ta gọi muội qua đó xem một chút. Ta nghĩ muội từng nói quan hệ giữa muội và Đồng Thạch Đầu này không tệ, cho nên mới giúp hắn chuyển lời."Chu Kiều Kiều sửng sốt trong giây lát.Thạch Đầu...Đã rất lâu rồi nàng không nghe thấy cái tên này.Vừa nghe đến tên hắn, nàng liền nhớ tới cái tên ngốc đáng yêu đã chắn trước mặt nàng khi nguy hiểm ập đến, nói muốn bảo vệ nàng.Nàng bất đắc dĩ khẽ thở dài: "Nếu đã gặp, Đồng Nhị Nha..."Nàng không muốn có bất cứ dây dưa gì với Đồng Nhị Nha.Giữa trán Tần Hữu hiện lên vẻ suy tư do dự, Chu Kiều Kiều thấy thế liền nói thẳng: "Không cần cân nhắc xem có nên nói cho muội biết hay không đâu, dù sao cho dù huynh có nói, muội cũng sẽ không mềm lòng."Lúc này chân mày Tần Hữu mới giãn ra. Hắn tự giễu cười một tiếng."Là ta lo xa rồi. Chuyện là thế này, theo ta được biết, Đồng Nhị Nha sau khi về nhà, ngay ngày hôm sau liền ép Đồng Thạch Đầu vào Thâm Sơn săn thú. Nàng ta nói việc muội làm được thì Thạch Đầu là nam nhân chắc chắn cũng làm được.Nhưng Thạch Đầu bị thương trong Thâm Sơn, n.g.ự.c bị cành cây đ.â.m sâu vào, tuy nhặt lại được một cái mạng, nhưng sau này quanh năm suốt tháng phải uống t.h.u.ố.c duy trì sự sống, Đồng Nhị Nha liền không chịu nữa.Nàng ta muốn giấu giếm bệnh tình của Thạch Đầu, bán hắn đi với giá hai lượng bạc, vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của hắn."Trái tim Chu Kiều Kiều đau thắt lại.Được lắm Đồng Nhị Nha, thật quá độc ác!Không chỉ hại Thạch Đầu bị thương, mà còn muốn bán hắn đi. Quá sức đáng hận.Tần Hữu nói tiếp: "Thời gian này Thạch Đầu không có tiền uống thuốc, thân thể vốn đã sắp không trụ nổi nữa rồi. Đồng Nhị Nha sợ để lâu sắc mặt hắn sẽ không giấu được người mua, cho nên càng thêm sốt ruột."Chu Kiều Kiều nhíu mày.Nàng nhanh chóng quyết định, đưa cho Tần Hữu hai lượng bạc: "Tần đại ca, muội sẽ không đi gặp hắn, chỉ nhờ huynh giúp muội một việc, tìm một người lạ mặt mua Thạch Đầu về giúp muội.Lại hỏi kỹ xem hắn cần uống t.h.u.ố.c gì, nếu là d.ư.ợ.c liệu trong núi có thể hái được, muội có thể tự mình vào núi đào, không cần phải mua..."Đối với Đồng Nhị Nha mà nói, t.h.u.ố.c cần phải mua, nhưng đối với nàng mà nói thì không cần. Nàng có thể trồng riêng loại d.ư.ợ.c liệu đó cho hắn trong không gian.Như vậy, việc dưỡng bệnh cho hắn cũng không cần tốn tiền.Tần Hữu gật đầu: "Được, vậy ta sẽ mau chóng lo liệu việc này, tránh để thân thể hắn kéo dài thêm nữa."Chu Kiều Kiều vô cùng cảm kích: "Được. Đúng rồi, văn thư đoạn tuyệt quan hệ giữa Đồng Nhị Nha và Thạch Đầu nhất định phải viết cẩn thận một chút. Không, không chỉ Đồng Nhị Nha, mà là tất cả người nhà họ Đồng, bọn họ phải hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Thạch Đầu."