Tác giả:

“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể…

Chương 469

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Chu Kiều Kiều nghe vậy, liếc mắt nhìn Chu Tiểu Diệu.Chỉ thấy Chu Tiểu Diệu dường như có điều muốn nói.Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều hiểu ý tứ trong đáy mắt đối phương.Bọn họ không nói gì.Chỉ đợi Chu Đại Sơn trở về, thương lượng xong rồi hẵng nói."Đại tỷ, đại tỷ phu, thật sự ngại quá, để mọi người về thăm mà chỉ ngồi không như vậy... Nhà chúng ta thực sự là..."Trong nhà họ, đơn sơ chỉ có hai chiếc giường, một cái tủ quần áo, một cái bàn ăn và bốn chiếc ghế.Nhìn một cái là thấy hết.Ngay cả khả năng giữ bọn họ lại nghỉ ngơi cũng không có.Chu Kiều Kiều nhìn Từ gia hoang tàn như vậy.Nhìn ngoại tổ mẫu mắt đã lòa, cùng cữu cữu, cữu mẫu lương thiện, trong lòng không đành.Chu mẫu lặng lẽ rơi lệ.Chu phụ nhìn thấy, trong lòng đau xót.Ông ngẫm nghĩ, bèn quay sang quỳ xuống trước mặt Vu lão thái thái.Vu lão thái thái tuy nhìn không rõ, nhưng vẫn biết có người quỳ trước mặt mình.Bà vội vàng định đỡ người dậy.Lại bị Chu phụ từ chối: "Nương, người đã nuôi dưỡng nương t.ử con, hôm nay chúng con sao đành lòng ăn sung mặc sướng lại để người ăn cám nuốt rau? Nương, bỏ căn nhà này đi, theo chúng con về Chu gia thôn được không?"Chu mẫu vạn lần không ngờ Chu phụ lại đưa ra ý kiến này.Phải biết rằng.Trong thiên hạ này không có lão thái thái nào khi con trai còn sống sờ sờ ra đó lại đi theo con gái con rể cả.Bà c.ắ.n chặt môi.Không biết nên nói gì.Từ Nhị Lang lập tức nói: "Tỷ phu, thời buổi này ai cũng không dễ dàng, đại gia đình nhà tỷ còn khó khăn hơn nhà ta nhiều.Tỷ phu yên tâm, chỉ cần ta và Kim thị còn ở đây, chỉ cần chúng ta chưa c.h.ế.t ngày nào, thì trách nhiệm phụng dưỡng nương sẽ không rơi xuống đầu tỷ phu đâu.Sau này, mọi người thường xuyên về thăm nương là được rồi."Chu phụ còn chưa kịp nói gì, Chu Kiều Kiều đã trực tiếp mở miệng: "Cữu cữu không muốn đến Chu gia thôn thì không sao, nhưng có thể đến cửa tiệm mà.Qua Tết, cha nương đều ở nhà, trong tiệm chỉ có đại ca đại tẩu và nhị ca ba người cũng hơi bận không xoay sở kịp.Chi bằng mời cữu cữu, cữu mẫu đến tiệm giúp đỡ. Ngoại tổ mẫu còn có thể tiện thể chữa mắt ở chỗ đại phu."Chu Kiều Kiều nói xong liền nhìn sang Chu Tiểu Diệu."Căn nhà của Trần đại nương có phải định bán không? Ngày kia lúc huynh đi mở cửa tiệm thì qua hỏi thử, mua lại căn đó thông với hậu viện nhà ta, cải tạo lại chút, sửa thành hai gian phòng một cái sân lớn..."Chu Kiều Kiều cùng Chu Tiểu Diệu, Ngô Ngọc Nương bắt đầu bàn bạc về chuyện này.Căn bản không hỏi ý kiến của Từ Nhị Lang và Từ Kim thị đang đứng bên cạnh.Hai người nhìn nhau.Đáy mắt đều là một mảnh mờ mịt.Bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì vậy?Mua nhà gì?Cửa tiệm gì?Tiền đâu ra mà mua mấy thứ đó?Đi cướp à?Mà Chu mẫu nghe kế hoạch của bọn trẻ, sớm đã lệ rơi đầy mặt.Những đứa con ngoan của bà.Đã giúp bà giải quyết tảng đá lớn đè nặng trong lòng.Vu lão thái thái cuối cùng cũng hiểu.Bà kinh ngạc nhìn về hướng Chu Kiều Kiều, tuy ánh mắt không tụ tiêu cự nhưng hướng nhìn thì đúng rồi."Kiều Kiều à, cuộc sống của các con bây giờ tốt lên rồi sao?"Chu Kiều Kiều cười cười, giới thiệu sơ qua tình hình hiện tại của nhà mình cho họ nghe.Bọn họ nghe mà mắt trố cả ra."Cho nên, ngoại tổ mẫu, cữu cữu, cữu mẫu, mọi người không cần có bất kỳ gánh nặng nào, nhà chúng ta bây giờ nuôi thêm vài người hoàn toàn không thành vấn đề."Từ Nhị Lang không kìm được cảm thán: "Không ngờ, nhà chúng ta cũng có ngày hôm nay... Tốt tốt tốt, chung quy vẫn là đại tỷ có phúc khí, có mấy đứa con hiếu thuận."Chu Kiều Kiều cười nhìn hắn: "Cữu cữu chẳng lẽ không cảm thấy có mấy đứa ngoại tôn như chúng con rất tự hào sao?"Từ Nhị Lang: "Tự hào, tự hào, vô cùng tự hào."Nhưng hắn vẫn không đồng ý đến cửa tiệm.Mọi người đều không hiểu tại sao.Vẫn đang ra sức khuyên hắn.Hắn lại trước sau không chịu.Cuối cùng vẫn là Ngô Ngọc Nương khuyên giải, hắn mới buông lỏng đồng ý.Chu Kiều Kiều khó hiểu nhìn Chu Tiểu Diệu, dùng ánh mắt hỏi: Có ý gì?Chu Tiểu Diệu: Không biết.Tuyền LêNgô Ngọc Nương nói: "Tiểu Diệu nên sớm xác định chuyện chỗ ở, cũng tiện sớm ngày đón ngoại tổ mẫu và cữu cữu cữu mẫu qua.Mắt của ngoại tổ mẫu nhìn có vẻ nghiêm trọng, đi khám sớm một chút vẫn hơn."Chuyện cứ thế được quyết định dưới sự bàn bạc của mọi người.Đợi khi Chu Đại Sơn kéo một xe đồ đạc trở về, mọi người cũng đã quyết định rời đi.Dù sao chuyến này đi về e rằng trời cũng đã khuya.Từ Nhị Lang nhìn hai bao gạo trắng lớn, bột mì, hai tảng thịt heo, muối...Lại một phen kinh ngạc không thôi.Chu Tiểu Diệu: "Cữu cữu, cữu mẫu, con sẽ nhanh chóng lo liệu chuyện nhà cửa, đợi xong xuôi sẽ lập tức tới đón mọi người.Thời gian này, mọi người cứ ăn hết chỗ đồ này đi, ngàn vạn lần đừng tiếc rẻ."Chu Đại Sơn vẫn chưa hiểu rõ đầu đuôi sự việc, chỉ đứng nghe.Từ Nhị Lang mím môi, muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.Chỉ tiễn bọn họ ra tận ngoài thôn.Bọn họ vừa đi, không ít dân làng kéo đến nhà Từ gia."Nhị Lang, đó là ai thế? Sao lại chở cho các người nhiều đồ như vậy?""Ta nhìn giống Đại Muội, có phải Đại Muội không?""Hả? Là Đại Muội sao? Nhiều năm không gặp, ta nhận không ra nữa, đi theo nàng ấy là con cái à?""Ngươi nhìn xem chỗ đồ đạc mang về kìa, từng bao lớn từng bao lớn, đúng là lóa mù mắt người ta mà."Đều là hàng xóm láng giềng nhiều năm.Rất nhiều người già cũng là nhìn Chu mẫu lớn lên.Bọn họ đương nhiên có chút ấn tượng với Chu mẫu.Nên mới hỏi thăm nhiều câu.Từ Nhị Lang cười rất rạng rỡ: "Đúng vậy, là đại tỷ ta, tỷ ấy về ăn Tết, những thứ đó đều là hiếu kính nương. Cảm ơn mọi người quan tâm, cảm ơn, cảm ơn."Hắn rất tự hào.Đặc biệt là khi nhìn thấy những kẻ bình thường có cơm ăn mà coi thường nhà hắn, giờ đều vẻ mặt khiếp sợ và hâm mộ nhìn bọn họ.Hắn chỉ thấy thật sảng khoái.Trên đường về, Chu Kiều Kiều lấy cớ say xe, ngồi cùng Chu Đại Sơn phía trước đ.á.n.h xe, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở nhà cữu cữu một lượt.Sau đó, lại nói nhỏ với Chu Đại Sơn: "Cữu cữu lúc đầu không chịu đi, chắc chắn là sợ đại tẩu tức giận, huynh về nhớ phải an ủi đại tẩu cho tốt."Chu Đại Sơn: "Ừ, huynh biết rồi, huynh đối xử với đại tẩu muội tốt lắm, không sao đâu, nàng ấy sẽ không để ý đâu."Chu Kiều Kiều trừng mắt nhìn Chu Đại Sơn.Sau đó thì thầm vào tai hắn: "Ý của muội là huynh hãy đối xử tốt với nhà mẹ đẻ của đại tẩu một chút, như vậy mới an ủi được đại tẩu."Chu Đại Sơn vẫn còn chưa hiểu lắm.Nhưng tiểu muội đã nói như vậy, thì hắn cứ nghe theo là được.Ngày mai hắn cũng phải cùng Ngô Ngọc Nương về nhà mẹ đẻ nàng ấy, hắn chắc chắn sẽ thể hiện thật tốt.Gấp gáp đi đường, khi bọn họ về đến nhà cũng đã là giờ Hợi (9-11h đêm).Mọi người đều vội vàng rửa mặt, rửa mặt xong liền tranh thủ đi ngủ.Ngày hôm nay, tuy rằng hơn một nửa thời gian đều ngồi trên xe bò, nhưng bọn họ vẫn rất mệt, mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ.Sáng sớm hôm sau thức dậy.Kiều Kiều nhân lúc không có ai liền mua hai cân dâu tây từ không gian, đặt trong một chiếc giỏ đẹp mắt.Còn lấy thêm ít nấm ngon, chuẩn bị hai con gà rừng, hai con thỏ rừng, hai con chuột tre, 50 cân gạo trắng đặt sau xe bò...Ngô Ngọc Nương lúc lên xe mới nhìn thấy nhiều đồ như vậy, nàng kinh ngạc quay đầu lại, nhìn Chu Đại Sơn: "Cái này... sao nhiều đồ như vậy?"Chu Đại Sơn cúi đầu nhìn mấy con thú rừng và 20 cân gạo trắng trong tay mình.Hắn cũng không biết mấy thứ này ở đâu ra mà.Chu Kiều Kiều cười bước lên: "Đại tẩu, cái này là đại ca bảo muội chuẩn bị đấy, hai người mau về nhà ngoại đi, về tụ họp với bá phụ bá mẫu cho tốt, nếu không kịp về ngay cũng không sao đâu..."    

