Ngày nghỉ cuối cùng của Tết Dương lịch, trời đổ mưa to. Trong lớp học trống vắng, tràn ngập ánh đèn sợi đốt, Đào Cảnh Nhiên vừa xào xong một lượt bài, vẫy tay hỏi Lê Xán và Lâm Gia Giai có chơi nữa không. "Không chơi, cũng đấu địa chủ cả chiều rồi, trời mưa mãi không tạnh, ghét quá đi." Lâm Gia Giai đứng bên cửa sổ vung tay, nhìn trời mưa nặng trĩu ngoài cửa sổ, rõ ràng là tâm trạng không tốt. Nếu biết trước hôm nay mưa lớn như vậy, cô nghĩ, cô sẽ không ra đây chơi với bọn họ đâu. Trời mưa kiểu này, ở nhà lướt điện thoại xem ti vi còn sướng hơn là buồn bực ngồi chơi bài trong lớp. "Xán Xán, cậu thì sao?" Đào Cảnh Nhiên lại quay đầu nhìn về phía Lê Xán. Cô gái ngồi trong góc tối của phòng học, tập trung chơi điện thoại, nghe vậy cũng lắc đầu. "Không muốn chơi." "Ồ." Đào Cảnh Nhiên thất vọng, lấy điện thoại ra xem thời gian. Thế mà thấm thoát cũng đã hơn 4 giờ chiều. "Hay vậy đi, ba ván, đợi bọn mình chơi ba ván cuối chơi xong mình đưa các cậu đi ăn lẩu, gần trường chúng ta mới mở một…
Tác giả: