Chương 1: Mùa Mưa Kéo Dài Cậu rất thích chơi trò chơi sao? "Các cậu nghe gì chưa? Thế giới cấp S 'Đô Thị' lại đang tuyển người làm nhiệm vụ đấy." Trong đại sảnh lộng lẫy và sáng rực, vài bóng người cao lớn khoác áo choàng đen đang tụ tập bàn tán. Xung quanh họ, từng quả cầu ánh sáng trong suốt lơ lửng, chậm rãi xoay tròn. "Hahaha, 001 chắc chắn lại chẳng tuyển được ai đâu. Những người làm nhiệm vụ trước đều biết rõ, chẳng có ai có thể rời khỏi thế giới đó nguyên vẹn cả. Đám quái vật ở đó... dữ tợn lắm." "Chẳng phải trước đó có một người làm nhiệm vụ mới vào đấy sao? Chưa đầy ba giây đã bị xé xác, bị ép đăng xuất ngay lập tức. Cậu ta còn hét lên 'Mẹ ơi, con thề từ nay không nhận nhiệm vụ nữa!'. Giờ video vẫn còn đăng trên diễn đàn đấy." "Vậy nên, vốn dĩ 001 còn có thể lừa mấy người mới, nhưng bây giờ thì ai mà dám nhảy vào hố lửa nữa. Xem này, thông báo mới ra đây, 001 giờ đang xuống thế giới cấp thấp để tuyển người rồi." "Hả? Thế giới cấp thấp á? Đám người ở đó đến dị năng còn…
Chương 197: Thành phố D - Chương 18 (2)
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!Tác giả: Phục ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng Chương 1: Mùa Mưa Kéo Dài Cậu rất thích chơi trò chơi sao? "Các cậu nghe gì chưa? Thế giới cấp S 'Đô Thị' lại đang tuyển người làm nhiệm vụ đấy." Trong đại sảnh lộng lẫy và sáng rực, vài bóng người cao lớn khoác áo choàng đen đang tụ tập bàn tán. Xung quanh họ, từng quả cầu ánh sáng trong suốt lơ lửng, chậm rãi xoay tròn. "Hahaha, 001 chắc chắn lại chẳng tuyển được ai đâu. Những người làm nhiệm vụ trước đều biết rõ, chẳng có ai có thể rời khỏi thế giới đó nguyên vẹn cả. Đám quái vật ở đó... dữ tợn lắm." "Chẳng phải trước đó có một người làm nhiệm vụ mới vào đấy sao? Chưa đầy ba giây đã bị xé xác, bị ép đăng xuất ngay lập tức. Cậu ta còn hét lên 'Mẹ ơi, con thề từ nay không nhận nhiệm vụ nữa!'. Giờ video vẫn còn đăng trên diễn đàn đấy." "Vậy nên, vốn dĩ 001 còn có thể lừa mấy người mới, nhưng bây giờ thì ai mà dám nhảy vào hố lửa nữa. Xem này, thông báo mới ra đây, 001 giờ đang xuống thế giới cấp thấp để tuyển người rồi." "Hả? Thế giới cấp thấp á? Đám người ở đó đến dị năng còn… Đàm Gian ngơ ngác bước ra khỏi đại sảnh thành chủ phủ.Nếu mọi chuyện thật sự đơn giản như Trình Phong Tuệ nói – chỉ cần ở lại đây chờ bắt phù thủy rồi sẽ được về – thì nhiệm vụ này cũng dễ quá mức.Em cứ cảm thấy... Trình Phong Tuệ đang vẽ bánh trong tranh cho em ăn.Đàm Gian cau mày, dưới sự dẫn đường của hầu cận, lặng lẽ liếc về phòng tiếp khách nơi cuối hành lang.Sau khi em rời đi, cửa đại sảnh một lần nữa được mở ra.Thân hình cao lớn của Ross lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, cúi đầu với Trình Phong Tuệ.Trình Phong Tuệ đang cầm nĩa, khẽ khàng nghịch miếng bánh kem dâu mà Đàm Gian vừa ăn dở.Anh ta chẳng thèm ngoảnh lại, mắt khẽ cụp xuống, chỉ nhếch môi khi Ross bước vào."Cậu không nên dùng dây da màu nâu."Trình Phong Tuệ chống cằm, giọng nói kỳ quặc xen lẫn kh*** c*m kỳ lạ."Da em ấy trắng như vậy, dùng màu đỏ sẽ hợp hơn nhiều."Thân hình Ross khẽ cứng lại, đôi mắt băng lam thoáng trầm xuống, lặng lẽ bước tới gần người đang ngồi."Thành chủ.""Nếu mục tiêu là bảo vệ ngài ấy, đội canh gác ngoài phủ thành chủ và giáo hội có nhiều biện pháp hơn, họ nghe lệnh tôi tuyệt đối, hoàn toàn có thể bảo vệ vị thần đáng thương đó..."Ross cau mày, lạnh lùng chất vấn."Tại sao lại đưa ngài ấy về thành chủ phủ?"Lúc này ánh mắt của Trình Phong Tuệ mới từ từ dời qua, chậm rãi và khinh thường nhìn thẳng vào Ross."Tại sao à...""Tất nhiên là vì, ta muốn thần linh của mình – chỉ có một tín đồ duy nhất là TA."Khóe miệng Trình Phong Tuệ cong lên, nở một nụ cười vừa ngọt ngào vừa rực rỡ.Giọng anh ta dịu dàng, nhưng trong đôi mắt xanh biếc ấy lại ẩn chứa sự điên cuồng đầy chấp niệm."Bên cạnh em ấy có quá nhiều con sâu bọ rồi.""Rõ ràng chỉ cần ta là đủ, sao còn phải quay về thành trên... Em ấy phải mãi mãi ở bên ta mới đúng!!"Ngón tay Trình Phong Tuệ đặt lên môi mình, bật cười."Em ấy từng nói... sẽ khiến ta vui vẻ."Ánh mắt âm hiểm của Trình Phong Tuệ lướt qua Ross, cánh cửa nhỏ hẹp phía sau anh ta bị gió thổi bật ra. Trên chiếc bàn gỗ dính dầu mỡ tối om, một cái xác người bán hàng nửa thối rữa đang nằm sấp xuống.Còn trong chiếc gương ma thuật trước mặt thi thể, phản chiếu lại khuôn mặt trắng bệch, lõm hóp của nó.
Đàm Gian ngơ ngác bước ra khỏi đại sảnh thành chủ phủ.
Nếu mọi chuyện thật sự đơn giản như Trình Phong Tuệ nói – chỉ cần ở lại đây chờ bắt phù thủy rồi sẽ được về – thì nhiệm vụ này cũng dễ quá mức.
Em cứ cảm thấy... Trình Phong Tuệ đang vẽ bánh trong tranh cho em ăn.
Đàm Gian cau mày, dưới sự dẫn đường của hầu cận, lặng lẽ liếc về phòng tiếp khách nơi cuối hành lang.
Sau khi em rời đi, cửa đại sảnh một lần nữa được mở ra.
Thân hình cao lớn của Ross lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, cúi đầu với Trình Phong Tuệ.
Trình Phong Tuệ đang cầm nĩa, khẽ khàng nghịch miếng bánh kem dâu mà Đàm Gian vừa ăn dở.
Anh ta chẳng thèm ngoảnh lại, mắt khẽ cụp xuống, chỉ nhếch môi khi Ross bước vào.
"Cậu không nên dùng dây da màu nâu."
Trình Phong Tuệ chống cằm, giọng nói kỳ quặc xen lẫn kh*** c*m kỳ lạ.
"Da em ấy trắng như vậy, dùng màu đỏ sẽ hợp hơn nhiều."
Thân hình Ross khẽ cứng lại, đôi mắt băng lam thoáng trầm xuống, lặng lẽ bước tới gần người đang ngồi.
"Thành chủ."
"Nếu mục tiêu là bảo vệ ngài ấy, đội canh gác ngoài phủ thành chủ và giáo hội có nhiều biện pháp hơn, họ nghe lệnh tôi tuyệt đối, hoàn toàn có thể bảo vệ vị thần đáng thương đó..."
Ross cau mày, lạnh lùng chất vấn.
"Tại sao lại đưa ngài ấy về thành chủ phủ?"
Lúc này ánh mắt của Trình Phong Tuệ mới từ từ dời qua, chậm rãi và khinh thường nhìn thẳng vào Ross.
"Tại sao à..."
" Tất nhiên là vì , ta muốn thần linh của mình – chỉ có một tín đồ duy nhất là TA ."
Khóe miệng Trình Phong Tuệ cong lên, nở một nụ cười vừa ngọt ngào vừa rực rỡ.
Giọng anh ta dịu dàng, nhưng trong đôi mắt xanh biếc ấy lại ẩn chứa sự điên cuồng đầy chấp niệm.
"Bên cạnh em ấy có quá nhiều con sâu bọ rồi."
"Rõ ràng chỉ cần ta là đủ, sao còn phải quay về thành trên... Em ấy phải mãi mãi ở bên ta mới đúng!!"
Ngón tay Trình Phong Tuệ đặt lên môi mình, bật cười.
"Em ấy từng nói... sẽ khiến ta vui vẻ."
Ánh mắt âm hiểm của Trình Phong Tuệ lướt qua Ross, cánh cửa nhỏ hẹp phía sau anh ta bị gió thổi bật ra. Trên chiếc bàn gỗ dính dầu mỡ tối om, một cái xác người bán hàng nửa thối rữa đang nằm sấp xuống.
Còn trong chiếc gương ma thuật trước mặt thi thể, phản chiếu lại khuôn mặt trắng bệch, lõm hóp của nó.