Chu Kiều Kiều nghe vậy, liếc mắt nhìn Chu Tiểu Diệu.

Chỉ thấy Chu Tiểu Diệu dường như có điều muốn nói.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều hiểu ý tứ trong đáy mắt đối phương.

Bọn họ không nói gì.

Chỉ đợi Chu Đại Sơn trở về, thương lượng xong rồi hẵng nói.

"Đại tỷ, đại tỷ phu, thật sự ngại quá, để mọi người về thăm mà chỉ ngồi không như vậy... Nhà chúng ta thực sự là..."

Trong nhà họ, đơn sơ chỉ có hai chiếc giường, một cái tủ quần áo, một cái bàn ăn và bốn chiếc ghế.

Nhìn một cái là thấy hết.

Ngay cả khả năng giữ bọn họ lại nghỉ ngơi cũng không có.

Chu Kiều Kiều nhìn Từ gia hoang tàn như vậy.

Nhìn ngoại tổ mẫu mắt đã lòa, cùng cữu cữu, cữu mẫu lương thiện, trong lòng không đành.

Chu mẫu lặng lẽ rơi lệ.

Chu phụ nhìn thấy, trong lòng đau xót.

Ông ngẫm nghĩ, bèn quay sang quỳ xuống trước mặt Vu lão thái thái.

Vu lão thái thái tuy nhìn không rõ, nhưng vẫn biết có người quỳ trước mặt mình.

Bà vội vàng định đỡ người dậy.

Lại bị Chu phụ từ chối: "Nương, người đã nuôi dưỡng nương t.ử con, hôm nay chúng con sao đành lòng ăn sung mặc sướng lại để người ăn cám nuốt rau? Nương, bỏ căn nhà này đi, theo chúng con về Chu gia thôn được không?"

Chu mẫu vạn lần không ngờ Chu phụ lại đưa ra ý kiến này.

Phải biết rằng.

Trong thiên hạ này không có lão thái thái nào khi con trai còn sống sờ sờ ra đó lại đi theo con gái con rể cả.

Bà c.ắ.n chặt môi.

Không biết nên nói gì.

Từ Nhị Lang lập tức nói: "Tỷ phu, thời buổi này ai cũng không dễ dàng, đại gia đình nhà tỷ còn khó khăn hơn nhà ta nhiều.

Tỷ phu yên tâm, chỉ cần ta và Kim thị còn ở đây, chỉ cần chúng ta chưa c.h.ế.t ngày nào, thì trách nhiệm phụng dưỡng nương sẽ không rơi xuống đầu tỷ phu đâu.

Sau này, mọi người thường xuyên về thăm nương là được rồi."

Chu phụ còn chưa kịp nói gì, Chu Kiều Kiều đã trực tiếp mở miệng: "Cữu cữu không muốn đến Chu gia thôn thì không sao, nhưng có thể đến cửa tiệm mà.

Qua Tết, cha nương đều ở nhà, trong tiệm chỉ có đại ca đại tẩu và nhị ca ba người cũng hơi bận không xoay sở kịp.

Chi bằng mời cữu cữu, cữu mẫu đến tiệm giúp đỡ. Ngoại tổ mẫu còn có thể tiện thể chữa mắt ở chỗ đại phu."

Chu Kiều Kiều nói xong liền nhìn sang Chu Tiểu Diệu.

"Căn nhà của Trần đại nương có phải định bán không? Ngày kia lúc huynh đi mở cửa tiệm thì qua hỏi thử, mua lại căn đó thông với hậu viện nhà ta, cải tạo lại chút, sửa thành hai gian phòng một cái sân lớn..."

Chu Kiều Kiều cùng Chu Tiểu Diệu, Ngô Ngọc Nương bắt đầu bàn bạc về chuyện này.

Căn bản không hỏi ý kiến của Từ Nhị Lang và Từ Kim thị đang đứng bên cạnh.

Hai người nhìn nhau.

Đáy mắt đều là một mảnh mờ mịt.

Bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì vậy?

Mua nhà gì?

Cửa tiệm gì?

Tiền đâu ra mà mua mấy thứ đó?

Đi cướp à?

Mà Chu mẫu nghe kế hoạch của bọn trẻ, sớm đã lệ rơi đầy mặt.

Những đứa con ngoan của bà.

Đã giúp bà giải quyết tảng đá lớn đè nặng trong lòng.

Vu lão thái thái cuối cùng cũng hiểu.

Bà kinh ngạc nhìn về hướng Chu Kiều Kiều, tuy ánh mắt không tụ tiêu cự nhưng hướng nhìn thì đúng rồi.

"Kiều Kiều à, cuộc sống của các con bây giờ tốt lên rồi sao?"

Chu Kiều Kiều cười cười, giới thiệu sơ qua tình hình hiện tại của nhà mình cho họ nghe.

Bọn họ nghe mà mắt trố cả ra.

"Cho nên, ngoại tổ mẫu, cữu cữu, cữu mẫu, mọi người không cần có bất kỳ gánh nặng nào, nhà chúng ta bây giờ nuôi thêm vài người hoàn toàn không thành vấn đề."

Từ Nhị Lang không kìm được cảm thán: "Không ngờ, nhà chúng ta cũng có ngày hôm nay... Tốt tốt tốt, chung quy vẫn là đại tỷ có phúc khí, có mấy đứa con hiếu thuận."

Chu Kiều Kiều cười nhìn hắn: "Cữu cữu chẳng lẽ không cảm thấy có mấy đứa ngoại tôn như chúng con rất tự hào sao?"

Từ Nhị Lang: "Tự hào, tự hào, vô cùng tự hào."

Nhưng hắn vẫn không đồng ý đến cửa tiệm.

Mọi người đều không hiểu tại sao.

Vẫn đang ra sức khuyên hắn.

Hắn lại trước sau không chịu.

Cuối cùng vẫn là Ngô Ngọc Nương khuyên giải, hắn mới buông lỏng đồng ý.

Chu Kiều Kiều khó hiểu nhìn Chu Tiểu Diệu, dùng ánh mắt hỏi: Có ý gì?

Chu Tiểu Diệu: Không biết.

Tuyền Lê

Ngô Ngọc Nương nói: "Tiểu Diệu nên sớm xác định chuyện chỗ ở, cũng tiện sớm ngày đón ngoại tổ mẫu và cữu cữu cữu mẫu qua.

Mắt của ngoại tổ mẫu nhìn có vẻ nghiêm trọng, đi khám sớm một chút vẫn hơn."

Chuyện cứ thế được quyết định dưới sự bàn bạc của mọi người.