Đại tỷ nhà họ Đồng đã bị bán vào nhà giàu, rồi Đồng Cẩu Đản... Bọn họ đều không phải người tốt.Nàng nhất định phải dọn sạch mọi chướng ngại vật cho Thạch Đầu.Thạch Đầu thiện lương như vậy, bọn họ không xứng làm người nhà của hắn.Sau khi Tần Hữu trở về, hắn tìm một người bạn của mình, đưa cho người đó hai lượng bạc để sáng sớm hôm sau đi xử lý việc này.Người nọ cũng không làm mọi người thất vọng, chỉ trong nửa ngày đã lo liệu xong xuôi, đủ thấy Đồng Nhị Nha nôn nóng muốn bán Thạch Đầu đến mức nào.Căn bản không cần người nọ thúc giục hay nhắc nhở, Đồng Nhị Nha tự giác ấn dấu tay lên giấy đoạn thân, còn đặc biệt ghi rõ sau này sinh lão bệnh t.ử của Đồng Thạch Đầu không còn liên quan gì đến nàng ta nữa.Mọi việc thuận lợi đến mức không thể thuận lợi hơn.Khi Tần Hữu gặp lại Đồng Thạch Đầu, hắn bị bộ dạng gò má nhô cao, chỉ còn da bọc xương của Thạch Đầu dọa cho giật mình."Tần đại ca, bọn họ đều không cần đệ, bọn họ đều ghét bỏ đệ." Đồng Thạch Đầu yếu ớt gọi một câu.Nước mắt liền tuôn rơi lã chã.Tần Hữu nhẹ nhàng vỗ vai hắn: "Đừng khóc, Kiều Kiều tỷ tỷ của đệ đặc biệt nhờ ta tới cứu đệ. Sau này đệ sẽ được đi theo Kiều Kiều tỷ tỷ, nàng ấy sẽ đối tốt với đệ, đệ sẽ không bị ai ghét bỏ nữa đâu."Đồng Thạch Đầu không dám tin, mếu máo hỏi: "Đệ sắp c.h.ế.t rồi, Kiều Kiều tỷ tỷ còn bỏ tiền ra mua đệ sao? Tỷ ấy chịu thiệt thòi quá..."Tần Hữu đưa hắn đến y quán. Dọc đường đi hết lời an ủi, giống như đối đãi với đệ đệ ruột của mình vậy.Hắn từng nghe Chu Kiều Kiều kể chuyện Thạch Đầu bảo vệ nàng khi thú dữ tới. Cho dù không phải thật sự giúp nàng đuổi được dã thú, nhưng hắn cảm kích việc Thạch Đầu liều mạng bảo vệ Kiều Kiều.Kiều Kiều coi hắn là đệ đệ để thương yêu, thì hắn cũng sẽ coi hắn là đệ đệ mà thương yêu.Đến y quán, đại phu bắt mạch.Lông mày đại phu từ những nếp nhăn nông nông dần nhíu chặt thành những rãnh sâu hoắm. Hắn đợi khoảng thời gian một tuần trà, lâu đến mức đủ để c.h.é.m đầu một kẻ địch.Cuối cùng đại phu cũng buông tay Đồng Thạch Đầu ra.Tần Hữu hỏi: "Đại phu, thế nào rồi? Hắn cần uống t.h.u.ố.c gì để bồi bổ lâu dài?"Thần sắc đại phu rất ngưng trọng: "Hồng sâm và lá ngân hạnh, nhưng hai thứ này đều không dễ tìm, nếu uống lâu dài thì giá cả không hề rẻ đâu."Tần Hữu mím môi, cuối cùng nói: "Không sao, chỉ cần biết là t.h.u.ố.c gì là được rồi, đa tạ đại phu."Nói xong, hắn dẫn Đồng Thạch Đầu đi ra.Đến cửa, Đồng Thạch Đầu dừng bước, không chịu đi nữa.Tần Hữu khó hiểu quay đầu nhìn hắn: "Sao vậy?"Đồng Thạch Đầu thương tâm nói: "Trước đây là đệ không đúng, đệ không nên muốn gặp Kiều Kiều tỷ tỷ, không nên liên lụy tỷ ấy... là lỗi của đệ... Tần đại ca, huynh nói với Kiều Kiều tỷ tỷ, đệ không đi nữa đâu, đệ thà c.h.ế.t ở một xó xỉnh không người, cũng không muốn Kiều Kiều tỷ tỷ tận mắt nhìn đệ c.h.ế.t."    

Chương 449