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!Tác giả: Phục ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng Chương 1: Mùa Mưa Kéo Dài Cậu rất thích chơi trò chơi sao? "Các cậu nghe gì chưa? Thế giới cấp S 'Đô Thị' lại đang tuyển người làm nhiệm vụ đấy." Trong đại sảnh lộng lẫy và sáng rực, vài bóng người cao lớn khoác áo choàng đen đang tụ tập bàn tán. Xung quanh họ, từng quả cầu ánh sáng trong suốt lơ lửng, chậm rãi xoay tròn. "Hahaha, 001 chắc chắn lại chẳng tuyển được ai đâu. Những người làm nhiệm vụ trước đều biết rõ, chẳng có ai có thể rời khỏi thế giới đó nguyên vẹn cả. Đám quái vật ở đó... dữ tợn lắm." "Chẳng phải trước đó có một người làm nhiệm vụ mới vào đấy sao? Chưa đầy ba giây đã bị xé xác, bị ép đăng xuất ngay lập tức. Cậu ta còn hét lên 'Mẹ ơi, con thề từ nay không nhận nhiệm vụ nữa!'. Giờ video vẫn còn đăng trên diễn đàn đấy." "Vậy nên, vốn dĩ 001 còn có thể lừa mấy người mới, nhưng bây giờ thì ai mà dám nhảy vào hố lửa nữa. Xem này, thông báo mới ra đây, 001 giờ đang xuống thế giới cấp thấp để tuyển người rồi." "Hả? Thế giới cấp thấp á? Đám người ở đó đến dị năng còn… Đàm Gian ngơ ngác bước ra khỏi đại sảnh thành chủ phủ.Nếu mọi chuyện thật sự đơn giản như Trình Phong Tuệ nói – chỉ cần ở lại đây chờ bắt phù thủy rồi sẽ được về – thì nhiệm vụ này cũng dễ quá mức.Em cứ cảm thấy... Trình Phong Tuệ đang vẽ bánh trong tranh cho em ăn.Đàm Gian cau mày, dưới sự dẫn đường của hầu cận, lặng lẽ liếc về phòng tiếp khách nơi cuối hành lang.Sau khi em rời đi, cửa đại sảnh một lần nữa được mở ra.Thân hình cao lớn của Ross lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, cúi đầu với Trình Phong Tuệ.Trình Phong Tuệ đang cầm nĩa, khẽ khàng nghịch miếng bánh kem dâu mà Đàm Gian vừa ăn dở.Anh ta chẳng thèm ngoảnh lại, mắt khẽ cụp xuống, chỉ nhếch môi khi Ross bước vào."Cậu không nên dùng dây da màu nâu."Trình Phong Tuệ chống cằm, giọng nói kỳ quặc xen lẫn kh*** c*m kỳ lạ."Da em ấy trắng như vậy, dùng màu đỏ sẽ hợp hơn nhiều."Thân hình Ross khẽ cứng lại, đôi mắt băng lam thoáng trầm xuống, lặng lẽ bước tới gần người đang ngồi."Thành chủ.""Nếu mục tiêu là bảo vệ ngài ấy, đội canh gác ngoài phủ thành chủ và giáo hội có nhiều biện pháp hơn, họ nghe lệnh tôi tuyệt đối, hoàn toàn có thể bảo vệ vị thần đáng thương đó..."Ross cau mày, lạnh lùng chất vấn."Tại sao lại đưa ngài ấy về thành chủ phủ?"Lúc này ánh mắt của Trình Phong Tuệ mới từ từ dời qua, chậm rãi và khinh thường nhìn thẳng vào Ross."Tại sao à...""Tất nhiên là vì, ta muốn thần linh của mình – chỉ có một tín đồ duy nhất là TA."Khóe miệng Trình Phong Tuệ cong lên, nở một nụ cười vừa ngọt ngào vừa rực rỡ.Giọng anh ta dịu dàng, nhưng trong đôi mắt xanh biếc ấy lại ẩn chứa sự điên cuồng đầy chấp niệm."Bên cạnh em ấy có quá nhiều con sâu bọ rồi.""Rõ ràng chỉ cần ta là đủ, sao còn phải quay về thành trên... Em ấy phải mãi mãi ở bên ta mới đúng!!"Ngón tay Trình Phong Tuệ đặt lên môi mình, bật cười."Em ấy từng nói... sẽ khiến ta vui vẻ."Ánh mắt âm hiểm của Trình Phong Tuệ lướt qua Ross, cánh cửa nhỏ hẹp phía sau anh ta bị gió thổi bật ra. Trên chiếc bàn gỗ dính dầu mỡ tối om, một cái xác người bán hàng nửa thối rữa đang nằm sấp xuống.Còn trong chiếc gương ma thuật trước mặt thi thể, phản chiếu lại khuôn mặt trắng bệch, lõm hóp của nó.