Đợi khi Chu Đại Sơn kéo một xe đồ đạc trở về, mọi người cũng đã quyết định rời đi.

Dù sao chuyến này đi về e rằng trời cũng đã khuya.

Từ Nhị Lang nhìn hai bao gạo trắng lớn, bột mì, hai tảng thịt heo, muối...

Lại một phen kinh ngạc không thôi.

Chu Tiểu Diệu: "Cữu cữu, cữu mẫu, con sẽ nhanh chóng lo liệu chuyện nhà cửa, đợi xong xuôi sẽ lập tức tới đón mọi người.

Thời gian này, mọi người cứ ăn hết chỗ đồ này đi, ngàn vạn lần đừng tiếc rẻ."

Chu Đại Sơn vẫn chưa hiểu rõ đầu đuôi sự việc, chỉ đứng nghe.

Từ Nhị Lang mím môi, muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

Chỉ tiễn bọn họ ra tận ngoài thôn.

Bọn họ vừa đi, không ít dân làng kéo đến nhà Từ gia.

"Nhị Lang, đó là ai thế? Sao lại chở cho các người nhiều đồ như vậy?"

"Ta nhìn giống Đại Muội, có phải Đại Muội không?"

"Hả? Là Đại Muội sao? Nhiều năm không gặp, ta nhận không ra nữa, đi theo nàng ấy là con cái à?"

"Ngươi nhìn xem chỗ đồ đạc mang về kìa, từng bao lớn từng bao lớn, đúng là lóa mù mắt người ta mà."

Đều là hàng xóm láng giềng nhiều năm.

Rất nhiều người già cũng là nhìn Chu mẫu lớn lên.

Bọn họ đương nhiên có chút ấn tượng với Chu mẫu.

Nên mới hỏi thăm nhiều câu.

Từ Nhị Lang cười rất rạng rỡ: "Đúng vậy, là đại tỷ ta, tỷ ấy về ăn Tết, những thứ đó đều là hiếu kính nương. Cảm ơn mọi người quan tâm, cảm ơn, cảm ơn."

Hắn rất tự hào.

Đặc biệt là khi nhìn thấy những kẻ bình thường có cơm ăn mà coi thường nhà hắn, giờ đều vẻ mặt khiếp sợ và hâm mộ nhìn bọn họ.

Hắn chỉ thấy thật sảng khoái.

Trên đường về, Chu Kiều Kiều lấy cớ say xe, ngồi cùng Chu Đại Sơn phía trước đ.á.n.h xe, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở nhà cữu cữu một lượt.

Sau đó, lại nói nhỏ với Chu Đại Sơn: "Cữu cữu lúc đầu không chịu đi, chắc chắn là sợ đại tẩu tức giận, huynh về nhớ phải an ủi đại tẩu cho tốt."

Chu Đại Sơn: "Ừ, huynh biết rồi, huynh đối xử với đại tẩu muội tốt lắm, không sao đâu, nàng ấy sẽ không để ý đâu."

Chu Kiều Kiều trừng mắt nhìn Chu Đại Sơn.

Sau đó thì thầm vào tai hắn: "Ý của muội là huynh hãy đối xử tốt với nhà mẹ đẻ của đại tẩu một chút, như vậy mới an ủi được đại tẩu."

Chu Đại Sơn vẫn còn chưa hiểu lắm.

Nhưng tiểu muội đã nói như vậy, thì hắn cứ nghe theo là được.

Ngày mai hắn cũng phải cùng Ngô Ngọc Nương về nhà mẹ đẻ nàng ấy, hắn chắc chắn sẽ thể hiện thật tốt.

Gấp gáp đi đường, khi bọn họ về đến nhà cũng đã là giờ Hợi (9-11h đêm).

Mọi người đều vội vàng rửa mặt, rửa mặt xong liền tranh thủ đi ngủ.

Ngày hôm nay, tuy rằng hơn một nửa thời gian đều ngồi trên xe bò, nhưng bọn họ vẫn rất mệt, mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ.

Sáng sớm hôm sau thức dậy.

Kiều Kiều nhân lúc không có ai liền mua hai cân dâu tây từ không gian, đặt trong một chiếc giỏ đẹp mắt.

Còn lấy thêm ít nấm ngon, chuẩn bị hai con gà rừng, hai con thỏ rừng, hai con chuột tre, 50 cân gạo trắng đặt sau xe bò...

Ngô Ngọc Nương lúc lên xe mới nhìn thấy nhiều đồ như vậy, nàng kinh ngạc quay đầu lại, nhìn Chu Đại Sơn: "Cái này... sao nhiều đồ như vậy?"

Chu Đại Sơn cúi đầu nhìn mấy con thú rừng và 20 cân gạo trắng trong tay mình.

Hắn cũng không biết mấy thứ này ở đâu ra mà.

Chu Kiều Kiều cười bước lên: "Đại tẩu, cái này là đại ca bảo muội chuẩn bị đấy, hai người mau về nhà ngoại đi, về tụ họp với bá phụ bá mẫu cho tốt, nếu không kịp về ngay cũng không sao đâu..."
 
 

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh ThúTác giả: Tiểu TỏaTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình“Trộm tiền của các ngươi là Chu Kiều Kiều, không phải ta. Các ngươi muốn tố cáo thì tố cáo nàng ta, huyện lão gia muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c nàng ta.” “Trương Hoài Ân, ngươi đúng là súc sinh. Kiều Kiều đều là vì giúp ngươi quyên quan mới về nhà lấy tiền, ngươi bây giờ lại đẩy nàng ra gánh tội thay.” Chu Kiều Kiều nghe những lời tuyệt tình này, lại còn nghe thấy hai cái tên ‘Trương Hoài Ân’ và ‘Chu Kiều Kiều’, cuối cùng cũng hiểu ra, cô đã xuyên thư! Là con gái độc nhất của nhà giàu nhất thành phố A thế kỷ 22, sự nghiệp thành công, là nữ diễn viên được cả nước yêu mến, thế nhưng vì bắt gian chồng và bạn thân trên giường, bị tính kế tài sản nhà mình, sau khi lên cơn đau tim mà c.h.ế.t, cô đã xuyên thư. Coi như vậy thì cũng thôi đi, lại còn xuyên vào một nữ phụ vì tư lợi, lấy tiền trợ cấp của nhà mẹ đẻ để phụ cấp cho nhà chồng, là một kẻ mê muội tình yêu. Nguyên chủ xuất giá mười năm, nhà mẹ đẻ có ba văn tiền thì nàng lấy đi hai văn, có mười cân gạo thì nàng lấy đi chín cân. Ban đầu có thể… Chu Kiều Kiều nghe vậy, liếc mắt nhìn Chu Tiểu Diệu.Chỉ thấy Chu Tiểu Diệu dường như có điều muốn nói.Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều hiểu ý tứ trong đáy mắt đối phương.Bọn họ không nói gì.Chỉ đợi Chu Đại Sơn trở về, thương lượng xong rồi hẵng nói."Đại tỷ, đại tỷ phu, thật sự ngại quá, để mọi người về thăm mà chỉ ngồi không như vậy... Nhà chúng ta thực sự là..."Trong nhà họ, đơn sơ chỉ có hai chiếc giường, một cái tủ quần áo, một cái bàn ăn và bốn chiếc ghế.Nhìn một cái là thấy hết.Ngay cả khả năng giữ bọn họ lại nghỉ ngơi cũng không có.Chu Kiều Kiều nhìn Từ gia hoang tàn như vậy.Nhìn ngoại tổ mẫu mắt đã lòa, cùng cữu cữu, cữu mẫu lương thiện, trong lòng không đành.Chu mẫu lặng lẽ rơi lệ.Chu phụ nhìn thấy, trong lòng đau xót.Ông ngẫm nghĩ, bèn quay sang quỳ xuống trước mặt Vu lão thái thái.Vu lão thái thái tuy nhìn không rõ, nhưng vẫn biết có người quỳ trước mặt mình.Bà vội vàng định đỡ người dậy.Lại bị Chu phụ từ chối: "Nương, người đã nuôi dưỡng nương t.ử con, hôm nay chúng con sao đành lòng ăn sung mặc sướng lại để người ăn cám nuốt rau? Nương, bỏ căn nhà này đi, theo chúng con về Chu gia thôn được không?"Chu mẫu vạn lần không ngờ Chu phụ lại đưa ra ý kiến này.Phải biết rằng.Trong thiên hạ này không có lão thái thái nào khi con trai còn sống sờ sờ ra đó lại đi theo con gái con rể cả.Bà c.ắ.n chặt môi.Không biết nên nói gì.Từ Nhị Lang lập tức nói: "Tỷ phu, thời buổi này ai cũng không dễ dàng, đại gia đình nhà tỷ còn khó khăn hơn nhà ta nhiều.Tỷ phu yên tâm, chỉ cần ta và Kim thị còn ở đây, chỉ cần chúng ta chưa c.h.ế.t ngày nào, thì trách nhiệm phụng dưỡng nương sẽ không rơi xuống đầu tỷ phu đâu.Sau này, mọi người thường xuyên về thăm nương là được rồi."Chu phụ còn chưa kịp nói gì, Chu Kiều Kiều đã trực tiếp mở miệng: "Cữu cữu không muốn đến Chu gia thôn thì không sao, nhưng có thể đến cửa tiệm mà.Qua Tết, cha nương đều ở nhà, trong tiệm chỉ có đại ca đại tẩu và nhị ca ba người cũng hơi bận không xoay sở kịp.Chi bằng mời cữu cữu, cữu mẫu đến tiệm giúp đỡ. Ngoại tổ mẫu còn có thể tiện thể chữa mắt ở chỗ đại phu."Chu Kiều Kiều nói xong liền nhìn sang Chu Tiểu Diệu."Căn nhà của Trần đại nương có phải định bán không? Ngày kia lúc huynh đi mở cửa tiệm thì qua hỏi thử, mua lại căn đó thông với hậu viện nhà ta, cải tạo lại chút, sửa thành hai gian phòng một cái sân lớn..."Chu Kiều Kiều cùng Chu Tiểu Diệu, Ngô Ngọc Nương bắt đầu bàn bạc về chuyện này.Căn bản không hỏi ý kiến của Từ Nhị Lang và Từ Kim thị đang đứng bên cạnh.Hai người nhìn nhau.Đáy mắt đều là một mảnh mờ mịt.Bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì vậy?Mua nhà gì?Cửa tiệm gì?Tiền đâu ra mà mua mấy thứ đó?Đi cướp à?Mà Chu mẫu nghe kế hoạch của bọn trẻ, sớm đã lệ rơi đầy mặt.Những đứa con ngoan của bà.Đã giúp bà giải quyết tảng đá lớn đè nặng trong lòng.Vu lão thái thái cuối cùng cũng hiểu.Bà kinh ngạc nhìn về hướng Chu Kiều Kiều, tuy ánh mắt không tụ tiêu cự nhưng hướng nhìn thì đúng rồi."Kiều Kiều à, cuộc sống của các con bây giờ tốt lên rồi sao?"Chu Kiều Kiều cười cười, giới thiệu sơ qua tình hình hiện tại của nhà mình cho họ nghe.Bọn họ nghe mà mắt trố cả ra."Cho nên, ngoại tổ mẫu, cữu cữu, cữu mẫu, mọi người không cần có bất kỳ gánh nặng nào, nhà chúng ta bây giờ nuôi thêm vài người hoàn toàn không thành vấn đề."Từ Nhị Lang không kìm được cảm thán: "Không ngờ, nhà chúng ta cũng có ngày hôm nay... Tốt tốt tốt, chung quy vẫn là đại tỷ có phúc khí, có mấy đứa con hiếu thuận."Chu Kiều Kiều cười nhìn hắn: "Cữu cữu chẳng lẽ không cảm thấy có mấy đứa ngoại tôn như chúng con rất tự hào sao?"Từ Nhị Lang: "Tự hào, tự hào, vô cùng tự hào."Nhưng hắn vẫn không đồng ý đến cửa tiệm.Mọi người đều không hiểu tại sao.Vẫn đang ra sức khuyên hắn.Hắn lại trước sau không chịu.Cuối cùng vẫn là Ngô Ngọc Nương khuyên giải, hắn mới buông lỏng đồng ý.Chu Kiều Kiều khó hiểu nhìn Chu Tiểu Diệu, dùng ánh mắt hỏi: Có ý gì?Chu Tiểu Diệu: Không biết.Tuyền LêNgô Ngọc Nương nói: "Tiểu Diệu nên sớm xác định chuyện chỗ ở, cũng tiện sớm ngày đón ngoại tổ mẫu và cữu cữu cữu mẫu qua.Mắt của ngoại tổ mẫu nhìn có vẻ nghiêm trọng, đi khám sớm một chút vẫn hơn."Chuyện cứ thế được quyết định dưới sự bàn bạc của mọi người.Đợi khi Chu Đại Sơn kéo một xe đồ đạc trở về, mọi người cũng đã quyết định rời đi.Dù sao chuyến này đi về e rằng trời cũng đã khuya.Từ Nhị Lang nhìn hai bao gạo trắng lớn, bột mì, hai tảng thịt heo, muối...Lại một phen kinh ngạc không thôi.Chu Tiểu Diệu: "Cữu cữu, cữu mẫu, con sẽ nhanh chóng lo liệu chuyện nhà cửa, đợi xong xuôi sẽ lập tức tới đón mọi người.Thời gian này, mọi người cứ ăn hết chỗ đồ này đi, ngàn vạn lần đừng tiếc rẻ."Chu Đại Sơn vẫn chưa hiểu rõ đầu đuôi sự việc, chỉ đứng nghe.Từ Nhị Lang mím môi, muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.Chỉ tiễn bọn họ ra tận ngoài thôn.Bọn họ vừa đi, không ít dân làng kéo đến nhà Từ gia."Nhị Lang, đó là ai thế? Sao lại chở cho các người nhiều đồ như vậy?""Ta nhìn giống Đại Muội, có phải Đại Muội không?""Hả? Là Đại Muội sao? Nhiều năm không gặp, ta nhận không ra nữa, đi theo nàng ấy là con cái à?""Ngươi nhìn xem chỗ đồ đạc mang về kìa, từng bao lớn từng bao lớn, đúng là lóa mù mắt người ta mà."Đều là hàng xóm láng giềng nhiều năm.Rất nhiều người già cũng là nhìn Chu mẫu lớn lên.Bọn họ đương nhiên có chút ấn tượng với Chu mẫu.Nên mới hỏi thăm nhiều câu.Từ Nhị Lang cười rất rạng rỡ: "Đúng vậy, là đại tỷ ta, tỷ ấy về ăn Tết, những thứ đó đều là hiếu kính nương. Cảm ơn mọi người quan tâm, cảm ơn, cảm ơn."Hắn rất tự hào.Đặc biệt là khi nhìn thấy những kẻ bình thường có cơm ăn mà coi thường nhà hắn, giờ đều vẻ mặt khiếp sợ và hâm mộ nhìn bọn họ.Hắn chỉ thấy thật sảng khoái.Trên đường về, Chu Kiều Kiều lấy cớ say xe, ngồi cùng Chu Đại Sơn phía trước đ.á.n.h xe, kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở nhà cữu cữu một lượt.Sau đó, lại nói nhỏ với Chu Đại Sơn: "Cữu cữu lúc đầu không chịu đi, chắc chắn là sợ đại tẩu tức giận, huynh về nhớ phải an ủi đại tẩu cho tốt."Chu Đại Sơn: "Ừ, huynh biết rồi, huynh đối xử với đại tẩu muội tốt lắm, không sao đâu, nàng ấy sẽ không để ý đâu."Chu Kiều Kiều trừng mắt nhìn Chu Đại Sơn.Sau đó thì thầm vào tai hắn: "Ý của muội là huynh hãy đối xử tốt với nhà mẹ đẻ của đại tẩu một chút, như vậy mới an ủi được đại tẩu."Chu Đại Sơn vẫn còn chưa hiểu lắm.Nhưng tiểu muội đã nói như vậy, thì hắn cứ nghe theo là được.Ngày mai hắn cũng phải cùng Ngô Ngọc Nương về nhà mẹ đẻ nàng ấy, hắn chắc chắn sẽ thể hiện thật tốt.Gấp gáp đi đường, khi bọn họ về đến nhà cũng đã là giờ Hợi (9-11h đêm).Mọi người đều vội vàng rửa mặt, rửa mặt xong liền tranh thủ đi ngủ.Ngày hôm nay, tuy rằng hơn một nửa thời gian đều ngồi trên xe bò, nhưng bọn họ vẫn rất mệt, mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ.Sáng sớm hôm sau thức dậy.Kiều Kiều nhân lúc không có ai liền mua hai cân dâu tây từ không gian, đặt trong một chiếc giỏ đẹp mắt.Còn lấy thêm ít nấm ngon, chuẩn bị hai con gà rừng, hai con thỏ rừng, hai con chuột tre, 50 cân gạo trắng đặt sau xe bò...Ngô Ngọc Nương lúc lên xe mới nhìn thấy nhiều đồ như vậy, nàng kinh ngạc quay đầu lại, nhìn Chu Đại Sơn: "Cái này... sao nhiều đồ như vậy?"Chu Đại Sơn cúi đầu nhìn mấy con thú rừng và 20 cân gạo trắng trong tay mình.Hắn cũng không biết mấy thứ này ở đâu ra mà.Chu Kiều Kiều cười bước lên: "Đại tẩu, cái này là đại ca bảo muội chuẩn bị đấy, hai người mau về nhà ngoại đi, về tụ họp với bá phụ bá mẫu cho tốt, nếu không kịp về ngay cũng không sao đâu..."    

Chương 469